“Sổ tay ghi chép của Tiểu Bắc mà thú vị đến thế sao?” Trần Hiếu Chính đón lấy với vẻ nghi ngờ. Anh giở ra xem, đúng là cuốn sổ ghi chép rất cẩn thận, có đoạn trích, có thu hoạch, có những lời phát biểu cảm nghĩ, mặc dù đều là những tác phẩm tiểu thuyết vô vị, nhưng so với cuốn sổ tay của Trịnh Vi, vẫn còn khá chán. Anh lật đến trang cô vừa chăm chú nghiên cứu, thấy trên đó có ghi nắn nót “Cẩm nang đối nhân xử thế của nàng dâu với mẹ chồng ghê gớm”, dưới tiêu đề là nội dung cụ thể.
Anh gập cuốn sổ rồi trả lại cô, còn mình thì tựa vào lưng ghế nhìn cô đang thấp thỏm.
“Trước khi đi Tiểu Bắc cứ nhét cho em, bảo em phải đọc cho kỹ, em nghĩ, cái này... phòng trước vẫn hơn mà.” Cô nói với vẻ ngại ngần nhưng lại sợ anh không vui, bèn bổ sung ngay, “Không phải ý em muốn nói là mẹ anh ghê gớm đâu nhé, chỉ có điều, lần đầu tiên em đến nhà anh nên hồi hộp lắm, nhớ đến những chuyện của mẹ anh mà anh kể cho em nghe, mà em cũng nghe người ta nói phần lớn những bà mẹ độc thân chỉ có một cậu con trai đều rất khó chiều, thế nên… Này, anh không giận đó chứ?”.
Trần Hiếu Chính bật cười, “Em nói thế anh cũng thấy hơi hồi hộp thật”. Anh nghĩ một lát rồi nói với vẻ nghiêm túc, “Đúng là mẹ anh hơi khó chiều nhưng cũng không ghê gớm như em tưởng tượng đâu, anh đã quyết định đưa em về nhà tức là cũng phải có sự chuẩn bị trước về mặt tâm lý. Có anh ở bên, mẹ anh còn dám ăn thịt em nữa không, hơn nữa em cũng đâu phải là dạng chổi cùn rế rách”.
Trịnh Vi khẽ vỗ vai anh, “Chẳng có người nào lại nói người yêu mình như thế. Nhưng liệu mẹ anh có hận em cướp con trai của bà không?”.
“Em tưởng ai cũng ấu trĩ như em à? Anh đâu phải là thứ đồ chơi, cướp kiểu gì? Nhưng…”, anh hơi bối rối, “Trước mặt mẹ anh, em nên tỏ ra điềm đạm hơn”.
“Từ trước đến nay em vẫn điềm đạm đó chứ, mọi người đều nói trông em điềm đạm, ngoan hiền”, cô thanh minh.
Anh nói lấp liếm, “Ừ, ừ, lúc em ngồi yên trông em rất điềm đạm”. Rồi anh lại bổ sung, “Và còn điều này nữa, em cũng nên tỏ ra chăm chỉ hơn, tuyệt đối không được kể những chuyện ở trường như có lúc anh còn phải rửa cả bát cho em. Em biết đấy, những người tầm tuổi mẹ anh, suy nghĩ vẫn cổ hủ lắm”.
“Cái đó thì em biết, em chỉ nói bình thường đều là em thu vén gọn gàng cho anh, để mẹ anh phải ngất ngây con gà tây”, Trịnh Vi cười tinh nghịch.
Một lát sau, Trần Hiếu Chính không thấy cô nói gì nữa, mới phát hiện ra cô đã tựa người vào ghế ngủ thiếp đi từ lúc nào, dần dần đầu tựa vào người anh, miệng khép hờ, khiến gương mặt đang say sưa trong giấc nồng của cô càng trở nên ngây thơ, hồn nhiên. Anh khẽ nhích vai, tạo cho cô một chỗ dựa thoải mái rồi đưa mắt nhìn cảnh vật đang lướt qua vùn vụt ngoài cửa xe. Chiếc xe khách lao vun vút trên con đường rộng thênh thang thẳng tắp, chưa kịp ngắm những khóm hoa dại rực rỡ mọc ven đường, xe đã vụt qua, dù quay đầu lại, cũng không nhìn thấy gì nữa.
Hai người về đến nhà thì trời đã sẩm tối. Nhà anh nằm ở khu tập thể của cơ quan mẹ anh. Từ nhỏ Trịnh Vi cũng lớn lên trong khu tập thể nên cô đã khá quen thuộc với cuộc sống của một xã hội thu nhỏ có đủ bệnh viện, trường học, chỉ có điều, so với khu nhà tập thể của các cơ quan làm ăn khá giả có bãi cỏ, vườn hoa mà cô đã quen từ nhỏ, khu nhà của cơ quan đang sắp sửa đến hồi phá sản nằm trước mặt cô trông lạnh lẽo, tồi tàn hơn nhiều.
Nhà anh ở tầng hai, Trần Hiếu Chính vừa gõ cửa, cánh cửa có phần cũ nát đó liền mở ra ngay.
“Chính, con về rồi đấy à?”
Nếu không có câu nói vui mừng của người phụ nữ trước mặt khi nhìn thấy cậu con trai thì gần như Trịnh Vi không thể tin rằng người đàn bà tầm năm mươi tuổi có phần khắc khổ này là mẹ Trần Hiếu Chính. Cô chỉ kém Trần Hiếu Chính một tuổi, đáng lý ra mẹ cô và mẹ anh tuổi tác cũng tương đương nhau, Trịnh Vi nhớ đến gương mặt trắng trẻo xinh đẹp của mẹ mình, lại nhìn vẻ già trước tuổi của mẹ anh, bất giác kinh ngạc.
Từ sau lưng Trần Hiếu Chính cô thò mặt ra, miệng nở nụ cười thật tươi, “Cháu chào bác ạ”.
Lúc nhìn thấy Trịnh Vi, mẹ anh lộ rõ vẻ ngạc nhiên nhưng tục ngữ nói “đánh người không đánh người cười”, trước nụ cười của Trịnh Vi, bà nhanh chóng mỉm cười đáp lễ, sau đó nhìn sang con trai với vẻ thắc mắc.
“Mẹ, bạn ấy là Trịnh Vi, là… là bạn học cùng trường với con, đến nhà mình chơi một, hai hôm. Vi Vi, đây là mẹ anh.” Dù sao thì anh cũng còn trẻ, ít va chạm, ngại giới thiệu với mẹ mình rằng “đây là bạn gái của con”, nhưng với tính cách của anh, làm sao có thể đưa bạn gái cùng học về nhà một cách dễ dàng như vậy, huống hồ, ánh mắt thân mật mà anh dành cho Trịnh Vi và việc hai người nắm chặt tay nhau sau lưng đã nói lên tất cả.
Mẹ Trần Hiếu Chính đã chuẩn bị xong cơm nước, dường như chỉ cần đợi con trai về là có thể ăn cơm, trên bàn bày gọn gàng ba chiếc bát và ba đôi đũa, Trịnh Vi thấy hơi bất ngờ, dường như căn nhà không còn ai nữa thì phải, lẽ nào mẹ anh đã linh cảm được trước con trai mình sẽ đưa một cô gái về nhà? Đang mải nghĩ, mẹ anh đã giục, “Chính, mau mời bạn con ngồi đi, mẹ lấy thêm cái bát nữa”. Nói rồi bà liền đi vào bếp.
Trần Hiếu Chính đã nhận ra vẻ thắc mắc của cô, anh lén ghé sát vào tai cô nói: “Bộ bát đũa kia là của bố anh”.
Trịnh Vi càng ngạc nhiên hơn, suýt nữa cô buột miệng hỏi, không phải bố anh đã mất rồi đó sao? May mà cô đã kịp hiểu ra vấn đề, dưới ánh đèn lờ mờ cô khẽ rùng mình.
Tranh thủ lúc mẹ anh đi vào, Trịnh Vi liếc nhanh một lượt khắp căn phòng, bây giờ thì cô đã hiểu ra được phần nào, tại sao lúc đầu cô cứ cảm thấy căn phòng này gây cho người ta một cảm giác ức chế đến kỳ lạ. Hóa ra là do bóng đèn ở phòng khách có công suất quá thấp, khiến đồ vật bốn xung quanh càng trở nên cũ kỹ, tồi tàn, dường như các đồ dùng trong nhà đều là của hai mươi năm trước, nếu ở thời đó, cũng có thể coi là cao cấp nhưng trải qua bao năm tháng, chúng đã trở nên sờn bạc cũ kỹ. Nếu không có anh bên cạnh thì một người từ nhỏ được sống trong môi trường đầy đủ như cô sẽ tưởng mình đang ngồi trên cỗ máy thời gian, quay trở lại hai mươi năm về trước.
Tuy nhiên, mặc dù cũ kỹ nhưng trong tầm nhìn của cô, tất cả đều không có một hạt bụi hay bất cứ sự bừa bộn nào, mọi đồ vật đều xuất hiện đúng vị trí, sạch sẽ gọn gàng đến mức không giống như nơi để ở, mà giống một gian phòng trưng bày theo phong cách cổ. Cô nghĩ, đúng là “giỏ nhà ai, quai nhà nấy”, Trần Hiếu Chính lớn lên trong một gia đình như thế này, thảo nào anh cũng cẩn thận đến mức khó gần.
Tiếp đó ánh mắt cô không thể tránh khỏi việc dừng lại trước khung ảnh thờ đặt trên chiếc tủ nhỏ trải vải đen, không cần hỏi cô cũng đoán được người đàn ông trong tấm ảnh đen trắng kia là cha anh, các nét thanh tú gọn gàng đó, Trần Hiếu Chính đúng là bản sao của người trong ảnh. Không biết có phải do cha anh mất khi ông còn quá trẻ hay không mà hình ảnh đó khiến Trịnh Vi cảm thấy quen thuộc và thân thiết, vì thế sau khi nhìn một hồi lâu, cô cũng không cảm thấy sợ hãi. Cô khẽ nói với Trần Hiếu Chính, “Anh Chính, bố anh đẹp trai thật đấy, anh còn kể rằng ông rất có tài đúng không, lấy được một người chồng như thế, chứng tỏ hồi trẻ mẹ anh cũng rất đẹp”.
Trần Hiếu Chính đang định đáp lời, đúng lúc mẹ anh cầm bát đũa từ bếp đi ra, hai người vội im bặt.
“Bác để cháu ạ!” Trịnh Vi nhanh nhảu nở một nụ cười và bước lên phía trước, những lúc như thế này, thể hiện vẻ chăm chỉ, nhanh nhẹn chắc chắn là lựa chọn sáng suốt....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: