Hình Lợi Phong cười, nói: “Không nghiêm túc tẹo nào!” Anh lại nhìn cô húp bát nước canh nóng giẫy, cô nheo nheo mắt, liên tục xuýt xoa, đáng yêu như một đứa trẻ. Anh nói tiếp: “Có bạn trai như anh là quá xịn. Em xem, thứ nhất, em có một tài xế không công đưa đi đón về. Thứ hai, em có một chân chạy việc miễn phí, em có việc gì, anh nhất định không quản ngày đêm lập tức đến ngay. Thứ ba, em có một đầu bếp không công, một cái máy rửa bát không mất tiền.”
Cô không nhịn được, bật cười khanh khách: “Nghe ra thật sự quá hấp dẫn! Có thể làm lái xe, bảo mẫu, đầu bếp, giúp việc... ha ha!”
Thì ra anh lại có khiếu hài hước như vậy. Hình Lợi Phong cũng cười, nâng ly rượu, chạm cốc với cô: “Xem xét đi nhé! Đàn ông như anh bây giờ soi đèn lồng cũng khó tìm lắm đấy!”
Điều này thì đúng. Có nhà, có xe, có công việc tốt, lại nhiều triển vọng được ở lại thành phố này... quả thật không tồi. Tử Mặc tay chống cằm, giả bộ suy nghĩ, cười hi hi: “Em cũng không tốt như anh tưởng đâu, xin nói trước với anh, em là người ích kỷ!”
Hình Lợi Phong mỉm cười, mắt lóe sáng: “Có thể hiểu em nói vậy nghĩa là đang khen anh?”
Cô nghiêng đầu ngắm anh một lát, trầm ngâm, đột nhiên bật cười, nụ cười tươi rói: “Ok! Thỏa thuận xong!” Nhưng rồi lại nháy mắt với anh: “Sau này, đừng trách em lừa anh!”
Sau này cô sẽ kết hôn với một người nào đó, ở thời gian, địa điểm nào đó, mặc dù không phải hôm nay, cũng không phải ngày mai, nhưng sẽ đến thời khắc đó. Để mẹ liên tục giục đi xem mặt đám nọ đám kia, chi bằng lựa chọn luôn Hình Lợi Phong này, ít nhất ở bên anh cũng thoải mái, không hề có áp lực.
Về đến nhà đã mười một giờ. Hình Lợi Phong lái xe đưa cô đến cổng khu chung cư, mở cửa xe cho cô. Gió bấc ù ù, mang theo hơi lạnh thấu xương, Tử Mặc thu mình trong chiếc áo khoác to sụ, ngẩng nhìn anh: “Anh có muốn lên phòng ngồi một lát không?” Chưa bao giờ anh lên phòng cô, đã chấp nhận trở thành bạn gái anh, cô cũng nên có chút thành ý.
Hình Lợi Phong ngửa cổ, cười ha ha: “Sao? Hào phóng mời anh lên như vậy, có phải trong nhà em có cái đèn nào bị hỏng, hay tủ lạnh không hoạt động hả? Đã biết có bạn trai tiện ích thế nào chưa?”
Ha ha, không ngờ anh lại hài hước vậy! Quả thật Hình Lợi Phong cười rất đẹp, lộ hàm răng đều, trắng lóa.
Về đến phòng, việc đầu tiên là mở ti vi, bấm kênh văn nghệ tổng hợp, có một nhóm nghệ sỹ đang diễn hài rất sôi nổi. Nhà nhỏ cũng có cái hay của nhà nhỏ, cứ bật ti vi là góc nào cũng nhìn thấy, nghe thấy, đỡ buồn...
Cởi áo khoác ném lên sofa, cô vội vàng chạy đi tắm, nước nóng từ vòi sen xả xuống, xối vào mặt, vào người, toàn thân nóng ran, vô cùng sảng khoái, sữa tắm hương nhài thơm dịu, đã chia tay nên đoạn tuyệt luôn cả mùi sữa tắm của anh.
Đang lim dim thì láng máng nghe thấy tiếng chuông cửa, lẫn với tiếng ồn từ ti vi, cô thầm nghĩ, muộn thế này rồi, chắc không phải đến tìm mình. Không bận tâm, cô vẫn ung dung kỳ cọ, xong xuôi mặc bộ đồ ngủ đi ra, dùng khăn bông lau mái tóc ướt. Ra phòng khách mới phát hiện chuông cửa vẫn reo, hình như vẫn reo từ lúc đó. Đi ra phía cửa, tim cô bắt đầu đập thình thịch, hỏi: “Ai đấy?” Lòng chợt nghĩ tới một người, thực ra đã biết là ai. Quả nhiên giọng anh có vẻ rất sốt ruột: “Anh đây, mở cửa!”
Đương nhiên cô không thể mở. Hai người cứ như vậy, một người bên trong, một người bên ngoài, anh vẫn tiếp tục nhấn chuông như cố tình thúc giục. Tiếng chuông cửa vốn rất dễ nghe, bây giờ lại như tiếng động chát chúa, đập thẳng vào màng nhĩ. Tử Mặc thở dài, quay vào tắt vi ti, lại quay ra cửa, giọng rất nhẹ nhàng, nói: “Giang Tu Nhân, anh đừng nên sớm nắng chiều mưa như vậy được không? Anh coi tôi là hạng người gì?”
Anh không trả lời, cũng không nhấn chuông nữa, xung quanh trở lại yên tĩnh, có lẽ anh đã bỏ về. Vốn kiêu ngạo, chắc anh không dùng dằng hơn nữa. Đợi rất lâu, cô mới từ từ hé cửa. Anh vẫn còn đứng đó, có vẻ sẽ đứng mãi như vậy, mặt phờ phạc tựa như trong lòng đang phải dằn vặt chuyện gì.
Tử Mặc hốt hoảng, vội vàng đóng cửa, nhưng anh nhanh hơn, đã giơ tay chặn lại. Cô bất lực buông tay, quay vào phòng như muốn chạy trốn, nhưng mới được vài bước đã bị anh ôm eo bế lên. Cô tức giận, ra sức giãy giụa, đấm đạp: “Giang Tu Nhân, buông tôi ra!”
Nếu nói vậy có thể làm anh buông tay thì đã không phải là anh. Đương nhiên anh làm như không nghe thấy, bế cô đi thẳng vào phòng ngủ.
Còn đang bàng hoàng thì người đã bị ném lên giường, sau lưng còn chèn cái chăn bông mềm mềm, êm êm. Anh đã áp tới, không khí toàn mùi của anh, đậm đặc như xông vào mũi làm cô choáng váng.
Anh hôn tới tấp như gió táp, mưa tuôn, hôn đến tối trời tối đất. Cô ra sức giãy giụa, muốn trốn nhưng không chống lại được sức vóc của anh, cô cuống cuồng nép vào góc giường, chạy đi đâu anh đuổi đến đó. Trên người cô vốn chỉ mặc bộ váy ngủ bình thường, trong lúc giãy giụa đã bị anh cởi mấy nút, bàn tay anh thành thạo sục vào trong, du ngoạn khắp nơi, tay anh rất lạnh do vừa từ bên ngoài vào, lướt trên da thịt nóng ấm của cô, cảm giác tê tê.
Dường như thấy mình đã ở thế yếu, toàn thân cô mềm ra, đành để anh làm theo ý muốn, trong lòng vừa tức vừa tủi thân, cuối cùng không kìm được, nước mắt trào ra. Nghe thấy tiếng nấc, anh giật mình, vội dừng lại, vẫn nằm trên người cô, vẻ mặt đầy áy náy, nhưng không giấu được niềm vui trong mắt.
Tay anh lại bắt đầu ve vuốt, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô, nhưng càng lau, Tử Mặc càng khóc dữ, nước mắt ào ào tuôn ra.
Anh hốt hoảng dỗ dành: “Tử Mặc, đừng khóc! Tất cả là tại anh, anh tồi tệ, xấu xa, cứ đánh anh đi, đừng khóc!” Anh cuống quýt cầm tay cô, đánh vào mặt mình, cô vẫn tủi thân, nước mắt tuôn ra không sao dừng lại được.
Anh lại hôn tới tấp khắp mặt cô, dùng môi hút nước mắt chảy thành dòng trên má, mằn mặn, chan chát. Anh ôm chặt cô, để cho nước mắt thấm ướt sơ mi của mình, rồi gục đầu vào vai cô, hít hà mùi hương trên tóc cô, lúc này mới cảm thấy tất cả là hiện thực: “Đừng khóc, đừng khóc! Mặc Mặc, tại anh, tất cả đều tại anh!”
Lát sau, cô mới thôi nức nở, anh khẽ nói: “Mặc Mặc, tại anh quá tồi tệ! Xin lỗi, tha thứ cho anh lần này được không?” Cho đến hôm nay, đây là lần đầu tiên anh van xin người khác, nhưng không oan, đáng đời! Cô không nói, hơi thở nhẹ dần. Anh cũng không dám làm gì nữa, chỉ ôm cô, lòng cũng dần nhẹ nhõm.
Cô giãy giụa muốn vùng dậy nhưng anh không chịu buông. Cô khẽ nói: “Em muốn rửa mặt.” Giọng cô khàn khàn, lúc này anh mới chịu buông.
Rửa mặt xong, người cô nhẹ nhõm hẳn, đi lấy cốc nước, một hơi uống cạn, rồi mới quay lại phòng ngủ. Anh vẫn nằm đó, điềm nhiên như ngày trước.
Cô ngồi ở góc sofa, cách giường một khoảng, ngước nhìn anh: “Giang Tu Nhân, chúng ta phải nói chuyện!” Anh uể oải cười, vớ cái gối kê vào đầu, trông anh tiều tụy đi trông thấy, có vẻ rất mệt mỏi, dưới mí mắt có quầng thâm lờ mờ. Cô cúi đầu, nói tiếp: “Chúng ta không nên tiếp tục thế này, anh và em đã chia tay, không phải sao? Sẽ có người khác thay thế em, anh sẽ nhanh chóng quên em.”
Anh vốn đã sắp ngủ, trên giường toàn mùi hương của cô, thơm mát giống như cơn gió xuân mang mùi cỏ non nhè nhẹ. Nhưng lời cô lọt vào tai, lập tức hết buồn ngủ, anh mở mắt, lặng lẽ nhìn cô....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: