Như những năm tháng cô đơn đó, anh vẫn dành sự chăm sóc cho em.
Trong hơi nước ấm, nhìn mình trước gương mờ ảo, bỗng nhiên nước mắt trào ra.
Những mảng ký ức đã qua, cuối cùng lại từ từ quay lại trong đêm tuyết rơi trắng xóa ấy, đằng sau tổn thương đã được chôn kín đó, đằng sau bi kịch mà tôi không muốn đối diện với nó, tình yêu của anh, trong giấc mơ của tôi và trong hiện thực, nó dài và miên man, tựa như câu thơ.
Vậy là nỗi cô đơn của tôi lại bừng nở.
Vậy thì, Cố Tông Kỳ, em cũng nên quên anh đi, xin lỗi anh, em yêu anh.
Yêu anh như yêu chính bản thân mình, như người thân yêu thương anh, tiếc là, không phải như yêu người yêu, yêu anh như thế.
Vậy thì, đã đến lúc cần sự lãng quên.
Tôi lau đôi mắt đã đỏ lên, luống cuống lau người, thay một bộ quần áo ngủ mới. Hơi nước mờ ảo trên kính đang tan dần, mặt tôi cũng dần tươi tỉnh hơn, lại trở về là Dụ Tịch mọi khi.
Dưới mắt quầng thâm chỉ còn mờ mờ, nhắc tôi về ác mộng đêm qua, còn có rất nhiều điều trống vắng trước đây, bí mật đã bị thời gian che lấp.
Chỉ là, biết tin tức như thế, tôi bỗng thấy bình tĩnh, sau khi một giấc mơ đẹp đẽ quá dần bị biến mất, chỉ còn lại là sự tiếc nuối.
Có lẽ, trong ý thức của tôi đã tự chấp nhận được một điều xấu như thế.
Nhưng chỉ là bản thân mình, là sự chống chọi bản năng mà thôi.
Tôi lòng đầy tâm trạng bước ra ngoài, ngẩng đầu lên thì thấy trên bàn ngoài phòng khách là một bát cháo nóng hổi và những món ăn được bày biện, lúc đó mới thấy bụng mình trống không, Cố Tông Kỳ cười: "Nhanh lại ăn thôi, ăn xong thì đi ngủ".
Tôi nhận lấy đũa anh đưa cho, nếm một miếng, toàn là bữa ăn dinh dưỡng của bệnh viện, không có cảm giác muốn ăn. Cháo được hầm khá kỹ, vừa đủ nóng, hơi nóng đưa lên từ tận đáy lòng làm dễ chịu từng bộ phận trên cơ thể.
Sau khi ăn xong, anh đưa khăn cho tôi lau lại tóc vẫn còn đang ướt, tay anh nhẹ nhàng nắm lấy tóc tôi lau nhẹ, giống như bảo vệ tóc tôi trong lòng bàn tay anh, trái tim tôi lại rung động, cả người tôi lại như tập trung vào chỗ này.
Có một loại người, vô tư không suy nghĩ, thậm chí là ngốc nghếch không để bụng thứ gì bao giờ, tâm can thế nào cũng không đoán được, nhìn bề ngoài thì rất thanh bình, nhưng nội tâm lại hoàn toàn khác.
Từng cho rằng một người chỉ là như thế, sự cô đơn ít ỏi, hai người thì cũng như thế, có nhau hiếm hoi, trong tính cách đã dần xâm nhập vào cái virut gọi là thờ ơ, nếu nói có thể di chuyển cái vẻ ngoài của sự lạnh nhạt, thì chỉ có mặt trời ấm áp.
Lúc nhỏ có đọc một câu chuyện, gió bắc và mặt trời cá cược nhau xem ai có thể cởi bỏ lớp áo bông dày của con người, và gió bắc gắng sức thổi, con người lại làm lớp áo của mình kín đáo hơn, mặt trời chỉ chiếu ánh nắng ấm áp của mình lên mặt đất, con người lại vội vã cởi bỏ lớp áp bông dày ra, hoan hô mừng mùa xuân đến.
Gió bắc chỉ mang lại sự tổn thương, chỉ khiến con người càng ngày càng đề phòng, còn mặt trời lại chính là hơi ấm của sinh mạng, băng tuyết bao phủ mùa đông có cứng hơn cũng bị tan chảy thành những giọt nước thanh khiết, những thứ tốt, những tình yêu đó, xâm chiếm trái tim, thế là tình yêu phát triển.
Nhưng, khi Cố Tông Kỳ tốt với tôi thì tôi lại chẳng tốt với anh, thực thế thì những gì tôi nhớ được là sự lạnh nhạt và tính cách trẻ con của tôi, và còn sự thờ ơ không giới hạn, cùng với không ngừng hỏi bản thân: "Tại sao tôi lại bên anh?".
Hoặc là lòng tham muốn có được hơi ấm của anh, mỗi khi tôi chờ đợi bên giường bệnh của Tần Chi Văn, nhìn thấy anh khá hơn, lúc anh ngủ ngon, tôi sẽ mệt mỏi ngủ thiếp đi, và khi tỉnh dậy, lại thấy mình đang ngủ trong phòng ngủ của bác sĩ.
Ánh sáng trắng mơ hồ trước mắt tôi, còn có hình bóng của người con trai đó, tôi khép mắt lại và dựa vào ghế.
Lúc đó lại chẳng nói được gì, rất sợ anh âu yếm nhìn tôi, sẽ khiến tôi bật khóc mất.
Tất cả đều là lỗi của tôi, ương bướng quấy rầy Cố Tông Kỳ, lại tàn nhẫn lãng quên anh, khoảng thời gian đó tôi không muốn bị lặp lại lần nữa, nó bị tôi khóa kín trong cái hộp hồi ức.
Tay anh nhẹ nhàng chạm lên tóc tôi, giữa những sợi tóc có cái gì đó, đầu tôi nghiêng sang, lọn tóc đó vướng vào tay anh, anh nhìn tôi cười cười: "Sao vậy, em đang nghĩ gì thế?".
Tôi mở miệng ra, nhưng chẳng nói được gì cả, chỉ từ từ ghé sát vào người anh. Sợi tóc dài bên tai tôi, trơn theo ngón tay anh, những giọt nước cùng tay anh lăn xuống, lăn xuống chiếc áo sơ mi màu nhạt của anh, chẳng mấy mà thấm ướt một khoảng áo anh.
Một trò đùa ác vui vẻ.
"Bên này vẫn chưa lau này, Tịch Tịch, đừng nghịch nữa, không lau khô là em bị đau đầu đấy".
"Không cần đâu".
Anh ngồi thẳng lên, ôm tôi dưới phía đùi anh: "Tịch Tịch cái cúc áo bé nhỏ này, đừng động đậy nữa, quần áo cũng có nước này, hừm, đừng nghịch nữa nào".
"Như thế này mới vui mà".
"Em chỉ biết chơi thôi, xuất viện là lại bắt đầu nghịch ngợm rồi".
Tôi đưa tay véo anh, hỏi anh: "Trước đây em cũng thích trêu đùa anh à?".
"Không, em lúc đó, còn không thèm để ý đến anh".
"Nói điêu!".
"Được rồi, được rồi, anh điêu đấy, Tịch Tịch, anh đi thay quần áo, quần áo anh bên này đều ướt rồi, lạnh lắm".
Giọng anh còn chưa dứt thì đã bị tôi hôn, cả chính anh cũng giật mình, nhưng khoảnh khắc đó, trong đầu tôi chỉ có một mong muốn này.
"Cố Tông Kỳ, em rất nhớ anh, rất nhớ anh".
Nhớ anh đang chờ đợi em trong những năm tháng vô vọng kia, khiến em lần đầu tiên tỉnh dậy là có thể yêu anh sâu nặng, nhớ khóe miệng anh cong cong lên và gọi em là "cái cúc nhỏ", nhớ anh rất nhiều, nhớ đến không kịp hôn và ôm anh.
Tình cảm này là do chính tôi chọn, nụ hôn này không biết sẽ kéo dài bao lâu, tôi cắn nhẹ, thân mật như trẻ con cắn viên kẹo quả ngọt ngào.
Thế nhưng sau đó từ từ lại trở thành nụ hôn của anh, nóng bỏng, hơi thở ướt át như những lớp sương mỏng trên cành lá buổi sớm mai, dần sần dưới ánh mặt trời nó mở mình ra, dùng hơi thở đặc biệt, khiến một ham muốn nào đó trên cơ thể tự xuất hiện, chìm đắm một cách không tự chủ được, hơi thở của tôi bị anh kiểm soát, đầu tôi vì thiếu khí nên cũng trở nên hỗn độn.
Trong miệng tôi như có mùi kẹo hoa quả, có chút hương vị bạc hà, hương cháo lúc nãy như còn đọng lại giữa môi và lưỡi cũng trào lên, tôi vẫn luôn cảm thấy nụ hôn của anh rất ngọt ngào, thực tế là, chính xác nó là như thế này đây.
Phút giây đó nhớ đến lần đầu tiên của hai chúng tôi, người con trai đang xem môn giải phẫu hệ thống cơ thể con người, giải phẫu cục bộ và sản phụ khoa hành động của anh sống sượng như thế, lần đó tôi đau muốn hét: "Cố Tông Kỳ, em cần thuốc gây mê, anh cho em một mũi trước đi".
Anh căng thẳng toát mồ hôi, rơi xuống cánh tay tôi ẩm nhờn.
Nghĩ đến đây tôi lại cười phá lên, làm anh cách xa khỏi khuôn mặt tôi, nhẹ nhàng cọ vào mũi tôi: "Cô bé tinh nghịch này, tập trung chút đi". Sau đó lại là một nụ hôn say đắm.
Cơ thể có những phản xạ rất tự nhiên, rốt cuộc cũng hiểu được cảm giác quen thuộc không tên đó đến từ đâu, đó là những vết tích của sự gần gũi giữa hai làn da, ngay cả sau khi trí nhớ đã bị lãng quên, hay là còn được giấu trong những vết tích kia.
Vốn dĩ muốn dùng một cách để quên lãng, cuối cùng lại dùng một cách khác để nhớ lại nó.
Tình cảm đến không kịp trốn tránh, mạnh mẽ đến mức có chút ảo mộng, giống như ngọn lửa của nắng chiếu ngày thu, đốt hết tất cả....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: