XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


“Không sao, không sao, ai lại để cháu làm, cháu ngồi đi, cháu ngồi đi.” Mẹ anh đâu chịu nhường cô, rồi bà nhìn Trần Hiếu Chính với vẻ trách móc, “Chính, sao vẫn để bạn con đứng thế”.

Trần Hiếu Chính đành kéo Trịnh Vi ngồi xuống cạnh bàn ăn, còn mình cũng ngồi xuống bên cô. Vì quãng đường về nhà anh khá dài nên Trịnh Vi đã thấy bụng đói meo từ lâu nhưng cô biết lúc này phải giữ phép tắc, phụ huynh còn chưa động đũa, chắc chắn cô chưa thể động, không thể để mẹ anh nghĩ cô là con nhà thiếu giáo dục.

Sau khi đã ngồi xuống ghế, mẹ anh liếc cậu con trai và Trịnh Vi một cái rồi nhìn sang chỗ ngồi trống có bày bát đĩa bên cạnh và nói một câu, giọng hơi lạc đi, “Ông ơi, ông ăn cơm đi. Hôm nay thằng Chính nhà mình cũng về rồi, ông vui thì ăn nhiều vào nhé”.

Nói xong bà lại quay sang Trần Hiếu Chính, “Được nghỉ rồi, con nói một câu với bố đi”.

Dường như Trần Hiếu Chính có vẻ hơi ngại nhưng vẫn nghe theo lời mẹ và nói một câu với không khí, “Bố, con về rồi ạ… Con đưa Trịnh Vi về nhà gặp bố”.

“Thôi ăn cơm đi.” Nói xong câu đó, mẹ anh bắt đầu gắp thức ăn vào bát Trịnh Vi, “Bác không nghĩ là nhà có khách nên cũng chẳng chuẩn bị gì, đồ ăn đơn giản quá, nhưng nếu cháu không chê thì ăn nhiều vào nhé”.

“Đâu có ạ, bác khách khí quá ạ.” Trịnh Vi nhanh miệng đáp, nhưng vẫn chưa hết bất ngờ vì chuyện vừa nãy, tay cầm đôi đũa, không biết nên ăn thế nào.

“Sao vậy… à, bác quên mất là thanh niên các cháu không thích người khác gắp thức ăn.” Mẹ anh tỏ ra luống cuống, bà nhìn Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính với vẻ ngại ngùng rồi nói thêm, “Nhưng cháu yên tâm, bác dùng đũa riêng đấy, đũa bác đã rửa hai lần rồi còn khử độc nữa”.

“Không phải ạ, không phải đâu bác ạ, vừa nãy cháu đói quá, nhìn thấy các món ngon, mừng quá nên quên cả gắp.” Trịnh Vi vội nói, để chứng minh cho độ tin cậy trong lời nói của mình, cô còn và một miếng cơm lẫn thức ăn vào miệng, suýt nữa thì nghẹn.

Trần Hiếu Chính vội vỗ lưng cho cô, mẹ anh thì đứng ngay dậy rót một cốc nước và đặt xuống trước mặt cô, “Cứ từ từ thôi, cháu không chê là được rồi, hiếm khi có dịp Chính đưa bạn về nhà, bác chỉ sợ tiếp khách không được chu đáo. Chính, con cũng ăn cơm đi”.

Ba người cùng ngồi ăn cơm, cảnh tượng này hoàn toàn khác với những điều Trịnh Vi tưởng tượng lúc trước, cô tưởng mình sẽ gặp một người phụ nữ trung niên ghê gớm, hà khắc, ít nhất cũng là một người khó tính, trong lòng đã nghĩ ra mọi cách để đối phó. Không ngờ mẹ anh lại là một người phụ nữ khắc khổ và thật thà như thế này, mặc dù trông có vẻ hơi nhạy cảm nhưng hoàn toàn là điều có thể lý giải đối với một người phụ nữ trung niên ở góa từ lâu, và bà không hề tỏ ra ngại ngần, vẫn rất lịch sự, chu đáo tiếp đón vị khách đến chơi bất ngờ này.

Sau khi ăn xong cũng vẫn như vậy, Trịnh Vi chủ động đòi thu dọn bát đũa và rửa bát nhưng bị mẹ anh lịch sự từ chối ngay, bà bảo Trần Hiếu Chính ngồi trên sofa xem ti vi cùng Trịnh Vi, còn mình thì thu dọn trong bếp, xong xuôi, bà còn bê ra cho họ một đĩa hoa quả đã được gọt bổ cẩn thận.

Đúng vậy, mẹ anh quá khách khí, đó là sự tiếp đãi ân cần chu đáo, Trịnh Vi có cảm giác mình được coi trọng như thượng khách nhưng cảm giác này càng khiến cô cảm thấy có điều gì bất ổn, cô không nghĩ ra được vấn đề nằm ở đâu, nhưng đây chắc chắn không phải là điều mà cô đã dự đoán.

Trịnh Vi bóc một quả quýt trước ánh mắt chờ đợi của mẹ Trần Hiếu Chính và đưa một múi vào miệng, rất chua, cô chỉ thích chua rôn rốt, suýt nữa cô nhăn mặt, nhưng đã kịp cưỡng lại, sợ người phụ nữ đang có phần khó hiểu này lại để lộ vẻ thất vọng một lần nữa. Cũng may Trần Hiếu Chính thò tay lấy ngay quả quýt trên tay cô và nói: “Lâu lắm mình chưa ăn cái này rồi”. Coi như cứu cho Trịnh Vi một bàn thua.

Mẹ anh đi ngủ sớm, chưa đến mười giờ ba mươi phút đã ngủ rồi, Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính cũng không tiện ngồi riêng ở phòng khách. Căn hộ có hai phòng ngủ, một phòng khách, mẹ anh để con trai ngủ trên chiếc sofa ở phòng khách, nhường phòng ngủ cho Trịnh Vi.

“Ga trải giường và chăn đều là mới cả”, bà nói với Trịnh Vi như vậy.

Trịnh Vi vội vàng cảm ơn, “Bác vất vả quá ạ”.

Đêm đến, Trịnh Vi nằm trên giường suy nghĩ liên miên, không tài nào chợp mắt được, cô lạ nhà, rất khó làm quen với những nơi xa lạ, nhưng làm sao có thể nói đây là nơi xa lạ? Mặc dù cô chưa từng đặt chân đến đây nhưng căn phòng này là căn phòng Trần Hiếu Chính đã từng sống, nền nhà là nơi anh đã đi qua, giường là chỗ ngủ của anh, mỗi tấc đất ở đây đều chứng kiến dấu chân trưởng thành của anh, còn có điều gì khiến cô cảm thấy gần gũi hơn? Cô đã đến đây, mặc dù sự khách khí của mẹ anh khiến cô thấy hơi khó thích nghi nhưng dù sao cũng tốt hơn gấp nhiều lần so với những gì cô dự đoán.

Đang mơ màng, Trịnh Vi nghe thấy có tiếng gõ cửa khe khẽ, đêm hôm khuya khoắt, căn nhà cũ này lại phát ra âm thanh đó khiến cô bất giác rùng mình. Tiếng gõ cửa vẫn tiếp tục vang lên, cô đành khoác áo xuống giường, lấy hết can đảm ra mở cửa, Trần Hiếu Chính ngủ ngoài phòng khách, cô còn sợ gì.

Khi cửa mở ra, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đang đứng trước cửa, cô vui mừng khẽ gọi “Anh…”, chưa kịp nói hết câu, người đáng ra phải ngủ trên sofa đó đã nhanh tay bịt mồm cô lại, “Suỵt!”. Anh khẽ ra hiệu, cô lập tức hiểu ngay ý, cũng bắt trước đặt một ngón tay lên môi, cửa phòng khẽ khép lại, trong bóng tối, bóng đen đó liền ôm chặt lấy cô. Trịnh Vi cảm nhận hơi thở mà mình quen thuộc, cảm thấy yên tâm và hạnh phúc, kèm thêm cả sự hồi hộp vì làm chuyện xấu sau lưng người lớn.

Trong trường, cơ hội được ở gần nhau trong không gian vắng lặng như thế này không nhiều, hai người vội vàng chia sẻ cho nhau cảm giác hồi hộp, ngọt ngào quen thuộc mà lạ lẫm đó. Trịnh Vi hỏi Trần Hiếu Chính, “Có phải mẹ anh không thích em lắm đúng không? Em có làm sai điều gì không?”. Trần Hiếu Chính khẽ vuốt mái tóc cô, “Không đâu, em thể hiện rất tốt, bình thường mẹ anh đã như thế, nhưng bà không xấu bụng đâu”.

Hai người thì thầm nói chuyện và cố gắng nói thật khẽ, chỉ sợ làm mẹ anh thức giấc, cả đêm lúc ngủ lúc tỉnh. Năm giờ sáng Trần Hiếu Chính đã tỉnh dậy và quay trở lại phòng khách, anh nói mẹ anh có thói quen dậy sớm, nếu không thấy anh ngủ trên sofa sợ sẽ không hay.

Sau khi Trần Hiếu Chính ra ngoài, một đêm sống trong thấp thỏm, hồi hộp, Trịnh Vi lại tiếp tục say sưa trong giấc nồng, lúc tỉnh dậy vén rèm cửa sổ thì trời đã sáng rõ, cô nhìn đồng hồ trên đầu giường, mới biết đã hơn chín giờ. Cô bất giác giật mình, vội thay quần áo, thầm mắng mình không chịu để ý, anh nói mẹ anh có thói quen dậy sớm, kiểu này thì gay to rồi.

Lúc cô mở cửa bước ra, Trần Hiếu Chính và mẹ anh đã ngồi trước bàn đợi cô, trên bàn đặt sẵn bát đũa, cháo hoa và đồ ăn sáng. Vẫn chưa ai đụng bát đũa, xem ra họ đã đợi cô khá lâu rồi.

Trịnh Vi thẹn thùng chào: “Bác ạ, anh ạ”, rồi cúi đầu chạy vụt ra đánh răng rửa mặt. Cuối cùng khi đã ngồi xuống bàn ăn, vẫn là mẹ anh nói vài câu với chỗ trống bên cạnh, sau đó mới bắt đầu ăn sáng.

Đã qua bữa cơm tối hôm qua, Trịnh Vi không còn thấy lạ trước thói quen kỳ dị này của nhà anh nữa, ngược lại, cô còn thấy hơi cảm động, một người phụ nữ ở góa hơn hai mươi năm, nuôi đứa con của người chồng đã khuất lớn khôn, vẫn không giây phút nào quên người đã mất, chắc chắn những tình cảm bà dành cho chồng phải sâu nặng biết bao.

Cô ăn một miếng cháo, đã nguội hết rồi, điều này càng chứng tỏ họ đã đợi cô rất lâu, cô ngại ngùng nói: “Cháu xin lỗi, cháu ngủ say quá”. Nói xong lại quay sang người đang cúi đầu ăn, trách, “Đáng lẽ anh phải gọi em một tiếng mới phải!”. Trần Hiếu Chính chỉ cười mà không nói gì, cuối cùng mẹ anh lại can khéo, “Không sao, không sao, thanh niên thích ngủ là chuyện rất bình thường, hồi bác bằng tuổi cháu cũng thèm ngủ lắm, bây giờ muốn ngủ cũng không ngủ được”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây