pacman, rainbows, and roller s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ


Lên taxi, cô thầm nghĩ, hai ngày rồi không gọi cho Hình Lợi Phong, vậy là lấy di động gọi luôn. Chuông reo mãi anh mới nhấc máy, chỉ thấy giọng anh khe khẽ: “Tử Mặc, có chuyện gì?”

“Không có gì, anh vẫn đang bận à?” Nhìn đồng hồ, đã hơn chín giờ.

Anh khẽ “ừ” một tiếng, rồi than thở: “Anh còn chưa được ăn tối!”

Cô cười: “Việc gì phải làm bán sức như thế? Em sẽ mua bữa tối mang đến cho anh!” Đằng nào cũng tiện đường, hơn nữa trước giờ đều do anh cung phụng, lúc này cũng nên thể hiện vai trò của người bạn gái chút.

Hình Lợi Phong chỉ “ừ” một tiếng, hình như anh đang rất vội: “Em cứ đến tầng mười lăm đợi anh.”

Cô mua ít đồ ăn ở nhà hàng Đài Loan mang đi, báo tên với bảo vệ rồi đi thang máy lên tầng. Đèn ở đại sảnh sáng choang, cô ngồi trên sofa đợi. Có tiếng tranh luận ồn ào vọng ra từ căn phòng cuối hành lang, có lẽ cuộc họp vẫn chưa kết thúc. Một lúc lâu sau, khi cảm thấy hơi buồn ngủ mới nghe thấy tiếng mở cửa, rồi tiếng nói mỗi lúc một gần. Hình Lợi Phong chạy đến, bối rối gãi đầu, cười: “Chờ lâu quá phải không?”

Cô lắc đầu: “Không, mới đến được một lúc!” Sờ hộp thức ăn thấy đã nguội, cô mỉm cười, ngẩng đầu hỏi anh: “Về được chưa? Mình đi ăn thịt dê đi, bên ngoài lạnh lắm!” Ngoái đầu, nhìn thấy Giang Tu Nhân, nụ cười trên môi cô vụt tắt.



Chương 9: Bỉ ổi là biểu hiện của chứng si tình



Đột nhiên hiểu ra, anh sẽ không dễ dàng buông tha cô, chỉ có anh mới được phép tuyên bố không muốn tiếp tục, khi đó trò chơi mới thực sự hạ màn.

Nụ cười đông cứng trên môi, Tử Mặc chỉ liếc Giang Tu Nhân một cái, rồi ngoái đầu nói với Hình Lợi phong: “Mình đi thôi!”

Anh gật đầu: “Đợi chút, anh đi lấy cặp rồi quay lại ngay!” Cô cười nhạt, gật đầu, mắt nhìn theo anh đi vào thang máy.

Cảm giác bức bối, nghẹt thở dần tiêu tan, nhịp tim đã trở lại bình thường, cô ngơ ngẩn đứng mấy giây, rồi mới sực tỉnh, nhìn hộp đồ ăn để trên bàn trà, lúc mua nóng hổi, thơm phức là thế, bây giờ nguội ngắt, trời thì lạnh, làm sao ăn được? Tất cả là tại con người đó, anh cố tình làm khó Hình Lợi Phong! Càng nhìn càng thấy chướng mắt, cô dứt khoát vớ lấy, định mang ném đi, mới được vài bước lại thấy Giang Tu Nhân đang đứng ở cửa thang máy, chỉ có một mình, người cùng đi lúc trước không biết đã đi đâu.

Tử Mặc coi như không nhìn thấy, thản nhiên đi ngang qua, đương nhiên cô cũng không nhận ra, lúc cô lướt qua, ngón tay anh động đậy, như muốn túm lấy tay cô, nhưng cuối cùng lại ủ rũ buông xuống!

Đi ăn lẩu dê với Hình Lợi Phong. Cô gọi món xong, để quyển thực đơn xuống, ngẩng đầu, thấy Hình Lợi Phong đang tư lự khác thường, hình như đầy tâm sự. Cô giật mình, nhưng vẫn cười, hỏi: “Sao thế? Hay là anh không thích món lẩu dê?”

Lúc đó anh mới cười, vẫn xởi lởi như mọi lần: “Đương nhiên không phải, nhưng anh cũng không quá thích!”

Cô bĩu môi, sử dụng đặc quyền của bạn gái, giả bộ giận dỗi: “Vậy sao bộ dạng cứ như ăn phải thuốc sâu thế? Hay là anh giận em?”

Hình Lợi Phong cười ha ha: “Được rồi, không có gì, đừng bận tâm!” Lúc này phục vụ đã bê đồ ăn ra. Lưỡng lự hồi lâu, Hình Lợi Phong lại nói: “Dạo này có thể anh hơi bận, đừng trách anh không có thời gian dành cho em!”

Cô đang bỏ rau vào nồi lẩu, nghe anh nói vậy, tay cầm đũa buông lỏng, đôi đũa rơi “bõm” xuống, nước lẩu nóng bắn vào mu bàn tay, đau rát nhưng Tử Mặc dường như không để ý, sực nhớ tới lời nói của Giang Tu Nhân: “Một người đàn ông có thể hy sinh bao nhiêu cho một người phụ nữ? Giới hạn cuối cùng của sự hy sinh đó là gì?”

Cô chỉ cười nhạt, múc canh, che giấu sự bối rối, chăm chú nghe anh nói: “Công ty năm nay có mấy dự án lớn ở Thâm Quyến, Thượng Hải cũng có một dự án. Giám đốc Vu có ý điều anh đi, nhưng cũng chưa chắc, có thể không phải đi, vì anh cũng đang phụ trách dự án ở đây.”

Bề ngoài là thăng chức nhưng thực ra là giáng chức, tin vừa tung ra, người trong công ty ai cũng ngầm hiểu điều đó.

Giang Tu Nhân đã ra tay rồi sao? Thật vô liêm sỉ! Nhìn Hình Lợi Phong qua làn hơi nước chờn vờn, cô bỗng có cảm giác, khi nói vậy vẻ mặt anh thoáng buồn, hình như trong lòng có điều gì đó bất mãn. Đột nhiên cô cảm thấy bản thân cũng thật bỉ ổi, dùng Hình Lợi Phong để quên người kia, bắt đầu một cuộc tình nhưng thử hỏi cô có chịu đầu tư gì cho tình cảm đó, thậm chí còn không mấy để tâm, còn Hình Lợi Phong lại vì chuyện này mà bị liên lụy, vậy nên...

Hình Lợi Phong là kiến trúc sư, với điều kiện và năng lực của anh, đi đến đâu cũng không phải lo lắng về vấn đề việc làm. Nhưng trong một xã hội mà tài năng không hẳn tỷ lệ thuận với đãi ngộ, nếu vì cô mà đắc tội với Giang Tu Nhân, rất có thể sự nỗ lực của anh mấy năm nay sẽ đổ xuống sông xuống biển, thậm chí còn có thể xấu hơn nếu có người cố tình phá hoại!

“Anh ta bằng lòng hy sinh vì em là một chuyện, em bằng lòng chứng kiến vụ cá cược này lại là chuyện khác!”, lời của Giang Tu Nhân lạnh lùng vang lên bên tai. Không khí trong nhà hàng rất ấm áp, nồi lẩu bốc hơi nghi ngút nhưng người cô chợt rùng mình ớn lạnh. Trong làn hơi ấm xung quanh, cô đột nhiên hiểu ra, anh sẽ không dễ dàng buông tha cô, chỉ có anh mới được phép tuyên bố không muốn tiếp tục, khi đó trò chơi mới thực sự hạ màn!

Dù sao bây giờ Hình Lợi Phong cũng đã có ít nhiều thành tựu, nếu bị giáng chức, tinh thần anh sẽ sa sút, muốn phục hồi cũng cần có thời gian chứ đừng nói có thể làm lại từ đầu! Cho dù có bằng cấp, có năng lực, có kinh nghiệm, mọi thứ đều có, nhưng như vậy thì sao chứ? Khắp kinh thành có bao nhiêu con ngựa thiên lý đứng bên đường, nhưng có mấy con may mắn gặp được Bá Nhạc (1) để được phát triển thực sự? Đời thiếu gì người tài, nhưng chỉ vì kém may mắn mà cuối cùng chẳng thể làm nên đại sự!

Với bản lĩnh của Giang Tu Nhân, nếu anh cố tình làm khó thì Hình Lợi Phong chắc chắn không thể chống lại. Trong phim không hiếm cảnh chỉ cần một chứng cứ tùy tiện nào đó cũng có thể dồn người ta vào chỗ chết. Cho dù không yêu nhưng trong thâm tâm cô vẫn coi anh là anh trai.

Trở về nhà, ôm chiếc gối bông ngồi thu lu trên sofa, vừa lạnh vừa mệt, cô cảm thấy mình giống như một người đã dùng đến chút sức lực cuối cùng, vùng vẫy giữa biển cả mong tìm được một chỗ bám víu, nhưng nhìn quanh chỉ thấy sóng gầm trên mặt biển xanh bất tận, đất liền không biết ở đâu.

Lạnh đến phát run, xưa nay cô vốn sợ lạnh, vừa có gió mùa Đông Bắc tràn về, cả người cô đã được bọc kín mít trong chiếc áo bông to sụ, gió không lọt vào được. Đến mùa đông, chân tay cô luôn lạnh cóng, nhưng cái lạnh này khác với cái lạnh do thời tiết, lạnh từ trong lạnh ra, từng đợt nối tiếp nhau.

Trong phòng tối om và tĩnh mịch, qua cửa sổ lờ mờ nhìn thấy ánh đèn của nhà đối diện, ánh sáng màu da cam rất ấm áp, giống như ánh sáng từ cây đèn cao đế trong phòng khách nhà mình ở thành phố quê nhà.

Lục tìm điện thoại trong túi xách, mở máy, ngón tay chậm chạp nhấn từng con số, cô vẫn nhớ rõ số máy của anh, mặc dù đã xóa khỏi danh mục nhưng khó xóa khỏi trí óc. Đó là số máy bí mật của anh, rất ít người biết ngoài một số bạn bè.

Có lẽ do lạnh, ngón tay cô đã hơi cóng, mãi mới bấm xong, lặng lẽ nhìn dãy số trên màn hình điện thoại, chỉ cần nhấn nút là sẽ bước sang một khoảng trời khác.

Hít mấy hơi, nhắm mắt rồi mới ấn mạnh một cái. Đã kết nối, nhạc chuông vang lên, đó là bản nhạc họ cùng lựa chọn, trữ tình, du dương, nếu là trước đây, cô nhất định muốn nghe mãi, lòng cũng rộn vui....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây