Polly po-cket



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ hả Nguyễn Nguyễn, tớ uống thuốc được không, không phải uống thuốc thì không có vấn đề gì nữa sao?” Trịnh Vi vốn tính hấp tấp, cuống lên như kiến bò trên chảo.

“Nói cậu ngốc nghếch chẳng sai tí nào, uống thuốc cũng phải có thời gian chứ, tớ nghe nói chỉ có tác dụng trong vòng một, hai ngày đầu thôi, cậu…”

Trịnh Vi như muốn bật khóc, “Thôi chết tớ rồi, lần này chết thật rồi”.

Nguyễn Nguyễn cúi đầu nghĩ ngợi, hỏi cô ngày cuối của chu kỳ kinh, “Vừa hết được một tuần, chắc là không đến nỗi đâu, cậu đừng quá lo, sự việc đã đến nước này sợ cũng chẳng giải quyết được gì, từ trước đến giờ số cậu đều hên, chắc là không có vấn đề gì đâu”.

“Nhỡ dính thật thì sao?” Trịnh Vi túm chặt tay Nguyễn Nguyễn như túm chiếc phao cứu mạng cuối cùng.

Nguyễn Nguyễn thì hiểu hơn cô được bao nhiêu, thấy bạn hỏi vậy cũng sững người, một lát sau mới nói: “Nếu dính thật thì cũng có cách đối phó, tóm lại là cậu đừng nhắc đến chuyện này nữa. Thật đúng là, cậu không hiểu, anh ấy cũng không hiểu à?”.

Trịnh Vi đỏ bừng mặt, “Anh ấy có hỏi tớ, lúc đó tớ… lúc đó tớ…”.

Nguyễn Nguyễn hiểu ý, liền mím môi cười.

Hơn hai mươi ngày sau đó, Nguyễn Nguyễn cũng thấp thỏm hồi hộp theo Trịnh Vi, theo lịch đã qua một ngày mà tín hiệu Trịnh Vi chờ đợi vẫn chưa thấy đến, cô như người ngồi trên lửa, ăn không ngon, ngủ cũng không yên. Ở trường đại học, chuyện trai gái yêu nhau tiếp xúc thân mật không có gì là lạ nhưng nếu để xảy ra “nhân mạng” thì sự việc sẽ không hề đơn giản. Cô cũng đã nhiều lần phàn nàn riêng với Trần Hiếu Chính, anh biết mình đuối lý nên cũng lo lắng không kém cô. Cuối cùng thấy cô sốt ruột đến mất ăn mất ngủ, hai người bèn cuốc bộ một vòng xa, mua que thử thai ở một hiệu thuốc nằm ở khu vực kín đáo cách trường rất xa, vừa về đến ký túc xá, cô liền vào nhà tắm đóng cửa lại, một lúc lâu sau mới đi ra, đúng lúc gặp Nguyễn Nguyễn với vẻ mặt âu lo.

“Thế nào rồi?”, Nguyễn Nguyễn hỏi.

Trịnh Vi bạnh môi, nhìn Nguyễn Nguyễn đang trong trạng thái lo lắng, cười tươi giơ tay ra hiệu “chiến thắng”, Nguyễn Nguyễn thở phào một cái, “Thật là, cậu làm tớ hết hồn”.

Chiến thắng này đã khiến Trịnh Vi và Trần Hiếu Chính được một phen hú hồn nhưng cả hai người đều là sinh viên nội trú, mấy khi có được cơ hội như đợt nghỉ vừa rồi. Hai người không ai nhắc gì đến cái đêm đáng nhớ đó nữa, chỉ có điều những lúc cầm tay nhau, cả hai đều thấy gần gũi hơn.

Dường như chuyến đi trong dịp nghỉ Quốc khánh của Nguyễn Nguyễn cũng được coi là trọn vẹn, ít nhất qua nụ cười của cô, Trịnh Vi biết chắc chắn cô đã bảo vệ thành công tình cảm của mình.

“Cậu đã làm những gì, mau dạy tớ đi”, Trịnh Vi nói.

Nguyễn Nguyễn trả lời, “Tớ chẳng làm gì cả, chỉ đến thăm anh ấy thôi, để anh ấy đưa tớ đi chơi”

“Thế cậu có hỏi tối hôm đó anh ấy ở đâu không?”

Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Anh ấy chỉ nhất thời không nhớ đến tớ mà thôi, thế nên khi tớ nhìn thấy anh ấy, anh ấy cũng nhìn thấy tớ bằng xương bằng thịt, tớ đã đạt được mục đích của mình - tớ hiểu anh ấy”.



Chương 11: Nhát dao cứa con tim



Bước vào năm thứ tư, rất nhiều bạn bè xung quanh đã lên kế hoạch tìm việc, trường của Triệu Thế Vĩnh - bạn trai của Nguyễn Nguyễn cho sinh viên đi thực tập hai tháng, anh đã tranh thủ cơ hội xin thực tập tại thành phố S cách thành phố G không xa. Như thế hai người mấy năm trời xa cách đã được gần nhau nhiều hơn. Thời gian đó, cứ hai tuần một lần, không quản mưa gió, Nguyễn Nguyễn ngồi tàu hơn bốn tiếng đồng hồ để đến thành phố S thăm người yêu. Có lúc vì muốn tranh thủ thời gian được gần nhau nhiều hơn, cô liền bỏ mấy tiết học và đi từ chiều thứ Sáu, thế là đến lượt Trịnh Vi phải xin phép cho bạn. Một lần, vị giáo sư mặt sắt nổi tiếng dạy môn Công nghệ Nước thải bất ngờ kiểm tra sĩ số lớp bằng cách cho làm bài trắc nghiệm ngay tại giảng đường. Để giúp Nguyễn Nguyễn không bị mang tội bỏ học, Trịnh Vi đã phải phát huy tốc độ, một mình hoàn thành hai bài kiểm tra trong thời gian quy định, xong chuyện mặc dù cô luôn mồm kêu khổ vì cổ tay tê cứng nhưng vì đã giúp được Nguyễn Nguyễn nên cũng thấy vui. Cô và Tiểu Bắc thường hùa nhau trêu Nguyễn Nguyễn, hóa ra ba năm Nguyễn Nguyễn là sinh viên chăm chỉ, không phải cô ngoan ngoãn thật mà do lúc đó không có điều kiện để phạm tội thôi, giờ thì khỏi nói, một khi điều kiện đã chín muồi, cô cũng liều mạng như ai. Tiền tiêu vặt tiết kiệm hàng tháng đều quyên góp cho sự nghiệp giao thông của Tổ quốc, vì thế, họ không ngần ngại gọi chuyến tàu T xxxx từ thành phố G đến thành phố S là “chuyến tàu Nguyễn Nguyễn”.

Có lần Triệu Thế Vĩnh cũng theo Nguyễn Nguyễn đến trường bọn họ, còn mời sáu cô trong phòng đi ăn ở gần trường. Đó là lần đầu tiên họ được chiêm ngưỡng diện mạo thật của Thế Vĩnh, hóa ra đó là một chàng trai trắng trẻo, thư sinh, lúc chào mọi người còn nép sau lưng Nguyễn Nguyễn cười bẽn lẽn, để lộ hai má lúm đồng tiền sâu hoắm và chiếc răng khểnh bên trái, rõ ràng là hai người bằng tuổi nhau nhưng trước anh, cô bạn Nguyễn Nguyễn xinh đẹp chẳng khác gì bà chị. Trong lúc ăn cơm, khi nào không dùng đến đũa thì bàn tay anh chàng lại nắm chặt tay Nguyễn Nguyễn dưới gầm bàn. Tranh thủ lúc mọi người không để ý, Trịnh Vi ghé sát vào tai Nguyễn Nguyễn nói châm chọc, “Nguyễn Nguyễn, bọn cậu sến quá đấy”.

Duy Quyên đề nghị, cơ hội hiếm có, yêu cầu Thế Vĩnh mời Lục đại Thiên Hậu mỗi người một cốc bia, Tiểu Bắc hưởng ứng nhiệt liệt. Bình thường trong phòng mấy người đã có người yêu, bạn trai Lục Nha đã tốt nghiệp, lại là anh chàng thật thà, trêu chọc cũng chẳng có nghĩa lý gì, Trần Hiếu Chính với tính cách đó, ai dám tự nhiên đùa giỡn, khó khăn lắm mới gặp được anh chàng Triệu Thế Vĩnh “non nớt, đáng yêu” này, họ đâu chịu buông tha. Tửu lượng của Triệu Thế Vĩnh cũng gọi là có đôi chút nhưng uống liền sáu cốc bia cũng đủ khó chịu, trước sự hùa vào của các nàng yêu tinh, anh cũng không tiện từ chối nhưng lại tỏ ra bối rối. Cuối cùng vẫn là Nguyễn Nguyễn đề nghị cô và Thế Vĩnh chia đôi sáu cốc, mỗi người ba cốc, để các chị em trong phòng được thỏa lòng, hai người sẽ quàng tay và uống. Mọi người cười nói hò hét, Trịnh Vi và Tiểu Bắcvừa cười vừa gõ bát đĩa, Nguyễn Nguyễn hào hiệp uống hết một hơi, trong khi Thế Vĩnh lại đỏ mặt ngượng ngùng.

Một điều đáng nói là, vừa mới vào học chưa được bao lâu, hằng tuần Nguyễn Nguyễn đều nhận được một bó hoa baby của nhân viên cửa hàng hoa mang đến, trên bó hoa không đề địa chỉ người tặng và nhân viên đưa hoa cũng không có thông tin gì về họ. Lúc đầu Nguyễn Nguyễn tưởng là Thế Vĩnh muốn tạo cho cô một niềm vui lãng mạn bất ngờ, về sau mới biết Thế Vĩnh không biết chuyện này.

Không phải cô chưa bao giờ nhận được hoa của các chàng trai khác tặng, nào là hoa hồng, bách hợp nhưng sau một vài lần, thân phận của người tặng hoa đều hai năm rõ mười. Thực ra hoa chỉ là một công cụ để bày tỏ tấm lòng của người tặng, chỉ cần có tấm lòng, ắt phải có ý đồ, có điều lần này, tuần nào hoa cũng được đem đến đúng ngày nhưng người tặng hoa vẫn là một bí ẩn, ngay cả thiệp tặng cũng không có.

Hoa baby thường dùng để tô điểm, cắm xen vào hoa hồng hay bách hợp, Nguyễn Nguyễn và bạn bè trong phòng chưa bao giờ nhìn thấy một bó hoa baby gói riêng như thế. Đẹp thì cũng không hẳn là đẹp nhưng hoa được gói bằng giấy bóng kính màu tím nhạt trông cũng lạ mắt. Vì chuyện này mà Trịnh Vi còn tìm đọc ý nghĩa của loài hoa baby, mỗi nơi một đáp án, rất lan man. Lúc đầu Nguyễn Nguyễn cũng rất ngạc nhiên, cô tìm một lọ thủy tinh đơn giản, hằng tuần cắm bó hoa baby tươi tắn vào lọ và đặt trên bàn trước cửa sổ, trông cũng rất đẹp, như lời cô nói là cho dù người tặng hoa là ai, bản thân bó hoa này cũng đáng được nâng niu, trân trọng....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0015 giây