Nhưng nghĩ đến ông chồng cố chấp của mình, bà lại thở dài. Mỗi lần thấy ông phàn nàn về đứa con ngang bướng, thật ra bà biết tính khí đó hoàn toàn được di truyền từ ông.
Chương 11: Tình địch gặp tình địch
Đàn ông như anh chịu yên phận với một người, chứng tỏ đã bị hút hồn, nếu không mấy ai làm được như vậy? Rốt cuộc thế giới phù hoa vẫn đầy cám dỗ!
Tử Mặc mang cặp lồng thức ăn đi thăm mẹ anh. Lần trước cùng Giang Tu Nhân đến bệnh viện, đúng lúc mấy bác sĩ điều trị cũng có mặt, họ nói sau khi điều trị bằng hóa chất, hầu như các bệnh nhân đều không muốn ăn. Không biết vô tình hay hữu ý, Giang Tu Nhân nói: “Tử Mặc biết nấu ăn, lần sau cô ấy sẽ nấu vài món mang đến cho mẹ.” Cô đứng bên ngẩn người, thừa nhận cũng dở mà không thừa nhận cũng dở.
Thâm tâm cô vẫn chú ý chuyện này. Cuối tuần được nghỉ, cô liền đi mua đồ về nấu canh rồi mang đến bệnh viện. Cô y tá chăm sóc mẹ anh nhìn thấy cô thì mỉm cười:
“Xin chào! Cô đến rồi à?” Đã mấy lần đi cùng anh đến đây, cô cũng đã quen cô ấy, liền mỉm cười gật đầu.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa, trong phòng có tiếng người nói chuyện, là tiếng phụ nữ, qua cánh cửa khép hờ, cô vẫn nghe rất rõ. Bỗng thấy hơi sợ, đang định quay ra thì nghe thấy tiếng mẹ anh: “Ý Tu Nhân thế nào, em hiểu nó nhất, em đã nói chuyện với nó, khuyên nó chia tay cô bé kia, nhưng theo tính khí của Tu Nhân thì chắc chắn nó không nghe.”
Cô sững người, đứng ngây ra.
“Tu Nhân xưa nay không để tâm chuyện đó, nếu không đã chẳng quậy phá như vậy. Bây giờ nó cũng đã thuần tính, muốn gắn bó với cô bé kia, em cũng yên tâm. Nhưng có lẽ nhà em không tán thành, quan điểm của ông ấy không dễ thuyết phục. Ôi, lại sắp có động đất rồi đây! Phía bên kia chắc là không thể thương lượng gì nữa, huống hồ chuyện này là ý nguyện của các cụ khi còn sống. Chị cũng biết, chị chồng em vốn rất coi trọng lời hứa.
Phải, tục ngữ có câu, cha con không thù hận không nhận nhau, ứng vào hoàn cảnh nhà em quá. Mấy năm nay, thấy nhà họ Tống bên đó không hỏi han gì đến Tu Nhân, em còn tưởng tại nó quá ngang tàng nên họ không ưng. Em chỉ có một đứa con, chỉ cần nó thấy tốt, em cũng không có ý kiến gì, huống hồ Tống Linh Linh mấy năm nay đều ở nước ngoài. Tưởng là chuyện cũ đã qua, không ngờ khi em bị ốm, họ đến thăm, nhắc lại chuyện cũ.
Em cũng đã gặp Tống Linh Linh. Lần trước uống trà với Kiều phu nhân, từ xa nhìn thấy một cô gái ăn vận rất mốt, Kiều phu nhân nhận ra là Tống Linh Linh, lại còn kể cô ấy vừa đi du học Mỹ trở về.”
Tử Mặc vẫn đứng yên, như đang nghe chuyện của người khác. Một lúc lâu sau cô mới rùng mình, thì ra từ đầu đến cuối cô chỉ là người thứ ba không hơn! Giang Tu Nhân đã sớm có vị hôn thê, vậy mà chưa bao giờ nói với cô! Mà cũng cần gì phải nói? Mình có quyền gì trách anh? Chẳng phải rất tốt sao? Môn đăng hộ đối, đều là con cán bộ cao cấp. Nên chúc mừng anh mới phải!
Ra khỏi cửa, qua đoạn hành lang dài, cô đi chậm từng bước, gặp cô y tá lúc trước, mặt vẫn cười ôn hòa. Cô đưa cặp lồng cho cô ta: “Phiền chị đưa giúp, Giang phu nhân bây giờ đang nghỉ, tôi không dám quấy rầy.” Nói đoạn quay người đi ngay, không nhìn vẻ ngạc nhiên của cô y tá. Vả lại cũng không có tâm trạng nhìn kỹ, bởi đầu óc cô đang rối loạn.
Bên ngoài trời mưa, lại có tuyết rơi, gió ù ù, tà áo khoác bay phần phật. Mùa xuân vẫn chưa đến ư? Sao lạnh thế? Thành phố này thực ra chẳng có gì tốt, mùa đông đến sớm, mùa xuân đến muộn, lại hay có bão cát, không bằng thành phố nhỏ quê nhà cô, có sông, có cầu, bốn mùa đều như mùa xuân, phong cảnh nên thơ, hữu tình...
Anh đã về nhà từ rất sớm, không khí có mùi thơm phảng phất, nhưng Tử Mặc chưa về, gọi điện mấy lần đều không được. Trời mỗi lúc càng u ám, anh đi đi lại lại trong phòng khách, không gian rất yên ắng, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc trên tường không ngừng dội vào tai, khiến anh càng thêm sốt ruột.
Anh bật ti vi, liên tục đổi kênh, ngao ngán quẳng điều khiển ra xa, ngẩng nhìn đồng hồ, đã hơn mười giờ. Không kìm được, anh vớ lấy chìa khóa xe vứt trên sofa, xông ra ngoài. Xe vừa ra khỏi cổng căn biệt thự đã thấy một bóng người nho nhỏ, cúi đầu ủ rũ, bước từng bước chậm chạp... Anh không kìm được giận dữ, sao cô ấy lại ngốc đến thế, lẽ nào không biết tuyết đang rơi mạnh?
Xe phanh “két” một tiếng rồi dừng lại bên cô. Tử Mặc hình như không nhận ra, vẫn đờ đẫn bước. Anh mở cửa xe, bước ra, bực tức hỏi: “Em điên à? Không biết trời đang có tuyết sao?”
Cô sực tỉnh, ngẩng đầu, mắt mở to, ngơ ngác nhìn anh: “Là anh à?”
Bộ dạng thảm hại của cô đập ngay vào mắt anh, toàn thân ướt từng đám loang lổ, không có thời gian suy nghĩ sự bất thường đó, anh nắm cánh tay cô: “Sao lại hỏi thế? Ngoài anh còn người khác nữa à?”
Anh ấn cô vào xe, lại đưa cho cô khăn giấy để lau. Mặt Tử Mặc đầy nước, tóc cũng ướt, áo khoác cũng thế. Anh vừa giúp cô cởi áo khoác, vừa cau mày hỏi: “Rốt cuộc em đi đâu? Anh gọi bao nhiêu cuộc điện thoại không nghe là sao?”
Cô không phản ứng gì, chỉ ngồi ngây như tượng.
Nước ngấm cả vào áo len bên trong, về đến nhà, dừng xe, anh bế cô lên tầng, ném vào bồn tắm, mở vòi nước nóng. Một lát sau, phòng tắm đã mịt mù hơi nước.
Anh đi lấy quần áo sạch mang vào, lúc mở cửa thấy cô vẫn ngồi nguyên trong bồn như lúc anh đi, quần áo chưa cởi. Anh ném quần áo sạch vào giỏ đựng đồ trên cao, ghé đến gần, hỏi với giọng hơi lo lắng: “Rốt cuộc em bị làm sao? Có phải ốm không?”
Bị dày vò như vậy không ốm mới lạ. Cho dù không bắt được taxi thì cô cũng có thể gọi điện để anh đến đón. Nhà không phải chỉ có một chiếc xe, bảo đi học lái thì không chịu. Anh vốn định thuê cho cô một lái xe riêng nhưng cũng không nghe, lúc nào cũng sợ phiền. Trước giờ anh luôn chiều theo ý cô, nhưng từ nay tuyệt đối không thể như thế.
Khi anh bắt đầu giúp cô cởi quần áo, cô mới khẽ nói: “Cứ để em!”
Anh thử nhiệt độ nước, vẫn đủ ấm, lại cầm vòi sen gội đầu cho cô. Nước từ từ ngấm vào da, tóc, bắt đầu thấy ấm, cô bỗng rùng mình. Anh đang lấy dầu gội đầu xoa lên tóc cô, thấy vậy lo lắng hỏi: “Sao thế?”
Cô ngây người hồi lâu, rồi mới cầm lấy vòi sen: “Anh cứ để em!”
Giang Tu Nhân bật cười, Tử Mặc hay xấu hổ, không quen những tiếp xúc kiểu này, anh vừa rửa tay vừa nói: “Thôi vậy, anh ra, em tắm nhanh lên, nước nguội dễ cảm lạnh đấy.”
Thong thả tắm gội đến gần tiếng đồng hồ. Anh còn tưởng cô đã ngủ quên trong đó, hé cửa nhìn mấy lần. Cuối cùng cô cũng bước ra, bộ váy ngủ trắng muốt, tóc ướt buông sau lưng. Anh cầm khăn bông định lau, cô vội đón lấy, ngồi trước bàn trang điểm, từ từ lau.
Anh lại ngước nhìn một hồi, cảm thấy có gì đó bất thường, nhưng không nhận ra cụ thể thế nào. Muốn hỏi, nhưng thấy cô hình như rất mệt, nên tạm gác lại, lấy quần áo đi tắm.
Tắm xong, anh đi ra thì Tử Mặc đã ngủ. Anh ngồi bên giường, sờ trán cô, hơi nóng, liền xuống phòng sách ở tầng dưới, mở tủ thuốc lấy hai viên.
Trở về phòng, Tử Mặc vẫn đang ngủ, hơi thở đều
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: