Tất cả ký ức trong tôi ùa về, mà tôi có thể nhớ lại cũng chỉ được nhiều bằng chừng ấy.
Tôi dùng lý trí sắp xếp lại một lần nữa những đoạn ký ức hỗn loạn, với rất nhiều những hình ảnh cũ rích đã bị vùi lấp từ rất lâu rồi, sau đó xâu chuỗi chúng cẩn thận theo thứ tự, thấu qua ánh nắng rực rỡ, nhìn chúng trên bầu trời vừa bay múa vừa kể chuyện.
Mà đó, chính là câu chuyện của chúng tôi.
Với tôi mà nói, bệnh viện là nơi mà mọi người cảm thấy chán ghét, âm khí ở đấy thực sự rất nặng, hơn nữa có rất nhiều chuyện kỳ lạ về ma quỷ lưu truyền ra ngoài cũng từ bệnh viện. À, đúng rồi, trong viện y học còn chứa những thi thể..., nửa đêm...
Đây đúng là nơi tạo nên những tin đồn.
Còn những sinh viên chi chi cha cha trong bệnh viện, thì lúc nào cũng thảo luận về những đề tài khiến mọi người thật không còn gì để nói với bộ mặt chẳng hề biến sắc, ví dụ như người nhảy lầu tự sát ngã xuống đất thì sau khi nội tạng vỡ nát rồi mới chết hay là lúc ở lưng chừng giữa không trung vì bị sự kích động sợ hãi đã chết rồi. Bọn họ lúc nào cũng thích thảo luận vấn đề này ngay trên bàn ăn nên khi bọn điên Y khoa kéo thành đoàn áo blouse trắng, cả người toát ra cái mùi thối rữa của phòng thực nghiệm đi vào nhà ăn thì bọn tôi đều phải tránh thật xa.
Mà bọn họ còn rất tích cực tổ chức những hoạt động vô vị, khiến tôi chẳng thèm đưa tay ra cầm lấy tờ rơi mà cảm thấy bực bội trong lòng, vì đám trẻ thượng đức cứu đời này sẽ cứ bám lấy bạn mà hỏi: "Bạn ơi, hôm nay là ngày thế giới không hút thuốc lá, hôm nay là ngày giấc ngủ thế giới, hôm nay là ngày thế giới phòng chống AISD..."
Ngày nào cũng là ngày lễ, chỉ có điều không được nghỉ, vậy thì có ý nghĩa gì để chúc mừng chứ.
Vào chính hôm những chiếc nơ đỏ thẫm của đội tuyên truyền phòng chống bệnh AISD bay khắp trường học, tôi đã gặp Cố Tông Kỳ. Lúc đó, có một cậu bạn nhỏ của khoa lâm sang hệ tám năm tay cầm bút đuổi theo tôi và nói: "Bạn ơi, bạn ký tên đã, mong bạn hỗ trợ cho công việc của chúng mình."
Lần ấy, tôi đang bị cảm, lần đầu tiên trong đời tôi trải qua sự xâm nhập của bệnh cúm, đầu óc đau nhức như búa bổ, cảm thấy bọn họ vừa ồn ào vừa phiền phức, cho nên tôi lập tức cầm lấy cái bút, vẽ lên trang giấy cuộn màu đỏ hai hình vuông. Nghĩ một lúc, thấy nó không được đẹp cho lắm, tôi bèn vẽ thêm vài nét vào trong, thành ra hình 囧囧[1] rồi vứt bút xuống chuẩn bị di thì bên cạnh có người vui mừng gọi: "A, thầy Cố!"
[1] Chữ 囧 nhìn giống mặt người xị xuống.
Trong nhà ăn sinh viên trước bàn ký tên có một chuỗi cửa hàng sủi cảo, vì vậy mà có rất nhiều thầy cô giáo cũng đến đây ăn. Việc bắt gặp hai con mèo tham ăn ở đấy cũng là chuyện bình thường thôi, nhưng thật sự chưa hề gặp một con mèo nào tham ăn như vậy, tay trái xách một túi chừng năm hộp cơm to đùng, khoảnh khắc đó tôi đã không giữ nổi buột miệng nói thẳng ra cảm nghĩ của mình: "Ặc, cái thùng cơm."
Câu nói của tôi thực sự là rất nhỏ rất nhỏ, đáng lẽ cả nhà ăn huyên não, ồn ào, người ra người vào ắt sẽ bạt đi tiếng nói của tôi lúc đó, ấy thế mà mọi người lại lần lượt trố mắt nhìn tôi, đôi mắt họ như chứa đầy tiếng cười nữa.
Người con trai ấy cao hơn tôi cả một cái đầu, mặc dù so với đám con gái tôi cũng thuộc hạng cao rồi, hiếm có trường hợp tôi phải ngước đầu lên, nhưng người đang đứng trước mặt tôi thì không những khiến tôi phải ngẩng đầu mà còn phải ngước mắt lên nhìn. Bởi vì người ấy quá đẹp trai, đôi mắt ấm áp, lông mày thanh tú, giữa hai mắt chứa đựng một sự bình thản như gió nhẹ mây tan, như những đám mây vàng trên bầu trời thảo nguyên, như con sóng yên bình giữa biển xanh sâu thẳm, lặng lẽ ôm lấy lòng người khác.
Hơn nữa, đôi mắt ấy như biết nói chuyện, giống như những giọt nước tinh khiết trong ly thủy tinh, rung nhẹ, khúc xạ thẩm thấu tia sáng rực rỡ, rõ ràng lắc lắc nhưng không hề bị tràn ra.
Anh ấy chỉ nhìn tôi một cái lạnh lùng, rồi mỉm cười, nhưng nụ cười ấy làm tôi sợ phát co người lại, ngoài mặt bình thảnh không chút biểu cảm, nhưng trong lòng thì đã như sóng vỗ cuồn cuộn, chết đứng trên bãi cát, để cho từng lớp rồi từng lớp sóng cuốn trôi.
Tôi ngước lên, rồi liếc mắt nhìn qua, rốt cuộc tôi đang giả nai, giả nai quá...
Sau đó tôi cố tỏ ra bình thản hơn, thậm chí là có một gì đó thanh cao đi qua bên cạnh anh ấy mặc dù trong lòng lúc đó chẳng khác gì món thịt lợn nướng mới ra lò, phủ trên là một lớp sốt cà chua vừa nấu chín vẫn còn đang xèo xèo.
Đại khái là ấn tượng sâu sắc đầu tiên của tôi khi gặp Cố Tông Kỳ đó là một anh chàng đẹp trai.
Tôi lại leo lên giường đi ngủ, cảm cúm khó chịu đến mức làm người ta chỉ muốn chết ngay lập tức. Trong lúc đang ngủ mê man thì chuông điện thoại reo lên, là bố nuôi của tôi gọi đến, ông hỏi tôi: "Ơ, con bị ốm à, mà bị nhiễm vi rút cảm cúm gì hả con? Gia súc hay gia cầm?"
Tôi luôn cảm thấy bố nuôi tôi đúng là độc mồm độc miệng, trải qua vài ngày bị con vi rút mà chẳng biết là loại gia súc gia cầm hành hạ tôi mới chợt ngộ nhận ra rằng, hóa ra mấy cái bệnh tình nguy đốn này đều do lời nguyền rủa của bố mà ra cả.
"Cầm hay súc đều không bằng được...bố ạ", chưa nói hết câu tôi bèn đánh tháo ngay, rồi hỏi: "Con sắp chết rồi đây, bố tìm có chuyện gì không?"
Bố nuôi trả lời: "Không có chuyện gì đâu, tối qua mẹ nuôi bảo con qua ăn cơm, con lại nói đang bị ốm nên hôm nay ta mới gọi điện hỏi xem tình hình sức khỏe của con như thế nào thôi? Sao con bị đã mấy ngày rồi mà vẫn chưa khỏi thế? Hay là chiều nay con đến đây khám đi!"
"Không phải là bị cảm cúm thì không có cách nào chữa khỏi sao bố, chỉ có cách là để tự nó khỏi thôi."
Bố trầm xuống một lúc rồi bảo tôi: "Con đến khám ở khoa nội Trung y đi, bốc mấy thang thuốc, uống theo đúng liều là khỏe ngay thôi. Để bố xem chút, à thế này nhé, chiều nay con qua đi, giáo sư Hoàng hôm nay chẩn bệnh đấy, bố sẽ nói trước với bác ấy."
Tôi nói: "Vâng được ạ, nhưng phải chữa khỏi bệnh cho con, nếu không khỏi hẳn con sẽ tố cáo đấy."
"Cái con này...", bố nuôi thiệt không biết nói gì với tôi nữa.
Tôi tắt máy luôn, rồi lại nằm rập cả người xuống.
Buổi chiều khám bệnh xong, tôi xách túi thuốc đầy không cần phải sắc đến chỗ bố nuôi, lúc lên thang máy, trước mặt tôi có hai cô bé thực tập sinh cứ rỉ rỉ rả rả suốt, trong thang máy ngoài tôi còn có một bác sĩ dáng người to cao, mặt đeo khẩu trang, mặc một chiếc áo khoác trắng trông thật chỉnh chu, tôi nhìn qua một cái, sau đó bỗng nghe thấy tiếng ai đó ở phía cầu thang: "Đợi một chút."
Khổ nỗi hai cô bé thực tập sinh mải vui vẻ nói chuyện quá nên không nghe thấy tiếng gọi, rồi có tiếng gì đó "rắc rắc", một gã béo vừa bị hai cánh cửa thang máy đang đóng kẹp đúng vào người, nhìn hai bên cơ thể trông thật khủng khiếp, giống y như củ khoai tây to vừa bị nghiến nát.
Tôi bất đắc dĩ liếc qua, buồn cười quá mà không dám cười, cô bé đứng cạnh cửa thang máy thì cứ liên tiếp tạ lỗi: "Xin lỗi..."
Sự cố bất ngờ này khiến cho gã béo ấy thực sự không thoải mái, đại khái là hắn ta cho rằng bệnh viện là thiên đường, bác sĩ là những thiên sứ, còn hắn là thượng đế, cho nên hắn hằm hằm rồi phun ra một câu: "Hừ, mẹ mày bị điếc à..."
Nhưng hai cô bé thực tập sinh vẫn cứ nói chuyện ri rỉ ra rả không ngừng, hơn thế nữa lại còn rất hứng chí đi từ tầng năm xuống.
Bình thản quá khiến người ta phát bực.
Đương nhiên tôi cũng chẳng thoải mái, liếc qua, rồi tôi liếc mắt nhìn lên gã béo ấy một cách khinh miệt, vừa nhìn vừa nghĩ, bị kẹp một tí có gì đáng phải kêu than như hồn ma thế không chứ, cũng chẳng phải người ta kẹp vào cây cột quý truyền đời của nhà hắn, chỉ như dính chút son môi thôi, làm gì mà phải kêu lên giống như phản ứng của con heo thế, có thể nói là đôi mắt tôi lúc nhìn hắn chứa đầy một sự khinh rẻ, coi thường....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: