Thỉnh thoảng Trịnh Vi cũng nhắc đến chuyện này trước mặt Trần Hiếu Chính bằng giọng hâm mộ. Yêu nhau lâu thế rồi, đừng nói là hoa, ngay cả một nhành cỏ Trần Hiếu Chính cũng chưa bao giờ tặng cô, đương nhiên, không phải cô thật lòng thích loài hoa cuối cùng sẽ khô héo đó. Mặc dù cô vẫn thấy chú tiểu long bằng gỗ của Trần Hiếu Chính thú vị hơn nhưng có cô gái nào không thích những giấc mơ lãng mạn, luôn mong chàng trai mà mình yêu thương tặng cho mình những đóa hoa rực rỡ tượng trưng cho tình yêu. Cô không bao giờ giấu những suy nghĩ trong lòng, làm sao Trần Hiếu Chính không hiểu tín hiệu rõ ràng đó nhưng anh chỉ cười mà không nói gì.
Trịnh Vi phát hiện, gần đây Trần Hiếu Chính rất hay ngồi lặng lẽ một mình, càng ngày anh càng ít nói, không biết đang suy nghĩ gì, mặc dù anh kiềm chế rất tốt nhưng vẻ phiền muộn lướt qua cái nhíu mày vẫn không giấu nổi cô, cô cũng hỏi anh, nhưng anh đều bảo không có gì. Con người anh là vậy, chuyện gì không muốn nói, dù hỏi cả ngàn lần cũng sẽ không có câu trả lời.
Thực lòng Trịnh Vi cũng cảm thấy thất bại và bất lực, không biết có phải vì quá sợ mất anh mà cô luôn muốn thăm dò những suy nghĩ trong lòng anh hay không? Có rất nhiều lần, rõ ràng là anh đứng trước mặt cô nhưng cô không biết anh đang nghĩ gì, có lẽ chính vì cô quá yêu anh nên khiến cô không nhìn ra vấn đề.
Trần Hiếu Chính giống như con búp bê mà hồi nhỏ cô thích nhất, mất bao công sức, phải khóc lóc kêu đòi mới giành được từ tay người chị họ, chưa giây phút nào cô cảm thấy yên tâm, mặc dù được ôm chặt nó trong lòng đi ngủ nhưng vẫn sợ khi tỉnh dậy sẽ để mất.
Mặc dù cô là Tiểu Phi Long thông minh lanh lợi nhưng anh là bầu trời của cô, kể cả cưỡi mây đạp gió, cô cũng không thể đến được chân trời góc biển.
Buổi chiều hôm đó, Trịnh Vi hẹn Trần Hiếu Chính cùng đi đọc sách, đến trước hội trường, từ xa cô đã nhìn thấy anh - còn có cả Tăng Dục đang đứng đối diện với anh. Kể từ khi cô và Trần Hiếu Chính yêu nhau, dần dần Tăng Dục cũng không còn tình cảm gì với anh nữa mà biết ý giữ một khoảng cách nhất định, đã rất lâu rồi Trịnh Vi không thấy họ đứng riêng với nhau. Cô bước về phía trước mấy bước, cố gắng để nụ cười của mình tươi tắn hơn, họ chỉ tình cờ gặp nhau, đều là bạn học, quan hệ bình thường cũng không có gì đáng nói. Nhưng hôm đó Trịnh Vi đeo kính áp tròng, cô nhìn thấy rất rõ Tăng Dục tỏ ra bức xúc khác thường, Tăng Dục vốn rất hiền thục nhưng lúc này đây dường như cô có vẻ bực bội, khó chịu với người đang đứng trước mặt. Cô đưa tay ra vẽ cái gì đó rồi chỉ sang phía đối diện với hội trường, khu vực đó nằm đối diện với tòa nhà đa phương tiện mà trường đang thi công, ngoài đống vật liệu xây dựng ngổn ngang và mấy người thợ xây, không còn có gì đặc biệt. Hoàn toàn trái ngược với vẻ nôn nóng của Tăng Dục, Trần Hiếu Chính lại bình tĩnh lạ thường, đó là dáng vẻ mà Trịnh Vi rất quen thuộc, càng đối với người xa lạ, anh càng bình tĩnh, lịch sự và tỏ ra rất nhẫn nại, nhưng thực ra là không quan tâm.
Một lát sau, dường như Tăng Dục cũng không còn hào hứng với sự nóng nảy đơn phương của mình, cô thử đặt tay lên mé vai Trần Hiếu Chính, miệng vẫn đang nói gì đó. Trần Hiếu Chính trả lời mấy tiếng với vẻ thờ ơ, khẽ nhích vai ra tránh tay Tăng Dục. Lúc anh né người, ánh mắt vô tình nhìn thấy Trịnh Vi, anh mỉm cười, nói qua quýt vài câu gì đó với Tăng Dục rồi bước về phía Trịnh Vi.
Không có Nguyễn Nguyễn ở bên, Trịnh Vi cũng không biết nên xử lý thế nào khi gặp tình huống này, có lẽ cô nên coi như không nhìn thấy gì, cười cho qua chuyện, nhưng khi Trần Hiếu Chính bước đến gần cô, cô vẫn hỏi: “Anh và Tăng Dục làm gì đấy?”.
Trần Hiếu Chính liếc cô một cái, lấy tay xoa cằm, “Để anh đoán xem nào, Ngọc diện Tiểu Phi Long ghen rồi phải không?”.
“Còn lâu em mới thèm ghen, dỗi hơi mà đi quan tâm chuyện của hai người!” Đột nhiên cô lại nổi cáu, giọng cũng gắt lên, gạt anh ra rồi đi tiếp.
Hình như anh cười một tiếng sau lưng nhưng vẫn chạy theo sau, nắm chặt tay cô, “Đồ ngốc, anh và cô ấy ở cùng tổ làm luận văn tốt nghiệp, hiện đang trong giai đoạn chuẩn bị, có một số vấn đề hai người bất đồng ý kiến nên tranh luận vài câu mà thôi. Đừng có xị mặt ra như thế, vốn đã chẳng xinh xắn gì, giận dỗi trông còn tệ hơn”.
Đây là lần đầu tiên anh chịu giải thích với cô, mặc dù Trịnh Vi vẫn tỏ ra ấm ức nhưng trong lòng lại thấy vui vui, cô chỉ vào mũi anh nói: “Em không biết, từ nay trở đi cứ giống cái năm mươi tuổi trở xuống, anh phải giữ khoảng cách an toàn ba mét trở lên cho em!”.
Anh cười gật đầu, “Ngài còn ra lệnh gì nữa không ạ?”.
Cô cũng không khách khí, “Còn nữa, mùng một tháng Năm đi Vụ Nguyên với em!”.
“Vụ Nguyên? Đi Vụ Nguyên làm gì?”, Trần Hiếu Chính ngạc nhiên.
Trịnh Vi liền nói vẻ rất nghiêm túc, “Nhất định em phải đi, Vụ Nguyên là mảnh đất có ý nghĩa rất đặc biệt đối với em, anh Chính, anh đi với em chứ?”.
Trần Hiếu Chính do dự.
Cô lại bắt đầu vận công nài nỉ, “Được không, được không, đi nhé đi nhé, em luôn mơ ước được đi Vụ Nguyên với người mình yêu, em muốn đưa anh đi ngắm cây hòe già đã từng làm chứng cho tình yêu của mẹ em, em cũng muốn để nó làm chứng cho tình yêu của em. Đó là ước mơ của em, tiện đường em còn có thể về nhà, được không, đi nhé… tiền tàu xe em đã chuẩn bị hết rồi”.
Anh cúi đầu một lúc lâu, đến khi ngẩng đầu lên nụ cười đã nở trên môi, “Thôi được. Nhưng mà tiền tàu xe không dùng của em đâu, tiền các mô hình thiết kế anh làm thêm vẫn còn một ít, chi phí đi lại không có vấn đề gì”.
Trong tiếng cười giòn tan của cô anh còn bổ sung một câu, “Mùng một tháng Năm chúng mình sẽ đi Vụ Nguyên”.
Rất hiếm khi cô nhìn thấy vẻ mặt anh lại nghiêm trang như vậy, vẻ nghiêm trang đó còn toát lên một sự quyết đoán mơ hồ khiến cô gần như lầm tưởng rằng sau một hồi đắn đo đấu tranh, điều anh cho cô không phải là quyết định đi Vụ Nguyên mà là lời hứa chắc chắn của cả cuộc đời.
Cuối học kỳ một năm thứ tư, hội chợ việc làm dành cho sinh viên tốt nghiệp của thành phố G được tổ chức ở sân vận động trường G. Ngày đầu tiên, Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính cũng chen vào hội chợ đông như kiến, hai người xông thẳng đến gian tuyển dụng của Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc, đến nơi mới phát hiện ra sinh viên đã xếp hàng thành mấy hình chữ “S”. Trịnh Vi kéo Trần Hiếu Chính đứng ở cuối hàng, kiễng chân thăm dò tình hình, thấy không thể đợi được nữa, liền len lỏi chen lên phía trước nghe ngóng một vòng, lúc quay trở lại thấy nhụt chí hẳn. Trên thông báo tuyển dụng phía trước đã ghi rõ chỉ tuyển sinh viên nam, không thu hồ sơ của sinh viên nữ, rõ ràng đây là hiện tượng bất bình đẳng giới nhưng biết làm thế nào, phụ nữ phải mang thai, sinh con, dễ phân tán tư tưởng, gia đình là trên hết, không làm được việc nặng, lại không chịu được gian khổ, Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc với ngành kiến trúc là trọng điểm không tuyển sinh viên nữ cũng là điều dễ hiểu.
“Làm sao bây giờ, em còn đang hy vọng có thể vào Tập đoàn Kiến trúc Trung Quốc cùng anh, không ngờ ngay cả cơ hội cũng chẳng có”, Trịnh Vi rầu rĩ nói.
“Anh cũng không ngờ lại như vậy, hay là em đến chỗ khác ngó xem sao, biết đâu lại có chỗ nào tốt hơn. Bọn mình cũng không nhất thiết phải ở cùng một công ty mà”, Trần Hiếu Chính an ủi cô....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: