Cô nhắm mắt, nghĩ tới biển tuyết và tiếng gió rít ù ù bên ngoài. Con người anh kiêu ngạo như vậy, mà lại làm nhiều việc cho cô như thế...
Anh vẫn đứng đó, hình như chưa hề nhúc nhích, thấy cô đi xuống, mắt lóe lên tia sáng lạ lùng. Cô hít một hơi thật sâu, nói: “Anh vào nhà uống cốc trà nóng rồi hãy đi.”
Anh mỉm cười.
Hâm nóng hai cốc sữa, đưa cho anh một cốc, thấy anh uống ừng ực một hơi như không sợ nóng. Không hiểu sao cô bỗng thấy vô cùng dễ chịu, đưa nốt cốc của mình cho anh: “Anh uống nữa đi!”, rồi vào bếp hâm nóng cốc khác.
Khi đi ra, anh đã bật ti vi, các bản tin thời sự đều nói về tình hình tuyết lớn, giọng cô phát thanh viên lanh lảnh, công bố số liệu về các sự cố giao thông. Cô vừa uống sữa vừa xem, có lẽ được uống sữa nóng, cả người ấm sực, một nơi nào tận sâu trong lòng cũng thế.
Đứng dậy đi vào bếp, lấy xương trong tủ lạnh rã đông, cho vào nồi hầm. Quay đầu, liếc nhìn phòng khách một cái rồi kéo tấm cửa kính, thực ra chẳng nhìn thấy gì hết, chỉ lờ mờ thấy anh ngồi dựa vào thành sofa, ngây ra nhìn, đến khi nghe thấy tiếng nồi canh sôi lục bục, cô mới sực tỉnh.
Dọn cơm ra bàn, thấy anh đã tựa vào thành sofa ngủ, cô nhẹ nhàng đến gần, gọi: “Dậy ăn cơm!” Anh không trả lời, hình như đang trong giấc mơ.
Đi vào phòng ngủ lấy tấm chăn đắp cho anh, tay vô tình chạm vào mặt anh, giật mình, sao nóng thế? Vội vàng sờ trán. Ôi! Nóng như lửa!
Cô khẽ lay anh: “Này, dậy đi, anh bị sốt rồi.”
Lúc đó anh mới bừng tỉnh, mở mắt ngơ ngác, nhìn cô một lát, dường như không tin vào mắt mình: “Mặc Mặc? Sao em lại ở đây?” Thì ra anh mê ngủ, đây là nhà cô.
Tử Mặc kéo tay anh: “Dậy đi, đến bệnh viện khám, anh bị sốt rồi!” Mặt anh đỏ ửng, mắt nhắm lờ đờ, lại giơ tay kéo cô vào lòng: “Chắc chắn là anh đang mơ, chỉ trong giấc mơ em mới để ý đến anh...” Lẩm bẩm vài câu, anh lại mơ màng ngủ thiếp.
Cô gục lên người anh, hơi thở của anh lẩn quất xung quanh khiến mũi cô, mắt cô lại bắt đầu cay cay. Lát sau mới vùng khỏi tay anh, bên ngoài tuyết vẫn rơi dày, xem ra giao thông vẫn đình trệ, cô đành tìm thuốc dự trữ trong chiếc hộp nhỏ, cầm cốc nước mang đến, vừa dỗ vừa ra lệnh: “Nào, uống thuốc đi...”
Trong giấc ngủ, anh vẫn bồn chồn, vật vã không yên, chân đạp lung tung, cô phải liên tục lau mồ hôi, đắp lại chăn cho anh. Mỗi lần như vậy, bàn tay nóng như lửa lại nắm chặt tay cô: “Tử Mặc, tha thứ cho anh được không?”
Cô không nói. Anh trở mình, vẫn nắm chặt tay cô, bàn tay vẫn nóng, nhớp nháp mồ hôi: “Anh không làm gì có lỗi với em... Hôm đó là anh bày trò đánh lừa em... Tử Mặc, quay lại với anh đi... được không?”
Cô bỗng cứng người. Lúc nhỏ, chơi trò oẳn tù tì với bạn, thua vẫn có thể làm lại, nhưng anh và cô không còn nhỏ nữa, không phải cứ hối hận là có thể cứu vãn, nói quay về là có thể quay về. Cô nhìn anh, khẽ vuốt tóc, mãi sau cơn sốt của anh cũng hạ, cô mới yên tâm, thiếp đi lúc nào không biết.
Anh tỉnh dậy rất sớm, mắt lim dim. Ánh sáng bên ngoài xuyên qua tấm rèm chiếu vào phòng. Căn phòng anh quen thuộc như nhà mình, trong người thấy dễ chịu hẳn, mỉm cười trở mình, thấy Tử Mặc gục đầu lên mép giường ngủ say sưa, liền nhẹ nhàng bế cô lên giường. Hình như cô rất mệt, cựa mình nhưng không tỉnh.
Lòng anh vui vui, cúi xuống hôn lên trán cô, chỉ khẽ chạm như cánh bướm chao xuống đóa hoa: “Mặc Mặc, xin lỗi!”, rồi khẽ khàng nằm xuống bên cạnh, nhìn cô không chớp mắt, dường như anh sợ nếu nhắm mắt lại, cô sẽ biến mất ngay lập tức. Một lúc sau, mắt mỏi, vừa khép lại anh đã ngủ thiếp.
Không biết bao lâu, Tử Mặc cựa mình, dịch ra sát mép giường. Thực ra khi anh bế lên, cô đã tỉnh, nhưng vẫn nhắm mắt giả vờ ngủ. Sau khi lùi sát ra mép giường, cô nằm một lúc lại ngủ thiếp, vì không đắp chăn nên cuối cùng lại bị cảm lạnh.
Đến giờ cô vẫn nhớ cơn thịnh nộ của anh khi tỉnh dậy hôm đó, bởi cô không chịu đắp chung chăn với anh nên bị cảm lạnh. Nếu cô không bị ốm, có lẽ anh sẽ giết chết cô cũng nên. Anh đã hết sốt, còn cô lại nước mắt nước mũi ròng ròng. Nhưng cô chẳng bận tâm, vẫn không nhìn anh, cảm sốt, ho hay gì gì nữa đều là chuyện của cô, không liên quan đến anh.
Cô bị anh “bắt cóc” đưa về nhà, anh giận dữ đùng đùng: “Em giận anh cũng không sao, rồi anh sẽ chứng minh cho em thấy, nhưng em hành hạ bản thân để trừng phạt anh, cứ đợi xem anh trừng trị Hình Lợi Phong thế nào!” Bây giờ anh chỉ biết dùng Hình Lợi Phong để uy hiếp cô.
Tử Mặc cũng nổi điên, vớ bất cứ vật gì bên cạnh ném anh. Anh vẫn đứng yên, không tránh, cũng không ngăn cản. Cuối cùng cô mệt lử, không còn sức mà cãi nhau nữa.
Tử Mặc nằm phủ phục trên giường, nhìn căn phòng ngủ xa lạ. Mình sẽ bị giam lỏng ở đây sao? Mấy ngày liền hai người hầu như không nói, anh không nói, cô cũng không mở miệng, dần dần thành ra cả hai đều im lặng.
Đây không phải căn hộ cao cấp cô từng ở, mà là một biệt thự nhỏ. Diện tích không rộng lắm, trang trí rất hợp phong cách của anh, đơn giản, thoáng đãng và tràn đầy ánh sáng. Rất đẹp, rất tuyệt vời! Cũng như căn hộ trước của anh, chỗ nào cũng thấy báo và tạp chí.
Vì sao không đến căn hộ cũ? Cô không có thời gian hỏi, cũng không cần thiết. Anh là đại gia, muốn thế nào chẳng được, cô chẳng việc gì phải bận tâm!
Ngủ cả buổi chiều, xem đồng hồ, có lẽ anh sắp về. Chị Trương chắc đã nấu cơm xong. Không ngờ anh vẫn mời chị Trương đến đây. Nhìn xung quanh, mọi đồ dùng có hình con bướm đều được chuyển đến. Đang băn khoăn ngắm nghía thì nghe thấy tiếng động ở cửa, cô vội nhắm mắt, giả bộ ngủ, nghe tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Thì ra cô vẫn đang ngủ, anh mỉm cười, nhưng nụ cười lập tức biến mất, trên khuôn mặt chỉ còn nỗi đau khổ. Cô ngủ rất say, khuôn mặt vốn đã nhỏ nhắn, dạo này lại gầy đi, cằm càng nhọn.
Có lúc anh nghĩ cũng thấy kỳ lạ, thiên hạ rộng lớn, nhiều phụ nữ như vậy, vì sao anh lại gặp cô? Rồi bị cuốn hút, si mê từ lúc nào! Nếu là mấy năm trước, lúc còn ở tuổi ngông cuồng, lãng mạn, nhan sắc của Tử Mặc nhất định không lọt vào mắt anh, nhưng ngày ấy lại không gặp, mà gặp đúng thời điểm này, cô đi vào lòng anh, làm nó rối tung, rồi ở luôn trong đó, không ra nữa.
Anh bây giờ rất giống một người đàn ông đã có gia đình, hằng ngày đi làm, về nhà đúng giờ. Trước đây, mặc dù sống chung nhưng đa phần anh về rất muộn, anh có những hoạt động riêng với bạn bè và người trong giới. Nhưng bây giờ, hình như anh có ý nịnh cô, cho dù hằng ngày Tử Mặc vẫn lạnh nhạt, phớt lờ, nhưng anh luôn tìm cách ở bên cô. Có những lúc, cô ngồi trong thư phòng lên mạng, anh sẽ lấy cốc nước để trước mặt cô, rồi ngồi xuống bên cạnh cô, lặng lẽ chơi game. Hoặc khi cô ngồi trên sofa đọc truyện, anh cũng chiếm một góc đọc tài liệu của mình... Một bầu không khí yên bình, thân mật và đầm ấm.
Một tháng sau, cô mới lấy đủ can đảm gọi điện cho Hình Lợi Phong, hẹn gặp anh.
Do hết giờ làm mới bắt taxi đi, nên đến muộn. Đẩy cửa vào đã thấy Hình Lợi Phong ngồi ở bàn trong góc. Mặc dù giữa hai người chưa phải tình yêu thực sự, nhưng cô luôn cảm thấy có lỗi. Cô vừa bước vào, anh đã nhìn thấy, mỉm cười giơ tay vẫy.
“Đã gọi cho em một cốc trà sữa hương nhài.”
“Cảm ơn!” Cô ngồi xuống, nhìn anh, hỏi: “Dạo này anh thế nào?”
Anh vẫn xởi lởi, thoải mái, dường như chưa từng xảy ra chuyện gì: “Cũng vẫn vậy! Việc công ty vẫn bận, anh đã suy nghĩ một thời gian, có lẽ sang năm xin chuyển đến chi nhánh Thượng Hải!”
“Ô! Tại sao?” Cô nhíu mày, Giang Tu Nhân vẫn chưa dừng tay ư?
Hình Lợi Phong cười: “Thượng Hải cũng không kém ở đây, hơn nữa, nếu anh đến đó sẽ phụ trách luôn mảng đó, có lẽ còn có triển vọng hơn ở Bắc Kinh!” Hôm nay, Giám đốc Vu đã nói chuyện với anh, rõ ràng muốn điều anh đi làm giám đốc chi nhánh, nghĩa là được thăng chức, chứ không phải như tin đồn nội bộ điều anh đi Thâm Quyến phụ trách mảng phát triển thị trường. Dừng một lát, anh lại nói: “Hơn nữa, Thượng Hải gần nhà hơn, nếu về đó cũng tiện chăm sóc bố mẹ, năm nay bố mẹ anh cũng đã già.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: