Tươi cười nhìn Hình Lợi Phong lái xe đi, cô thầm nghĩ, rất ổn, cuộc hẹn hò đầu tiên vẫn tốt đẹp, mặc dù không có cảm giác tim đập thình thịch nhưng cũng rất vui vẻ, thân thiện. Cảm giác có là gì, nếu người mình có cảm giác không coi trọng mình? Giống như người ta uống nước, nóng lạnh chỉ mình biết. Cuộc đời vốn chẳng thể yêu cầu người ta nên sống bình lặng! Những gì quá náo nhiệt đã không hợp với mình nữa, rốt cuộc đã qua tuổi nông nổi rồi.
Quay người đi lên phòng, cầu thang máy không có ai, tháng Chạp rét buốt, vào lúc này mọi người đã sớm đi tìm chỗ sưởi rồi. Đến trước cửa nhà, bỗng giật mình, Giang Tu Nhân đang đứng trước cửa nhà cô. Tim cô đập như đánh trống, không biết do cảm thấy may mắn vì vừa rồi Hình Lợi Phong không lên nhà, hay là do sợ anh lên gặp cảnh này sẽ khó xử, hoặc có lẽ là nhìn thấy tia hy vọng mong manh cuối cùng cũng hiện ra trước mắt... Trong chốc lát, cô quả thật không rõ vì sao tim lại đập dữ dội như vậy!
Nhìn thấy cô, anh từ chỗ tối bước ra. Đã không còn vẻ tiều tụy như hôm trước, hình như chỉ hơi gầy hơn. Hôm đó, sau khi anh ra về, họ không liên lạc lại. Đột nhiên anh lại xuất hiện trước mặt, Tử Mặc bàng hoàng, dường như không tin cảnh tượng trước mắt mình là thật, không thể có chuyện đó!
Anh đăm đăm nhìn cô, mặt lạnh lùng: “Chúng ta nói chuyện!” Không nhận ra tâm trạng anh thế nào, hình như rất bình tĩnh, có điều, không hiểu sao, cô cảm thấy ánh mắt anh nhìn mình, không phải ánh mắt của người đến nói chuyện chia tay. Lòng bỗng bắt đầu rối loạn, cô luôn cảm thấy sự bình tĩnh đó có gì bất thường, giống như sự yên tĩnh trước cơn dông.
Cô gật đầu: “Được, anh nói đi!” Cô không định mở cửa, cũng không cần thiết, đằng nào cũng chỉ cần nói vài câu là xong, hà tất phải câu nệ nói ở chỗ nào?
Anh cười, hỏi: “Đi chơi vui không?” Nụ cười chưa kịp dâng lên mắt đã tiêu tan, khuôn mặt anh lạnh lùng và tăm tối. Cô chỉ nhìn anh, không nói, lòng càng rối loạn, bởi chưa từng thấy sắc mặt của anh như lúc này, giống như họ chưa từng quen nhau. Anh tiếp tục cười, mắt cũng nheo nheo: “Chúng ta thử tranh luận một vấn đề. Em nói xem, một người đàn ông có thể hy sinh bao nhiêu cho một người phụ nữ? Giới hạn cuối cùng của sự hy sinh đó là gì?”
Cô nhìn anh không hiểu, Giang Tu Nhân vẫn đứng ở chỗ nửa tối nửa sáng, ánh đèn trên hành lang yếu ớt hắt vào, làm hiện lên một cái bóng lờ mờ. Anh vẫn cười, ung dung nhìn cô: “Ví dụ như, người được gọi là bạn trai của em có thể vì em mà từ bỏ bao nhiêu? Công việc? Tiền đồ xán lạn?” Chưa bao giờ cô nghĩ, những lời uy hiếp đốn mạt đó lại thốt ra từ miệng Giang Tu Nhân một cách trơn tru, ráo hoảnh như vậy. Quả thật, cô chưa từng nghĩ anh lại là loại người hèn hạ đến thế! Không kịp nghĩ, cô tay vung lên, “bốp” một tiếng khô khốc: “Anh là đồ bỉ ổi!”
Giang Tu Nhân không né tránh, vẫn cười, nhưng nụ cười trông đau khổ, méo mó. Chưa bao giờ cô giận đến vậy, nhìn dấu tay in trên má trái của anh, vẫn chưa hết giận. Nụ cười đó đâm vào mắt đau nhức, cô nắm chặt nắm tay, lạnh lùng nói: “Anh muốn thế nào?”
Anh giơ tay sờ lên mặt, khóe miệng nhếch lên đau khổ, nhìn cô chằm chằm: “Em nói xem anh muốn thế nào?”
Cô ngẩng đầu, mắt nhìn thẳng vào anh như sắp bốc lửa, bàn tay vẫn nắm chặt, khi cảm thấy móng tay ấn vào lòng bàn tay đau điếng, mới kìm được ý nghĩ muốn tát anh cái nữa: “Không thể! Anh đừng có mơ!”
Giang Tu Nhân đi đến: “Vậy chúng ta thử đánh cược xem anh ta có thể vì em đến mức nào!”
Cô nhướn mày, nhìn anh: “Nếu anh ấy bằng lòng.”
Anh đi đến trước mặt cô, dừng lại: “Anh ta bằng lòng hy sinh vì em là một chuyện, em bằng lòng chứng kiến vụ cá cược này lại là chuyện khác.”
Đó chính là tư duy của những kẻ có quyền có thế! Hình Lợi Phong bây giờ là con cá trên thớt, còn Giang Tu Nhân là người cầm dao. Cô hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nhìn Giang Tu Nhân, lần đầu tiên cô thấy khinh bỉ bản thân, sao có thể qua lại với loại người đó đến hai năm cơ chứ? Thức ăn cuộn lên trong dạ dày, suýt nôn ra, cô quay đi, không muốn nhìn anh thêm nữa, chỉ tay về hướng thang máy, lạnh lùng nói: “Anh cút đi cho tôi!”
Giang Tu Nhân vẫn đứng bất động, rất gần, gần đến mức có thể ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên cơ thể anh, nó âm thầm chạm vào từng dây thần kinh, dấy lên từng cơn đau đớn. Xung quanh, ngoài tiếng gió thì chẳng còn âm thanh nào khác, tĩnh mịch đến nỗi có thể nghe từng nhịp đập của trái tim anh, cũng chậm, cũng nặng nề như tiếng trái tim cô.
Nghe thấy có nhà bên cạnh mở cửa sổ “rầm” một tiếng, sẵng giọng nói: “Muộn thế này còn hét tướng lên như thế! Có cho người ta ngủ không, ngày mai còn phải đi làm!”
Cô lại thấy nhẹ nhõm, như vừa trải qua một giấc mơ, anh và cô cũng đứng ở đây cãi nhau, cũng giận dỗi, nhưng cơn giận qua đi sẽ là cảnh sớm mai rực rỡ, lại âu yếm, mặn nồng. Nhưng hôm nay, rốt cuộc đã đến giới hạn cuối cùng, không còn tương lai nữa. Cô bỗng nghĩ tới câu nói của một nhà văn: “Trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi sẽ thành đường thôi”, nhưng bây giờ, tất cả mọi nơi đều có người đi qua, quá nhiều đường cũng đồng nghĩa với không có đường...
Bởi đã đi đến đường cùng...
Không chỉ một lần cô nhớ lại cảnh tượng hôm đó, băn khoăn không biết lời Giang Tu Nhân là thật hay giả. Thỉnh thoảng nói chuyện điện thoại với Hình Lợi Phong, cô muốn thăm dò anh xem đã có động tĩnh gì chưa.
Nhưng không có bất cứ động tĩnh gì!
Tay cầm cốc trà, nhìn khói bốc lên, cô vẫn đang nghĩ tới lời anh, Thẩm Tiểu Giai vẫy vẫy tay trước mặt, cô vẫn không có bất cứ phản ứng nào. Thẩm Tiểu Giai đẩy vai cô: “Làm gì vậy? Mới ba giờ chiều đã ngơ ngẩn rồi?”
Cô giật mình, nước trà trong cốc sánh ra ngoài, giả vờ bực bội: “Làm gì thế?”
Thẩm Tiểu Giai vẫn không tha: “Bây giờ vẫn chưa đến mùa xuân, xin cậu đừng có trưng ra bộ dạng ấy!”
Bực thật! Dám bảo mình tương tư mùa xuân! Tử Mặc ném tập tài liệu vào người cô bạn: “Ngứa miệng hả?”
Thẩm Tiểu Giai cười khanh khách đón lấy, để lên bàn: “Vậy phải khai ra, đang nghĩ gì? Đây sẽ tha cho!”
Cô lườm Tiểu Giai, cười: “Đang nghĩ nên lột da cậu thế nào!”
Thẩm Tiểu Giai trừng mắt: “Đồ xấu xa, độc ác, định lột da người ta! Nhớ lại xem, lúc ốm nằm bẹp ở bệnh viện, ai đã chăm sóc cậu để bây giờ đỏ da thắm thịt như thế?”
Tử Mặc nhướn mày, bật cười. Đúng là hồi đó Thẩm Tiểu Giai rất nhiệt tình, nhưng nếu nhận hết công về mình như thế cũng không được: “Thôi, thôi! Biết rồi, hôm nào mời đi ăn lần nữa là được chứ gì?”
Lúc đó Thẩm Tiểu Giai mới nhoẻn miệng cười sung sướng: “Có thế chứ! Niệm tình đằng ấy thành tâm thành ý, đây tạm tha cho!”
Mới uống ngụm nước, Thẩm Tiểu Giai đã ghé sát lại: “Tối nay cùng đi siêu thị nhé, nhân tiện cậu mời ăn luôn!”
Lâu lắm rồi không đi siêu thị, thời gian này cô rỗi nhưng Hình Lợi Phong lại rất bận, hai tuần không gặp cũng thấy bình thường, anh bận, cô lại có thời gian một mình, vui vẻ, thoải mái, thích làm gì thì làm. Thực ra nghĩ lại, cô cảm thấy tư cách “bạn gái” này thật không xứng. Khi còn ở bên người kia, cô cảm thấy vấn vương hơn nhiều, có lẽ do anh thường xuyên đến, lâu dần thành quen, không đến lại mong đợi.
Người ta khi rỗi thường hay nghĩ ngợi linh tinh, vậy là cô vui vẻ đồng tình: “Được, đi thì đi!”
Dạo quanh siêu thị một vòng, cũng không có gì muốn mua, nhưng Thẩm Tiểu Giai lại thu hoạch lớn, mấy tiếng đồng hồ đã có bao nhiêu chiến lợi phẩm, túi lớn túi nhỏ cầm không hết. Đằng nào cũng sắp đến Tết, nên sắm sửa cho mình một chút....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: