XtGem Forum catalog



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Trịnh Vi cúi đầu im lặng, cô không hiểu, cũng không cảm thấy buồn. Tình yêu là ngọn lửa khiến con người phải liều mình, cho dù là người thông minh hay ngốc nghếch, đã yêu rồi, đều biến thành con thiêu thân. Ai cũng biết xông vào lửa sẽ biến thành tro bụi, nhưng biết làm thế nào, trăm năm sau, cho dù đã từng bốc cháy hay không, chúng ta đều biến thành cát bụi.

"Bao giờ đi? Vé máy bay đã đặt chưa? " Cô thuyết phục mình, có thể sự quyết định của Nguyễn Nguyễn là đúng đắn

Nguyễn Nguyễn lau nước mắt cười nói: "Tớ đi tàu. Giống như hồi trước, cuối tuần ngồi tàu bốn tiếng đồng hồ để đi thăm anh ấy, đây cũng là lần cuối cùng. Ngày mai tớ đi".

"Thế Ngô Giang có để ý gì không? " Trịnh Vi thấy hơi lo.

Nguyễn Nguyễn nói: "Tớ bảo đi thăm một người bạn, anh ấy sẽ không tra hỏi gì đâu".

Điện thoại di động của Trịnh Vi rung lên trong túi, cô hồi hộp nhấc lên thì ra là Lão Trương đã lâu lắm rồi không gặp. Hồi học ở trường, điểm của Lão chẳng ra gì, ham chơi quá còn để lưu ban một năm, không ngờ ra trường lại như cá gặp nước, cuộc sống khá ổn. Lão không giống như các sinh viên khác, vừa tốt nghiệp là chui vào các Công ty lớn, mà đi làm nghề buôn bán vật liệu xây dựng, lúc đầu chỉ là buôn bán nhỏ, mưa nắng vất vả chỉ đủ ăn, nhưng đầu óc Lão nhạy bén, giao tiếp rộng, tính tình lại phóng khoáng, trong ngành kiến trúc, có quan hệ tốt đồng nghĩa với việc có tiền, vì thế mấy năm nay công việc làm ăn của Lão mỗi ngày một lớn, rất ra dáng ông chủ trẻ. Lão đi học muộn hơn đám bạn, lại bị lưu ban một năm trong thời đại học, hiện giờ đã gần 30, mà trông vẫn rất lông bông, thay người yêu như thay áo, mãi không chọn được cô nào.

Trịnh Vi vốn hợp với Lão Trương, mấy năm nay vẫn giữ liên lạc, thỉnh thoảng lại rủ nhau đi uống bia. Trong thời gian Trịnh Vi liên tục thất bại trong các cuộc hẹn tìm bạn đời, Lão Trương còn nói đùa với cô rằng, nếu 10 năm sau, Lão chưa lấy vợ, cô chưa lấy chồng thì hai người sẽ lấy nhau sống cho qua ngày, dù gì cũng là lọt sàng xuống nia, không đi đâu mà thiệt.

Lão Trương nói qua điện thoại: "Vừa nãy anh nhìn thấy bóng một người ở tầng một trong tiệm ăn Tả Ngạn rất giống em, lúc đó đang ngồi với khách hàng, đang định gọi em, quay ra đã không thấy đâu. Có phải em đang ở Tả Ngạn? "

Trịnh Vi nói: "Thế chắc là anh không nhìn nhầm, em đang ăn cơm ở tầng hai cùng Nguyễn Nguyễn. Anh đợi một lát".

Trịnh Vi lấy tay che điện thoại, cười, nói với Nguyễn Nguyễn: "Lão Trương gọi, đúng lúc lão cũng đang ở Tả Ngạn, Lão nói muốn ăn cơm cùng bọn mình, cậu thấy thế nào? "

Nguyễn Nguyễn nói: "Có vấn đề gì đâu, sau khi tốt nghiệp tớ cũng chưa gặp Lão ấy lần nào, mau gọi Lão đến đi".

Lúc Lão Trương hồ hởi đi tới, vừa ngồi xuống, Lão liền nhìn Nguyễn Nguyễn với vẻ khoa trương: "Hôm nay anh thật có diễm phúc, được hai người đẹp ngồi ăn cơm cùng, Nguyễn Nguyễn, mấy năm không gặp, trông em ngày càng xinh ra, làm anh cũng thấy tiếc ngày đó mình không ra tay, nhưng thấy em sống hạnh phúc, anh cũng yên tâm".

Trịnh Vi chỉ vào lão trương nói, "Anh yên tâm cái gì, anh tưởng mình là Giả Bảo Ngọc hả? Cơm chưa ăn mà nước miếng đã văng ra tùm lum rồi".

Nguyễn Nguyễn chỉ cười.

Lão Trương vừa nhai vừa nói với Trịnh Vi: "Vi Vi, em gầy hơn nhiều so với lần trước anh gặp, con gái có tí da tí thịt vẫn thích hơn, ôm cũng thấy êm".

"Đừng có mà ăn nói linh tinh". Trịnh Vi lườm lão một cái.

Có Lão Trương ở giữa pha trò, thời gian trôi đi rất nhanh, Nguyễn Nguyễn nhìn đồng hồ, "Có lẽ em phải về trước thôi, hai người cứ tiếp tục nhé, em về trước vậy? "

Trịnh Vi nói: "Đúng rồi, ngày mai cậu còn phải ngồi tàu nữa, tớ về cùng cậu nhé. Lão Trương, anh cứ tiếp tục nhâm nhi đi".

"Ai lại làm thế". Lão Trương cũng đứng dậy, "Để anh đưa bọn em về".

"Anh uống rượu có lái xe được không? " Trịnh Vi tỏ vẻ nghi ngờ.

Lão Trương cười lớn: "Còn lâu mới say. Đừng làm khách với anh, làm khách với anh là coi khinh anh mày đấy".

Trịnh Vi thì thế nào cũng được, Nguyễn Nguyễn cũng không phải người khó tính, chân cô vẫn chưa bình phục hoàn toàn, nên không tự lái xe.

Lúc đi xuống, Lão Trương cũng nhận ra Nguyễn Nguyễn đi lại có vẻ khó khăn, bèn hỏi nguyên nhân, Nguyễn Nguyễn nói bị ngã ở nhà, Lão Trương tỏ vẻ xót xa tặc lưỡi một hồi khiến Trịnh Vi bật cười.

"Nếu anh mà có cô vợ tuyệt như em, chắc chắn ngày ngày phải nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, kể cả có ngã, anh cũng phải làm một cái đệm bằng thịt người, sao nỡ để em phải đau đớn".

Nguyễn Nguyễn nói: "Thế anh cũng nhanh chóng tìm một cô đi, thế gian thiếu gì các cô tuyệt vời".

Lão Trương cười cợt nói: "Đàn ông khi đã nhìn thấy hoa hồng rồi thì các hoa khác đều là cỏ dại. À, thế này mai em đi tàu mấy giờ, để anh đưa em đi".

"Không cần, không cần, việc gì phải phiền hà như thế, em xuống đường gọi xe là được".

Lão Trương lấy xe ra, tiện đường đưa Nguyễn Nguyễn về nhà trước, sau đó lại chở Trịnh Vi về tập thể Công ty.

Trước khi Trịnh Vi xuống xe, Lão Trương liền tắt máy, nói như nói chuyện bang quơ: "Đợt trước anh gặp Trần Hiếu Chính ở một cuộc đấu thầu, mới biết em và hắn cùng làm ở một cơ quan, cũn khó xử nhỉ. Hôm đó anh mời hắn uống rượu, tiện thể chúc mừng hắn lên chức, cuối cùng hắn uống say bét nhè. Em cũng biết con người hắn đấy, chuyện gì cũng giấu trong lòng, mà lại cầu toàn, anh thấy cũng chẳng có mấy người có thể làm hắn đau khổ vậy đâu".

Trịnh Vi không muốn nghe nhiều, "Đừng nói chuyện này với em, chẳng có gì thú vị cả".

"Nói thật, anh cũng là người chứng kiến hai đứa bọn em đến với nhau, Trần Hiếu Chính và em đều là bạn của Lão trương này, anh không muốn can thiệp, cũng không có ý định gán ghép bọn em với nhau, chỉ có điều thấy bạn không vui, mình cũng cảm thấy buồn. Nghe nói em lại tìm được một anh khác, anh chàng đó làm ở viện kiểm sát hả? Theo anh, nếu thấy ổn thì nên quyết định đi, con gái tốt nhất phải có một mái ấm, nếu cuộc sống của em ổn, thì bên kia cũng hết tơ tưởng."

Trịnh Vi bật cười, "Không giành được mới tơ tưởng, đưa đến tận cửa chưa chắc anh ấy đã cần. Công danh lợi lộc trong tay, thỉnh thoảng chỉ thở dài nhớ lại chuyện cũ, có người chỉ cần sự tơ tưởng đó mà thôi".

"Em đừng giận vội, hôm đó sau khi hắn say, anh liền khuyên hắn, đàn ông mà, ai chẳng khó quên mối tình đầu. Em đoán hắn nói thế nào không, hắn lải nhải nói đó không phải là mối tình đầu mà là mối tình cuối của hắn. Anh nghĩ một lúc mới hiểu ra vấn đề, em bảo một người kiêu căng như hắn mà ra nông nỗi này, có phải là khổ hay không? "

Trịnh Vi khẽ cau mặt, "Lão Trương, máy điều hòa trong xe anh để lạnh quá. Em lên nhà đây, cẩn thận nhé, đừng uống nhiều quá, đừng để chưa lấy được vợ mà đã chết về say nhé".

Lão Trương cười lớn, "Người như anh mà lấy vợ mới là phí phạm của trời. Thôi về đi, lần sau lại ă
<<1...103104105


Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây