Anh nói rất đúng, do cô cảm nhận hơi muộn, đêm nay quả thực là rất nóng.
Khi cơn đau bắt đầu ập đến, trò chơi không còn thú vị nữa, mỗi lần Trần Hiếu Chính khẽ cử động, Trịnh Vi lại hét lên, “Dừng, dừng, dừng lại đi, anh Chính, em không đùa nữa đâu, đau lắm”.
Cô ra sức giãy giụa, bắt anh phải dừng lại, rút khỏi cơ thể cô, Trần Hiếu Chính đè chặt lên người cô, giọng cũng lạc đi, “Dừng lại? Không được, thực sự là không được… Vi Vi, đau đến thế thật ư?”.
“Anh nói gì vậy! Để em chọc anh, xem anh có đau không?” Cô vừa đau vừa bực, không nể gì nữa.
Không công bằng, không công bằng, tại sao cùng là một trò chơi, anh thì say sưa, còn cô lại chỉ thấy đau, sự việc đến nước này, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cô. Đây chính là trò chơi dục vọng khiến bao trai gái phải đê mê đó sao? Đây chính là ngọn nguồn của mọi ham muốn ân oán đó ư? Hai cá thể riêng biệt lại có thể hòa mình làm một qua trò chơi này ư, khi hai cơ thể hòa thành khối lửa đam mê, họ có thể đắm mình trong tâm hồn sâu thẳm của đối phương?
Trịnh Vi bật khóc, cô không biết cô khóc vì đau đớn hay vì ý thức được rằng đêm nay là đêm đánh dấu một sự thay đổi lớn lao trong cuộc đời mình. Nếu một người con gái sớm muộn gì cũng sẽ có một đêm như thế thì cô không thể không thừa nhận, trong những giọt nước mắt đau đớn ấy có xen lẫn cả niềm hạnh phúc, bởi cô đã hiến dâng trọn vẹn cho người con trai mà cô yêu thương trong những năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời. Nghĩ đến đây, sự rộn ràng hồi hộp đã thế chỗ cho những động tác giãy giụa yếu ớt, ngay cảm giác đau đớn cũng thật khó tả.
Thượng Đế rất thông minh, trong lần đầu tiên của cuộc đời người con gái, ông đã để cho họ cảm thấy đau đớn tột cùng trước sự tấn công của người đàn ông, bởi niềm vui sẽ trôi qua trong tích tắc, chỉ có nỗi đau là khắc cốt ghi tâm, người con gái ấy có thể quên người đàn ông đã đem đến cho cô niềm vui mạnh mẽ nhất nhưng mãi mãi không thể quên người đã khiến cô đau đớn trong lần đầu tiên.
Làm sao cô có thể quên được anh, Trần Hiếu Chính của cô, dưới ánh đèn mờ ảo, anh nhíu chặt mày, mồ hôi vã ra như tắm, phải chăng anh cũng sẽ suốt đời nhớ cô trong giây phút này?
Trịnh Vi ôm chặt tấm lưng trần chắc nịch của anh trong những động tác anh đưa ra đưa vào, cảm thấy mãn nguyện trước niềm sung sướng xen lẫn sự đau khổ của anh. Họ sẽ không còn là hai người xa lạ, cho dù một ngày nào đó, họ để mất nhau, chỉ cần ghi nhớ ngày hôm nay, cô sẽ không bao giờ trắng tay.
Trong giây phút gần như đã quên tất cả, đột nhiên có tiếng mở khóa cửa, theo bản năng, Trần Hiếu Chính liền tắt ngay đèn. Trong tích tắc ánh đèn vụt tắt đó, Trịnh Vi có cảm giác cơ thể anh rung lên rất mạnh rồi anh vớ ngay tấm chăn phủ kín cơ thể đang trần như nhộng, nín thở nằm đè lên cô. Trịnh Vi không dám nhúc nhích, cô nghe thấy tiếng mở cửa, sau đó có tiếng người loạng choạng bước vào, hóa ra là lão Trương về muộn.
Một điều may mắn là lão Trương không bật đèn, nếu bị lão phát hiện, không biết họ sẽ xấu hổ đến nhường nào. Họ nghe thấy lão Trương mò mẫm vào nhà vệ sinh, hình như nôn thốc nôn tháo một hồi, sau đó vẫn tìm được giường của mình, vừa đặt lưng xuống là không thấy động tĩnh gì nữa, lát sau đã ngáy như sấm.
Trịnh Vi cảm nhận được Trần Hiếu Chính cũng thở phào một tiếng như cô, bây giờ mới đến lúc cô tính sổ với anh, cô đẩy anh một cái, khẽ nén giọng nói: “Đồ đểu, anh còn đè em làm gì?”. Cô nghe thấy anh khẽ cười rồi lật người qua một bên, sự dịch chuyển của anh khiến cô cảm thấy chỗ đó hơi lạnh, lấy tay lau thử, ướt sũng một vùng, có cả mùi gì hơi tanh. Cô khẽ kêu lên, lập tức hiểu ra ngay vấn đề, “Hả, kinh quá”. Anh không phản ứng gì, ngồi dậy tìm giấy vệ sinh, lau cẩn thận cho cả hai người.
Một đêm rối bời, Trịnh Vi cũng không biết mình đi vào giấc ngủ từ lúc nào, đến khi tỉnh dậy trời đã sáng rõ, cô mơ màng mở mắt, không biết mình đang ở đâu. Mãi cho đến khi nhìn thấy anh đã ăn mặc chỉnh tề, ngồi ở mép giường, mọi chuyện xảy ra đêm qua mới tràn về. Cô kéo ngay chăn che mình lại, chỉ để lộ đôi mắt nhìn anh, những ký ức đó quá mãnh liệt, mặc dù đã qua một đêm nhưng Tiểu Phi Long vẫn thấy ngượng ngùng.
Hai tay anh chống xuống thành giường, điềm tĩnh nhìn vẻ bối rối của cô, nói: “Em ngủ hư thật đấy, đè chân tay anh tê cứng hết cả”.
Trịnh Vi đâu chịu thừa nhận, “Anh nói dối, chứng cứ đâu?”. Cô liếc sang giường của lão Trương, không thấy lão, cô bắt anh quay đi, còn mình ngồi dậy mặc quần áo. Lúc Trần Hiếu Chính quay đầu lại, cô đã mặc xong, chỉ còn mái tóc vẫn rối tung, nhìn càng ngây thơ, vô tội. Thấy cô cúi đầu, anh cảm thấy mình chưa bao giờ mềm lòng như lúc này, nhưng một lát sau cô lại hất hàm nói: “Bây giờ anh đã là của em rồi, từ nay trở đi anh phải ngoan ngoãn nghe lời”.
Cùng ngày hôm đó, Trịnh Vi đang đi trong trường thì gặp lão Trương hớt hải đi đâu, vì có tật giật mình nên hai má cô đỏ bừng, tim đập thình thịch, lão Trương mặt vẫn tỉnh bơ, còn cô lại không khảo mà xưng, “Lão Trương, đêm qua anh không nghe thấy gì chứ?”.
Lão Trương lắc đầu với vẻ khó hiểu, “Không nghe thấy gì cả”. Cô liền cười, “Thế thì tốt, thế thì tốt.”
Đang định cất tiếng chào tạm biệt thì lão Trương vẽ rắn thêm chân bổ sung một câu, “Anh chẳng nghe thấy gì đâu, giường của bọn em lắc lư cả đêm, chỉ nghe thấy kêu cọt kẹt thôi, ngoài ra không nghe thấy gì hết”.
Trịnh Vi liền co giò chạy mất, vẫn còn nghe thấy lão Trương đáng ghét gọi với theo sau, “Vi Vi, bọn em yên tâm, đêm nay chắc chắn anh không về nữa đâu”.
Kỳ nghỉ kết thúc, bạn bè trong phòng lục tục quay về, lúc cùng giặt quần áo, Trịnh Vi cất tiếng hát khe khẽ, không ngờ phát hiện ra Nguyễn Nguyễn đang chăm chú nhìn mình. Cô dõi theo ánh mắt của bạn nhìn lên cổ mình, trên đó không có gì cả, cô đã kiểm tra rất kỹ trước gương rồi mà; thật sự không biết “những vết môi hôn” trong tiểu thuyết có đúng hay không, thế là cô hùng hổ nói: “Đừng nhìn nữa, không có gì đâu!”.
Nguyễn Nguyễn liền cười, “Cậu đúng là có tật giật mình, cậu biết tớ nhìn gì không? Lúc đầu chỉ thấy nghi nghi, giờ thì tớ dám khẳng định chín mươi phần trăm rồi, mau khai ra đi. Hơn mười giờ tối hôm mùng hai tớ gọi điện về phòng định an ủi cậu, ai ngờ không có người nhấc máy. Cậu mau khai ra đi, cậu đã đi đâu, giở trò gì hả?”.
“Tớ thì giở được trò gì, chắc là đi tắm thôi”, Trịnh Vi vẫn cố chối.
“Không giở trò gì sao vừa nãy cậu phải kiểm tra cổ?”, Nguyễn Nguyễn trêu chọc.
Trịnh Vi thấy giấu không được, bèn đỏ mặt cười, cô vẩy nước ở tay cho đỡ ướt, ghé sát vào tai Nguyễn Nguyễn nói vài câu, mặt Nguyễn Nguyễn cũng đỏ bừng lên, “Thôi đi, ai thèm nói chuyện này với cậu”.
Trịnh Vi lấy tay chỉ vào Nguyễn Nguyễn với vẻ ranh mãnh, bất ngờ Nguyễn Nguyễn nghiêm mặt gạt tay cô xuống, khẽ nói: “Cậu nói thật đi, việc kia… thế có dùng biện pháp nào không?”. Nguyễn Nguyễn thấy Trịnh Vi hơi sững người, cũng đã đoán ra được tám, chín phần, “Cậu ngốc thế, ngộ nhỡ không cẩn thận để… thì sao?”. Cô cũng không dám nói ra hai chữ đó nhưng cuối cùng Trịnh Vi đã hiểu, dường như lúc này cô mới ý thức được sự nghiêm trọng của vấn đề, càng nghĩ càng thấy lo, “Làm sao có thể có như thế được, Nguyễn Nguyễn, cậu đừng dọa tớ!”.
“Tớ dọa cậu làm gì, chắc không xui xẻo như thế đâu? Nhưng nhỡ không may dính thật thì gay to đấy”, Nguyễn Nguyễn nhíu mày, tỏ vẻ lo lắng....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: