“Rõ ràng, trong căn phòng này, chỗ duy nhất có thể ngủ là chiếc giường của anh. Cái này… thực ra, em muốn nói là em không ngại phải nằm chật đâu.”
Anh hơi bối rối, dường như đang nghĩ về tính khả thi trong lời đề nghị của cô. Cô đã nhảy tót lên giường anh, anh quyết định thế nào cũng được, đằng nào thì cô thà chết chứ không chịu ngủ trên những chiếc giường kia, không thể trách cô trơ mặt, mình phải lo thân mình trước, người khác thế nào mặc kệ.
Lúc anh ngồi xuống cạnh cô, cô thò đầu ra khỏi chăn, nghiêm chỉnh ngăn rõ ranh giới trên giường, “Phải nói trước nhé, mặc dù có mỹ nhân bên cạnh nhưng không được phép quờ quạng tay chân đâu đấy, hãy từ bỏ ngay ý nghĩ xấu xa đó”.
Anh bật cười, “Câu này đáng lẽ phải để anh nói với em mới đúng”.
Đèn đã tắt, hai người nằm trên giường, dường như không còn hứng thú nói chuyện, may mà cả hai đều gầy, chiếc giường đơn tuy hơi chật nhưng cả hai đều cố gắng giữ khoảng cách, cũng không đến nỗi phải chạm vào nhau. Trịnh Vi nằm nép vào tường đếm số, chỉ mong đi vào giấc ngủ ngay, sau đó tỉnh dậy lại là một ngày mới.
Cô thấy rất lạ, cô và Trần Hiếu Chính yêu nhau cũng không phải mới ngày một ngày hai, ngoài “chuyện đó” ra, mọi hành động thân mật cần có giữa hai người yêu nhau họ đều đã làm, họ đã có những lần tiếp xúc gần gũi hơn bây giờ nhưng chưa có lúc nào khiến cô cảm thấy phấp phỏng và ngại ngùng như giây phút này. Cô đoán, chắc là do hoàn cảnh quá đặc biệt, bản thân địa điểm “giường” cũng bị phú cho rất nhiều ý nghĩa khiến người ta phải suy nghĩ, hơn nữa ban đêm căn phòng yên tĩnh quá, họ lại quá gần nhau, gần đến nỗi dường như cảm nhận được hơi thở của anh đang phả ngay sau gáy cô, từng nhịp, từng nhịp, âm ấm…
Cô cố gắng trấn tĩnh, thì cũng chỉ là cùng ngủ trên một chiếc giường, có gì ghê gớm? Nhưng một điều đáng ngại là tim cô đập rất mạnh, không thể giấu được. Anh im lặng, cũng không biết đã ngủ hay chưa, cô càng nghĩ lại càng không ngủ được, dần dần cô cảm thấy tư thế nép sát vào tường này hơi khó chịu nhưng cô lại không dám trở mình, sợ chạm vào anh. Thế là cô thầm than khổ, không phải tự mình làm khổ mình đó sao, biết trước thế này, cô thà nắm cây búa của Tiểu Bắc rồi ngủ trên giường của mình còn hơn, kiểu gì sợ hãi cũng còn dễ chịu hơn nằm ngột ngạt thế này.
Trịnh Vi thấy tay chân hơi tê, vừa duỗi ra được một chút, chưa chạm vào người anh, đã nghe thấy anh “tặc” một tiếng với vẻ khó chịu, “Em không nằm yên ngủ đi, còn giãy gì nữa”.
Trịnh Vi vô cùng ấm ức, cô đã phải rúm ró trong góc lâu như thế, vừa duỗi ra một chút đã bị anh kêu ca, bất ngờ cô quay đầu lại, “Em ngủ chứ có phải nằm đờ như xác chết đâu, ai quy định ngủ không được động đậy?”.
“Đừng ồn nữa, em nhích ra một chút, anh nóng quá.”
Lúc anh nói, cô mới ý thức được rằng dường như hơi thở của anh đã áp sát gò má cô. Nhưng thời tiết đầu tháng Mười, cho dù ban ngày nóng bức đến đâu, đêm đến vẫn có cảm giác lành lạnh của mùa thu. Nóng ư? Cô thắc mắc, sao cô không thấy nóng gì cả.
Nghĩ đến đây, cô thò tay ra khỏi chăn, sờ lên trán anh, “Nhiệt độ cơ thể anh không có vấn đề gì chứ?”.
Vừa chạm vào sống mũi anh, cô liền bị anh túm chặt tay. “Em làm gì vậy, quờ quạng gì hả?”, giọng anh tỏ rõ vẻ bực bội.
“Gì mà ghê vậy, không động nữa thì thôi.” Trịnh Vi cũng có phần bực mình, hậm hực định quay lưng lại, giờ mới ý thức được rằng mặc dù anh không cho cô động đậy nhưng không có ý định buông tay cô ra. Anh nắm rất chặt, cô thấy hơi đau tay, bèn lẩm bẩm đòi giãy ra, anh vẫn không chịu buông.
“Làm gì vậy?”, cô thắc mắc, không biết mình sai ở điểm nào, giọng nói cũng to hơn.
“Bảo em đừng giãy mà em cứ như con bọ nhảy ấy.”
“Không phải em đã nằm yên rồi đó sao, anh túm tay em, em làm sao ngủ được?”
“Em ồn quá anh không ngủ được, em cũng đừng mong được ngủ.”
Đây là lần đầu tiên Trịnh Vi thấy Trần Hiếu Chính ngang như thế này, cô vừa bực mình vừa buồn cười, thầm nghĩ mình có bao nhiêu ưu điểm sáng ngời mà anh không chịu học, lại đi học thói ngang ngạnh của mình, nhưng đòi đọ với mình, anh còn non nớt lắm!
“Không cho sờ hả, đã thế em cho anh tức nổ đom đóm mắt.” Cô nói là làm, bàn tay bị anh túm chặt vẫn cố nhích xuống, qua mũi qua cằm, gần đến ngực liền huých một cái rồi cười đắc ý.
Không hiểu sao, giọng anh bất chợt dịu dàng, tay vẫn nắm chặt tay cô nhưng dường như không có ý định gạt ra mà như áp chặt vào ngực anh.
“Sờ đủ chưa?”, anh hỏi.
Trịnh Vi vẫn cười khúc khích, được lời mà còn giả bộ, “Cứng ngắc, chẳng có gì đáng sờ”.
Nói thật, cơ thể con trai chẳng có gì thú vị, không thể sánh được với làn da mềm mại và những đường cong hấp dẫn của con gái. Mặc dù cô chưa có kinh nghiệm thực tiễn nhưng phim AV thì xem quá nhiều rồi, các cô gái xinh đẹp gợi cảm đó đều cặp đôi với các anh chàng xấu xí, thô kệch, cơ thể đàn ông xấu tệ.
Trước đây mỗi lần hai người thân mật với nhau, phần lớn đều là Trần Hiếu Chính tò mò tham lam khám phá cơ thể cô, mặc dù luôn dừng lại đúng lúc nhưng sự hiểu biết của cô về cơ thể anh ít hơn nhiều so với những điều anh đã biết về cô. Trong bóng tối, đột nhiên cô nảy ra một ý nghĩ táo bạo, cô muốn biết rốt cuộc bộ phận khác con gái nhất của con trai như thế nào, không biết có xấu xí như trong phim AV không? Cô quá tò mò.
Vẫn chưa biết nên đưa ra yêu cầu tế nhị này như thế nào thì anh đã như đi guốc trong bụng cô, tay anh từ từ kéo tay cô dịch xuống dưới. Trời ạ, ý nghĩ của mình không mạnh mẽ đến mức có thể điều khiển tứ chi của anh đó chứ, Trịnh Vi thầm nghĩ.
Mãi cho đến khi Trần Hiếu Chính ấn tay cô vào vị trí đó, anh vẫn im lặng, Trịnh Vi chỉ cảm thấy mồ hôi trong lòng bàn tay anh ướt sang cả tay cô. Không biết có phải do trong lòng cũng có mong muốn đó hay không, cách hai lớp vải nhưng cô vẫn cảm thấy vật thể lạ lẫm đó nóng đến kỳ lạ, cô vừa định rụt lại thì anh ấp úng, “Đừng…”.
Trịnh Vi hắng giọng, “Em có một đề nghị nhỏ… em, em có thể bật đèn được không?”.
Một lúc lâu không thấy Trần Hiếu Chính nói gì, điều này khiến cô ý thức ra rằng lời đề nghị của mình thật đáng xấu hổ và rất hoang đường, may mà trong bóng tối anh không nhìn thấy cô đỏ mặt, “Em chỉ tò mò nên nói thế thôi, coi như em chưa nói gì, chưa nói gì hết”.
Trần Hiếu Chính không nói gì mà đưa tay lên đầu giường, sau một tích tắc Trịnh Vi nghe thấy có tiếng bật đèn, chưa kịp phản ứng gì, ánh đèn dịu nhẹ đã bao trùm lên hai người, cô nhìn thấy gương mặt thanh tú của anh, đôi mắt đen sâu thẳm và cả bờ trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Trần Hiếu Chính nhìn Trịnh Vi đang ngả vào người anh bằng ánh mắt lạ lùng, cảnh mặt đối mặt này đã khiến Trịnh Vi hiểu ra rằng yêu cầu bật đèn là một sai lầm ngớ ngẩn.
Khi đèn đã bật lên, cô không thể yêu cầu tắt đèn đi, trước vẻ nửa muốn nửa không, lần đầu tiên trong đời Trịnh Vi nhìn thấy cái mà cô tò mò. Cô lấy một tay che mặt, không biết như thế có giúp cô bình tĩnh được hơn không. Sau một hồi xấu hổ và kinh ngạc, không hổ là Ngọc diện Tiểu Phi Long, cô vẫn giữ nguyên tư thế một tay che mặt, run rẩy thò ngón tay trỏ thử chạm vào nó một cái.
Cô không biết mọi hành động của mình bị Trần Hiếu Chính điều khiển từ lúc nào, chỉ nhớ hình như anh có nói một câu, “Thế không công bằng, phải cho anh nhìn cái anh nhặt được ban nãy”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: