Cô ấy vẫn hay khóc như thế, lúc nói đến quyển sách, thì lại khóc như cười vậy, cô ấy nói sao trên đời lại có một câu chuyện hoang đường như vậy chứ. Nguyễn Chính Đông rời xa, Vưu Giai Kỳ lại quay lại với thế giới của mình. Em lại cười, mà trong lòng đang nhỏ lệ, vì thực tế là em cũng sẽ phải rời xa cô ấy, nhưng Tịch Tịch, em hiểu cô ấy, cô ấy chẳng thể quay lại được, cô ấy đã đi quá xa rồi. Ở đây xa quá, ở đây người mất phương hướng như cô ấy sẽ chẳng thể về được là em lại sắp phải ra đi, nên em không có cách nào tha thứ cho mình là chính em đã đẩy cô ấy đến đây.
Không phải, hoặc là có một người con trai khác nữa, anh ta tên là Cố Tông Kỳ.
Anh ta đối xử rất tốt với cô ấy, sự quan tâm đó rất ân cần, mỗi lần Tịch Tịch nằm ngủ thiếp bên giường em, mà em vì đau quá nên rất tỉnh táo, lúc đó anh ta sẽ bế cô ấy về phòng nghỉ của bác sĩ để ngủ. Sau này, khi Tịch Tịch khóc ngất đi, em nhìn rõ người con trai ấy, ánh mắ anh ta cũng có sự tuyệt vọng và đau khổ giống như em.
Lúc đó, nhất định là anh ta rất chân thành.
Nhưng, em quả thực là không muốn, không muốn nhường Tịch Tịch cho anh ta một chút nào.
Thứ lỗi cho những chuyện tào lao này của em, đó là vì thời gian của em không còn nhiều nữa, thế nhưng những điều em muốn ghi nhớ là những gì nhở nhất giữa chúng ta, trở thành hoài niệm cuối cùng của cuộc đời em.
Tịch Tịch và em đều rất đau khổ, người ngoài nhìn vào đều hâm mộ cặp thanh mai trúc mãi chúng em, thực ra không phải, đó là bởi từ nhỏ chúng em đã rất hiểu nhau. Bố mẹ Tịch Tịch đều là những người có sự nghiệp, còn có một cô em gái rất được cưng chiều, cô ấy ở trong nhà như một cái bóng có cũng như không. Còn em, lại là đứa trẻ không ai muốn giữ lại, thật ra từ trước đến nay em chưa bao giờ chủ động nói chuyện với bố mẹ, họ chỉ là bố mẹ trên danh nghĩa của em thôi, anh cũng biết là bố mẹ chúng ta cũng chẳng quản lý em, mọi người đều cảm thấy có em thật là điều phiền phức, thế nên chúng em đã bị đưa sang Đức như thế đấy. Hai đứa trẻ có người trông coi, sống trong không gian tương đối kín mít, Tịch Tịch hằng ngày đều bị sợ hãi nên khóc suốt, chúng em chỉ có nhau, nên những mối quan hệ giữa chúng em không giống như những mối quan hệ của những cặp thanh mai trúc mã khác.
Trong nửa năm trở lại đây, Tịch Tịch lại mất đi người bà đã nuôi cô lớn lên, bà là người quan trọng nhất đối với cô ấy. Em tự nhủ, nếu cô ấy không hạnh phúc bằng em, thì ngay lập tức em sẽ từ bỏ cái thân phận luôn bị giam lỏng khiến em ghét cay ghét đắng này, nhưng lại không mang cô ấy theo được, phải để cô ấy tiếp tục sống trên cõi đời này, tiếp tục sống trong thế giới không có sự chiều chuộng và quan tâm. Tịch Tịch của em đã lớn như thế rồi, nếu là xã hội phong kiến xưa thì đã phải lấy chồng rồi, nhưng trong con mắt của em, cô ấy vẫn như một đứa trẻ cô độc đáng thương.
Nếu bây giờ anh hỏi em có phải đang rất căng thẳng hay không, em sẽ trả lời là đúng như thế. Nếu anh hỏi em là có phải đang sợ hãi không, em cũng có câu trả lời là vâng, em đang vô cùng sợ hãi. Chẳng có ai đối mặt với cái chết mà lại bình thản được phải không anh hai? Em không thể không bận tâm, cũng chẳng có cách nào yên tâm về Tịch Tịch, chúng em thân thiết với nhau đã bao nhiêu năm nay, cuối cùng ở bên cô ấy lại không phải là em. Cô gái một tay em chăm sóc, công chúa em cưng chiều rồi đây ai sẽ là người tốt bụng thật lòng yêu thương chăm sóc quãng đời còn lại và mãi mãi bên cạnh cô ấy, điều đó khiến em trăn trở rất nhiều, anh bảo em phải yên tâm thế nào đây?
Anh hai, lúc bắt đầu viết lá thư này tâm trạng em rất bình tĩnh, nhưng giờ đây, nước mắt em lại ướt đẫm khuôn mặt rồi, nói vì em không thấy được tương lai của Tịch Tịch, em không cam tâm, em phải làm thế nào, làm thế nào đây? Lẽ nào vì muốn cô ấy tránh khỏi những đau thương đã chịu đựng thời thơ ấu, em lại muốn cô ấy phải bồi thường cho em sau khi em chết hay sao? Em không cam tâm, từ khi em biết căn bệnh ung thư của mình đã di căn thì em đã bắt đầu không cam tâm rồi, thế nhưng sức mạnh của em lại không thể chống lại được với vận mệnh nghiệt ngã, vì thế em chỉ có thể khóc một mình trong đêm tối, em biết một người đàn ông không nên dễ dàng rơi lệ, nhưng cứ nghĩ đến em là người thân yêu nhất trên thế gian này của Tịch Tịch, là em lại chẳng thể ngăn được điều đó.
Hôm qua, em nói với Tịch Tịch, tớ không muốn bị chôn ở đây, hãy đem xương cốt của tớ đốt thành tro, việc này thì tớ có thể quyết định được, nên hãy để tớ tự quyết định một lần nhé. Tịch Tịch bật khóc, sau đó nhẹ nhàng hỏi em, lẽ nào không có chút kỷ niệm nào muốn để lại cho tớ sao? Xương cốt cũng tan rồi, thế thì bên cạnh tớ còn lại gì, cậu đi rồi, tới vốn đã chỉ có một mình, bây giờ kể cả xương cốt cũng thành tro rồi, lẽ nào sau này cậy cũng không muốn ở cạnh tớ nữa sao? Muỗi à, cậu đem tớ đi theo với nhé, còn nếu mà để tớ lại một mình thì nói cho tớ biết tớ phải làm sao? Những giọt lệ từ từ nhỏ xuống, tim em như bị đâm thủng một lỗ, tê cứng nhưng có thể cảm nhận được nỗi đau tri kỷ, em giả vờ không quan tâm và nói cô ấy là đã xem tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy, sao tiếng Đài lại quen tai như thế chứ! Rất lâu sau đó cô ấy lau nước mắt, còn nói không ngờ đã bị em đoán trúng, giả vờ sâu nặng lại thất bại, sau đó cô ấy ra ngoài. Em biết cô ấy ra ngoài là sẽ ngất lịm đi, là sẽ bị đẩy đi, nhưng em vờ như không biết, vờ như không nhìn thấy vết châm trên tay cô ấy. Em đã không ăn uống được nữa, cô ấy cũng không thể ăn uống, thế nhưng em có dịch dinh dưỡng truyền, còn cô ấy lại chẳng ăn gì cả, cứ như thế khiến em thấy bất lực.
Kết cục như thế đã chẳng có cách nào thay đổi rồi, dẫu em có không cam tâm, dẫu có không yên tâm, dẫu có không đành, cũng không thể giải quyết được nữa. Em biết nếu em ra đi, cô ấy sẽ bắt đầu bơ vơ một mình, bởi vậy chỉ đến khi nào cô ấy gặp được một người đàn ông chịu làm tất cả vì cô ấy, thì em mới có thể nhắm mắt được.
Em tự an ủi mình, Tịch Tịch là một cô gái giỏi giang, thậm chí là rời xa bố mẹ thì cô ấy vẫn có thể sống rất tốt. Những năm tháng còn lại, em tin là, cô ấy đã chuẩn bị được tất cả hành trang để thích nghi với cuộc sống, nhưng tất cả những gì cô ấy mất đi chính là em, hơn thế nỗi đau này sẽ rất khó để vượt qua, em không biết cô ấy sẽ thành người như thế nào. Thần thái hoảng loạn của cô ấy và nụ cười mạnh mẽ trước mặt em, khiến em không thể hình dung được cô ấy sẽ chấp nhận nỗi đau này như thế nào.
Em bỗng nghĩ, nếu thế giới này có một người như em nữa thì tốt biết mấy, có thể giả vờ bên cạnh cô ấy, giả vờ mãi mãi không rời xa cô ấy, thế nhưng ngoài em ra thì còn ai khác có thể cho cô ấy cái cảm giác thân thuộc như thế được nữa chứ.
Em chỉ hy vọng, cô ấy có thể sống tốt, hoặc là nói khác đi là mọi người hãy sống tốt, đừng đau buồn vì em. Em chợt hy vọng, Tịch Tịch có thể quên được em, hoặc là từ trước đến giờ em chưa từng tồn tại trên thế giới này, như thế thì giờ đây cô ấy sẽ rất vui vẻ.
Nói bao nhiêu như vậy từ nãy đến giờ, cảm giác như đang dặn dò lại hậu sự, nhưng không sai, thật ra đây đã chính là việc em muốn lưu lại sau khi em ra đi rồi, phải bình thản, có như thế, lúc ra đi em mới có thể biến mất trong mắt cô ấy với nụ cười trên môi được chứ".
Chương 11 - Ký ức của ngày này năm trước
...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: