"Nằm mơ rồi, muộn thế này cậu mới tỉnh dậy à?"
"Không, là thật đấy. Cậu ghen tỵ với tớ đấy à, he he nhưng lúc ấy tớ thể hiện là rất có tính công kích."
"Run bắn lên hả? Hay là bị tăng huyết áp?"
"Cậu tốt nhất là đừng nghiêm trọng hóa chứ, nghe tớ kể này, lúc ấy tớ còn cảm thấy không hề thoải mái, đâm cho chàng ấy một câu rồi đi, tớ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ là cảm thấy phản cảm với ai hỏi mình tên gì, học ở đâu, như là bị kiểm tra hộ khẩu ấy."
"Cậu đang đùa đấy à."
Tôi dán mắt vào tin nhắn, nhìn chằm chằm một lúc, nghĩ nghĩ rồi thì cũng trả lời: "Mi à, nói thật đấy."
Buổi tối trở về ký túc xá tôi kể chuyện này cho Tần Chi Văn nghe một chút, cậu ấy cẩn thận giúp tôi phân tích mà không đụng chạm vào nỗi đau của tôi, cậu ấy nói: "Cậu chịu đựng quá lâu rồi, nên ra ngoài mở rộng mối quan hệ bạn bè hay gì đó đi, sẽ tốt cho cậu mau phục hồi đấy."
"Không có hứng thú."
Lúc đó tôi đang mải xem một bộ phim rất quen thuộc, với hàng loạt những lựa chọn ngu ngốc, hơn nữa tình tiết thì rất bạo lực, nhiều cảnh nóng Sex is zero, trong phim nhân vật nam chính thì điên điên ngu ngu, nhìn thấy nhân vật nữ chính xinh đẹp thì cứ phát điên phát cuồng lên, gần như biến thành một kẻ chỉ dùng nửa người để suy nghĩ, hơn nữa dường như cái loại suy nghĩ ấy chẳng có chút gì là của loại động vật cao cấp cả, rất tức cười, khiến vai nữ chính ghét cay ghét đắng, khiến quần chúng căm ghét.
Tôi liền hỏi Tần Chi Văn: "Xem Sex is zero chưa?"
"Xem rồi, gì thế?"
"Muỗi này, tớ nhìn nhân vật nam chính và chợt cảm thấy là một thằng con trai cưa cẩm một đứa con gái nếu không phải là tán tỉnh thì cũng là có mục đích cả, hơn nữa còn mặt dày khiến người ta phát ghét, loại con trai như thế, có khiến người ta cảm thấy rất rẻ mạt không?"
Cậu ấy tạm dừng một lúc rồi nói: "Ồ, nếu thầy giáo điển trai theo đuổi cậu thì sao?"
"Tớ sẽ cảm thấy thầy ấy thật rẻ mạt, hay là tớ rất giả tạo, nhưng mà quả thật tớ rất ghét người ta như thế, con người ai cũng đều có lòng tự trọng, có sự kiêu ngạo, mà tại sao lại phải vì một người khác mà tự hạ thấp bản thân và giá trị của mình xuống chứ?"
"Nếu như cậu nói, thì mỗi người ai cũng kiêu ngạo rồi coi thường người khác, ai cũng chờ đợi người khác hạ thấp bản thân mình, nhưng rồi ai cũng không chịu hạ thấp bản thân với người khác, cứ thế thì chỉ vì một chút kiêu ngạo, mà chẳng ai yêu nhau nữa à."
"Nhưng..."
"Nếu tớ theo đuổi cậu thì sao? Cậu cũng nghĩ tớ là rất rẻ mạt à?"
"Điều này không giống thế mà."
"Khi hai người yêu nhau, sẽ luôn có một người yêu nhiều hơn, cho đi nhiều hơn nhưng mà không phải tình cảm của ai cũng rẻ mạt. Cậu cảm thấy người ấy rẻ mạt là do cậu thấy người ấy chưa đủ tốt, chưa đủ tiêu chuẩn của cậu, nên mới ghét bỏ, mới có cảm giác người ấy quá hạ thấp bản thân, lòng tự trọng, tất cả đều là do thái độ của cậu quyết định hết."
Sau đó Tần Chi Văn lại cười nói: "Tịch Tịch, tớ phát hiện ra cậu thật sự không thể khiến cho đàn ông theo đuổi được, bản thân cậu tự tìm gì đó làm đi có lẽ còn có hứng thú hơn đấy."
"Làm gì có chuyện tự tớ sẽ đi tán tỉnh bọn con trai cơ chứ"
"Đừng có nói quá đắc chí như thế, không khéo sau này cậu lại mê mẩn anh thầy đẹp trai ý đến không biết mình là ai đấy chứ, he he."
Đột nhiên có một cơn gió lạnh khác thường thổi đến, tôi hằm hằm hắt xì hơi một cái: "Muỗi kia, cậu đúng là đồ độc mồm độc miệng, tớ cũng cảm thấy lao động là vinh quang, tự làm gì đó mình thích là tốt nhất."
Một hồi rất lâu sau cũng không nghe thấy bên kia đáp lại, tôi mặc kệ rồi xem phim tiếp.
Đại khái lúc đầu, tôi là một đứa con gái lúc nào cũng nhìn người khác với ánh mắt kiêu ngạo, còn có chút gì đó rất thanh cao, tất cả đều là để che giấu đi nội tâm sâu kín, che giấu đi cái lí do mà tôi rất ghét người ta thích mình. Chỉ khi Cố Tông Kỳ vừa xuất hiện thì mọi thứ bị vỡ tung.
Lúc ấy, tôi cũng chẳng nghĩ gì nhiều, nhưng mãi cho đến sau này khi lặng lẽ ngắm nhìn Cố Tông Kỳ tôi mới biết hình thái của bản thân mình thế nào, rất thấp rất thấp, thấp như khói bụi, hèn mọn và đau thương.
Đại loại đây chính là báo ứng của tôi.
Vài ngày bình yên trôi qua, tôi không đến viện Y học nữa, cũng không đến chuỗi cửa hàng sủi cảo, dường như tất cả giống như bong bóng xà phòng đẹp lung linh bay giữa bầu trời, khoảnh khắc không bao giờ có thể lãng quên.
Hôm ấy, ông chủ của tôi đang vui vẻ mở phim Người tình của phu nhân Chatterley thì có một nhóm người, cả nam lẫn nữ ngồi ở cầu thang phòng học xem đoạn phim sex nghệ thuật nổi tiếng nhất thế giới, nói hoa mỹ gọi là theo đuổi tình yêu và tình dục. Lúc mới xem thì rất hưng phấn, nhưng một lúc sau thì thấy thật ngu si không có cảm xúc gì hết, mấy anh em bên cạnh tôi bắt đầu dùng điện thoại lên mạng xem xu hướng thị trường.
Vừa lúc ấy, Tần Chi Văn nhắn tin cho tôi: "Tịch Tịch ơi, anh hai tớ về nước, mọi người sẽ ra ngoài tụ tập, tớ đến đón cậu nhé!"
Tôi cười toe toét đồng ý.
Bao nhiêu năm rồi, tôi mới chỉ gặp anh của cậu ấy hai lần, cũng chưa lần nào nói chuyện với anh ấy một mình cả, có thể nói là trong một gia đình lạnh nhạt ấy, thì hơi ấm cuối cùng của Tần Chi Văn chính là anh hai cậu.
Hẹn gặp ở khu bên cạnh hồ nước, phong cảnh thật là đẹp, hơn nữa trang trại được làm rất tinh tế, mọi người ở trong thành phố này đều sẽ đến đấy, bố nuôi cũng thỉnh thoảng vác cái cần câu xuống đây câu cá, giảm stress.
Bầu trời hôm ấy, ánh sáng thuần khiết, chân trời một màu xanh lam. Có một vài màu sắc dần dần biến đổi, từ gần đến xa, từ ánh sáng màu xanh đậm đến những màu xanh trắng u ám, ở phía tiếp giáp của đường chân trời những đám mây nhè nhẹ bay...
Còn ở phía xa, những dãy núi trùng trùng điệp điệp đến tận chân trời, với những khu rừng hoang màu xanh đậm phủ khắp.
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn anh trai của Tần Chi Văn ở khoảng cách gần như thế.
Anh ấy có nét mặt giống Tần Chi Văn như đúc, chỉ có đôi mắt là khác biệt lớn nhất. Đôi mắt của anh ấy tròn và nhìn rất phúc hậu, không như cái kiểu mắt của Tần Chi Văn vô tư không lo nghĩ, chắc là lúc nhỏ chưa mở mắt là đã có sự khác biệt rõ ràng như thế này rồi. Nhìn khuôn mặt này, cũng không khó tưởng tượng ra là tại sao bố mẹ ruột của họ lại phải bỏ rơi một người rồi giữ lại một người khác.
Tiếng nói của anh ấy có chút trầm, giống như ma sát với cát mềm, tốc độ cũng rất chậm: "Là Dụ Tịch nhỉ? Chào em, anh là Nhiệm Chi Ninh."
Tôi cười lên, rồi rất phóng khoáng chào hỏi: "Em chào anh hai."
Anh ấy cũng mỉm cười, nhìn ánh mắt của tôi có chút vị thẩm tra, rồi ngay lập tức trở lại trạng thái bình thường, anh ấy ấm áp nói: "Gọi em là Tịch Tịch được chứ?"
Tôi đột nhiên bị ngẩn người ra một lúc rồi vội vàng trả lời: "Tùy anh, tùy anh thôi."
Cũng chẳng biết là thế nào nữa? Tôi thấy khuôn mặt dễ thương giống Tần Chi Văn nên không kiềm chế được cứ ngẩn người ra, cũng không biết là vì sao tôi luôn có ảo giác nhầm lẫn giữa hai con người này. Hàng cây bên hồ nước tươi tốt mơn mởn, nắng chói chang soi rọi qua bàn tay tôi, nhấn chìm những hình ảnh âm u. Sau đó, tôi nhìn thấy Nhiệm Chi Ninh mỉm cười với đôi mắt hé mở, đôi mắt nhìn nghiêng như đang muốn bay lên, suýt nữa
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: