pacman, rainbows, and roller s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ


“Hơn nữa, em cũng sẽ có bạn trai. Em sẽ yêu, kết hôn và sinh con như những người bình thường, còn anh thì khác, cho nên dù bây giờ chúng ta không chia tay, sau này rồi cũng sẽ như vậy, đúng không? Chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi! Cả hai chúng ta đều biết rõ điều đó.”

Anh đăm đăm nhìn cô, nghe cô nói, lòng thấy nhói đau. Cảm giác đó khiến anh không chịu nổi.

Anh biết, cô đã nguội lòng, quyết chí muốn chia tay. Hằng ngày anh tặng hoa, nhắn tin xin cô tha thứ, bởi sợ cô giận nên không dám đến tìm, tối nào cũng lái xe đến dưới nhà cô, ngơ ngẩn đợi như một kẻ ngốc, ngồi trong xe nhìn ánh đèn phòng cô sáng rồi lại tối, ngày hôm sau lại thế, cứ như vậy bao nhiêu ngày anh cũng không nhớ nữa...

Hôm nay nhìn thấy Hình Lợi Phong đưa cô về. Thực ra anh đã nhìn thấy mấy lần, nhưng lần này đặc biệt hơn, chứng kiến họ nói cười trong xe, tự nhiên, thoải mái, khi bước xuống, Hình Lợi Phong còn hôn trán Tử Mặc rồi mới để cô lên phòng, anh ta còn đứng nhìn cho đến khi ánh đèn phòng cô sáng lên mới lái xe đi.

Tử Mặc đã cho anh ta hôn lên trán, chứng tỏ quan hệ giữa hai người họ sẽ tiến triển. Mặc dù dạo đó anh và cô bắt đầu trong hoàn cảnh khá thoáng, nhưng anh biết Tử Mặc vẫn là người rất truyền thống. Trang phục thông thường chỉ có mấy chiếc váy liền cộc tay, chưa bao giờ lộ ngực hở lưng, ngay bộ đồ ngủ ở nhà cũng kín đáo.

Lúc nãy anh ngồi trong xe, chứng kiến tất cả, điếu thuốc lá cháy cả vào tay, bỏng rát mới giật mình, bàng hoàng, rối loạn. Ngồi thêm chút nữa cho bình tĩnh lại, anh mới xông lên tầng.

Anh từ từ trở dậy, đến trước mặt cô, gục đầu vào đùi cô, lắp bắp như nói mơ: “Tử Mặc, em đừng như thế! Em tha thứ cho anh lần này, được không?”

Cô sửng sốt, cảm giác có vật gì lành lạnh rơi trên áo mình, lan rất nhanh, thấm ướt một mảng, dán vào da thịt làm hằn lên nỗi đau.

Lòng cô bỗng run lên trong nỗi đau đớn, xót xa đến tận cùng. Bằng ấy tháng ngày, cuối cùng đã trở thành dĩ vãng. Thời sinh viên cô hầu như không có bạn, chỉ cắm đầu vào học và làm thêm. Tốt nghiệp, đi làm, ngày nào cũng sáng chín giờ đi, chiều năm giờ về. Trong hành trình đó, cô luôn nghĩ tới một đoạn trong tiểu thuyết:

Trở về nhà khi thành phố đã lên đèn, nhìn những cặp đôi hôn nhau ngay trên đường, lâu dần cũng coi như không thấy. Nhưng mỗi khi nhìn thấy có đôi nắm tay nhau, xách bó rau, con cá từ chợ về, trái tim lại đau như bị bàn tay ai khẽ bóp, hai con người cùng chia sẻ bữa cơm thanh đạm rất có thể sẽ mãi mãi bên nhau! Còn những đôi ôm riết nhau trên phố, rất có thể đến đêm sẽ chia tay!

Sống mũi cô cay cay, trong mắt hình như có vật gì rơi vào, sao lại có nhiều nước mắt như vậy? Hít một hơi thật sâu, cô quay đầu, nghiến răng nói: “Không! Em không thể tha thứ cho anh! Anh đi đi! Em không muốn nhìn thấy anh nữa!” Từng lời nói ra rất rõ ràng, đến mức cô dường như cũng không tin vào tai mình!

Thì ra cô cũng có thể cương quyết và bình tĩnh như vậy. Từ khi anh quay lưng lại, rồi lặng lẽ bỏ đi, lòng cô đã tê cứng, như không còn cảm giác, thì ra khi đau đến tột cùng, mọi giác quan sẽ tê liệt, không còn cảm giác.

Cô co mình trong chăn, trong không khí vẫn phảng phất mùi hương của anh, mùi thuốc lá như có như không, nhưng lại xông vào mắt, vào mũi cô cay nhức. Nước mắt không mong đợi vẫn trào ra, cô cũng không còn sức để lau, mặc cho nó chảy, cứ để nó chảy đủ rồi sẽ tự ngừng. Cô rất muốn tha thứ cho anh, nhưng tha thứ rồi sẽ thế nào? Chuyện rồi cũng sẽ lặp lại thôi!

Tử Mặc biết, cô không nói dối Hình Lợi Phong, thực ra cô rất ích kỷ! Cô yêu Giang Tu Nhân, nhưng vì ích kỷ nên tuyệt đối không nói với anh. Bởi cô không thể, không thể chia sẻ người yêu với cô gái khác. Nếu anh muốn cùng cô thì chỉ có thể hoàn toàn thuộc về cô, nhưng anh không thể, cho nên cô không nói.

Sáng Chủ nhật, cô dậy rất sớm, đánh răng rửa mặt xong, gọi điện cho Hình Lợi Phong. Anh chưa dậy, giọng khàn khàn ngái ngủ: “A lô!”

Cô cười, vui vẻ trêu anh: “Con lợn ỉn lười nhác, dậy đi!”

Lúc đó anh mới hơi tỉnh một chút, vừa ngáp vừa lúng búng: “Sao sớm thế? Hôm nay là Chủ nhật, không phải đi làm mà!”

Tử Mặc nhìn đồng hồ, đúng chín giờ, mặt trời hình như vừa ra khỏi đám mây, bàng bạc, lạnh lẽo như món đồ trang sức không có hơi ấm. Trong buổi sáng mùa đông gió hun hút, lúc này quả thật rất sớm, nhưng cô mặc kệ, đằng nào bây giờ đã là bạn gái anh, phải sử dụng đặc quyền đó: “Dậy đi! Trưa nay chúng mình đi ăn ở nhà hàng McDonald’s!” Ngày trước đi làm thêm, nhìn thấy các đôi tình nhân đến ăn ở đó, cô cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ, thầm nghĩ, sau này có người yêu, hai người cũng nhất định nắm tay nhau đến đây ăn. Tuổi thanh xuân từng khóc, từng cười, nhưng nhất định không thể bỏ qua!

Đầu dây bên kia Hình Lợi Phong bật cười, cô bỗng mơ hồ đến mấy giây, cảm giác giọng nói đó tựa như giọng Giang Tu Nhân ngày trước, khàn khàn quyến rũ: “Chỉ mỗi thế thôi à? Chuyện vặt! Lệnh của bạn gái đương nhiên phải tuân thủ!”

Cô cười: “Đương nhiên!”

Thì ra có bạn trai vẫn tốt! Hình Lợi Phong lại ngáp: “Được! Em ăn tạm bữa sáng đi, khoảng một tiếng nữa anh đến đón!”

Cô cho cốc sữa vào lò vi sóng hâm nóng, uống mấy ngụm, hơi ấm tràn xuống cổ, cả người cũng nóng lên. Tay cô vuốt ve hình chú bướm trên thành cốc, lần theo những đường hoa văn lồi lõm như chạm khắc trên đó. Hồi nhỏ quả thực cô rất thích bướm, sau khi chiếc cốc đánh răng in hình con bướm bị vỡ, mấy ngày liền cô không đánh răng. Bây giờ nhớ lại tuổi thơ thật đẹp, thật sung sướng, hèn nào người ta không thích lớn, lớn rồi có bao nhiêu chuyện phiền phức! Lấy trong tủ chiếc áo khoác màu tím có đai lưng rộng cùng màu, bên trong mặc áo len và quần dài màu đen. Quần áo của cô, đa số có màu sẫm, cho nên mỗi khi Sính Đình nhìn thấy lại nói: “Bây giờ đang mốt màu hồng!” Xưa nay cô không chạy theo mốt, có lẽ quá lạc hậu. Thẩm Tiểu Giai cũng từng nói một câu kinh điển: “Những thứ mốt cũng giống như những công tử sớm nắng chiều mưa, các cô nàng quan sát sắc mặt, từng bước tiếp cận, ra sức nịnh bợ, nhưng vừa rời mắt là bị bỏ!” Cho nên cô không theo đuổi cái gọi là mốt.

Bởi đây là lần đầu hẹn hò với tư cách là bạn gái, cho nên Tử Mặc phá lệ dùng chút son môi màu sáng, mái tóc cũng chải cẩn thận, để sóng to buông lơi xuống vai. Soi gương, tự cảm thấy khá hơn nhiều, câu nói không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ lười trang điểm thì ra vẫn có giá trị! Kiểu tóc này là Thẩm Tiểu Giai một mực kéo cô đi làm, nói là tất cả phải làm lại từ đầu.

Tuy chưa đến giờ ăn, nhưng người đến hiệu McDonald’s vẫn khá đông. Hai người chọn chiếc bàn sát cửa kính, bên ngoài là cuộc sống ồn ào, người và xe qua lại tấp nập, cách tấm cửa kính trong suốt là sân khấu cuộc đời với bao trò theo đuổi danh lợi, cô và anh dường như chỉ là khán giả đang xem biểu diễn.

Trước mặt Hình Lợi Phong, Tử Mặc luôn tự nhiên, thoải mái, chưa bao giờ ý tứ, giữ gìn mong tạo ấn tượng tốt với anh. Cầm chiếc cánh gà rán hồn nhiên gặm, Hình Lợi Phong đưa cho cô lon Coca, vui vẻ hỏi: “Sao lại nghĩ đến ăn McDonald’s?”

Tử Mặc hít một hơi thật sâu, nuốt xong mới ngẩng đầu: “Thích ăn thôi mà!”

Hình Lợi Phong nghiêng đầu suy nghĩ, như không tìm được lý do phản bác, chỉ cười: “Vậy buổi tối em muốn ăn gì?”

Cô cười hồn nhiên, thực ra cũng chưa nghĩ tới, lại uống một ngụm Coca nữa, lắc đầu. Hình Lợi Phong dường như cũng rất vui, ngửa cổ cười ha ha.

Xem xong phim, về đến nhà đã mười một giờ. Trên đường đi họ tranh luận với nhau về bộ phim, Steven Spielberg xứng đáng được coi là đạo diễn thiên tài, phim nào có bàn tay phù thủy của ông chạm vào là lập tức trở thành bộ phim kinh điển....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây