Mỗi lần cầm điện thoại lên, theo thói quen anh lướt tìm số điện thoại của cô, nhưng anh tin, cơn nghiện này anh có thể cai được. Thực ra chẳng có chuyện gì anh không thể làm được, cho nên vẫn cố chịu đựng, đến khi không chịu được nữa, anh lại tự nhủ, quan tâm một chút đến cô bạn gái cũ của mình cũng chẳng phải tội gì tày đình.
Tử Mặc nghe máy, khách sáo buông một câu: “Chào anh!” Lúc đó anh mới nhận ra con thuyền nhỏ đã ra khơi. Khi còn bên nhau, lúc nghe máy cô cũng từng chào như vậy, nhưng bây giờ ngữ khí đã khác, không trêu đùa, không làm nũng, bởi vì đối với cô, anh đã trở thành người xa lạ.
Một người, nếu có chuyện không vui sẽ tìm ai để tâm sự? Người thân thiết hay người xa lạ? Có lẽ không ai lựa chọn người xa lạ. Anh và cô đã là hai đường thẳng song song, sẽ không bao giờ gặp nhau nữa!
Anh bỗng thấy bàng hoàng, như vừa đánh mất chỗ dựa, như cả thế giới đều bỏ rơi mình, trong phút chốc bị mất tất cả. Cảm giác đó đáng sợ đến ngộp thở!
Thấy cô đi vào phòng ngủ, thời gian chỉ khoảng một phút, hoặc chưa đến, bê ra một chiếc hộp to đặt xuống nền nhà, rồi ra mở cửa, nhìn anh, nói: “Đây là đồ của anh, vốn định quẳng đi nhưng toàn hàng đắt tiền nên không nỡ. Nếu anh không có việc gì, thì xin lỗi, cũng muộn rồi, phiền anh mang đi luôn!”
Lệnh đuổi khách đã ban, không phải anh không hiểu, nhưng thái độ bình tĩnh như vậy thật sự khiến anh hoang mang, không thể hiểu cô nghĩ gì.
Anh ngước nhìn một cái, từ từ bước đến, cô ngoảnh mặt không muốn đối diện với anh. Trong chiếc hộp giấy là một số đồ dùng của anh, trong những ngày đau khổ cùng cực, cô đã vuốt ve, ngắm nghía chúng, không khóc, nhưng nước mắt chảy vào trong. Sau khi bình tĩnh lại, cô thu dọn chúng giống như thu dọn tâm trạng của mình, sắp xếp gọn gàng để vào chiếc hộp, cất dưới gầm giường không muốn nhìn thấy nữa. Lòng như mặt hồ sau cơn bão, sóng gió đã qua, tất cả đã bị chìm xuống đáy sâu, mặt nước yên tĩnh trở lại.
Đêm càng về khuya càng yên tĩnh, như lòng người, bên ngoài cửa sổ là một màu đen kịt. Anh đi như vậy, cũng thực sự ra khỏi cuộc đời cô. Mặc dù biết đó là kết cục tất yếu, nhưng lòng vẫn đắng, vẫn đau!
Anh nhìn cô, trên khuôn mặt thanh tú hơi ngẩng lên có một vẻ kiên định anh chưa từng biết. Thì ra anh mất cô thật rồi! Không thể! Anh từ từ đi tới, bất ngờ ôm lấy cô, cách lớp áo len dày nhưng anh vẫn nhận ra cơ thể hao gầy đó, vòng eo mảnh dẻ cơ hồ không đủ một vòng ôm.
Không đợi cô phản ứng, anh đã cúi xuống hôn, hơi thở của anh phả tới, có mùi thuốc lá, trong tích tắc cảm giác như bị sặc. Di chuyển của đôi môi vẫn quen thuộc đến choáng váng, thời gian như quay trở lại, trong một thoáng ngỡ ngàng, dường như họ chưa từng chia tay. Gió mang theo hơi lạnh, lướt qua ngọn cây. Tử Mặc bỗng sực tỉnh, anh coi cô là gì chứ? Cắn mạnh vào đôi môi hung hãn đó, anh hơi đau, nhưng vẫn không rời môi cô, tay vẫn xiết chặt.
Cô cố sức đẩy ra, rồi lại cắn, nhưng anh càng ôm chặt hơn, hơi thở cũng bắt đầu gấp dần. Hơi thở đó làm cô hoảng sợ, cuộc tập kích bất ngờ và quyết liệt như vậy, làm sao kháng cự? Đến khi cô sắp chết ngạt, không thở được nữa, anh mới chịu buông.
Cô mím môi điều chỉnh hơi thở, chân tay như không còn sức lực. Anh cúi nhìn cô, vẻ mặt vừa ngông cuồng vừa đắc ý. Hỏa khí bùng lên, cô vung tay, chỉ thấy “bốp” một tiếng đanh gọn, mặt anh từ từ hiện lên năm dấu ngón tay.
Lần này cô dùng hết sức bình sinh, anh lại không né tránh, lặng lẽ lãnh trọn cái tát.
Lòng tê tái một nỗi chua xót khôn cùng, miệng cũng đắng như ăn phải bồ hòn. Đầu ngón tay lành lạnh, cô có thể cảm nhận hơi ấm trên gương mặt anh. Trong một buổi tối, cô lại có thể tát anh hai lần!
Anh và cô, giữa họ rốt cuộc là quan hệ gì đây?
Chương 8: Vì ai vóc hạc hao gầy
Nhìn lại con đường của anh và cô, thì ra nó đã phủ đầy bụi, thời gian trôi qua, sẽ chỉ còn là một lối nhỏ trải đầy hoa trong ký ức của cô mà thôi.
Mười rưỡi sáng, đúng thời điểm bận rộn, một cô gái tóc buộc cao đuôi ngựa, mặc áo phông trắng, xách một lẵng hoa hồng đi vào. Thẩm Tiểu Giai ngẩng đầu, hai tay ôm chồng tài liệu dày cộp, vẫn không quên trêu chọc cô: “Tử Mặc, lại hoa nữa kìa!”
Mấy tuần liền, mỗi ngày đều có một bó hoa được gửi đến, phòng làm việc biến thành cửa hàng hoa, cho nên chỉ cần nhìn thấy có người mang đến là biết hoa của cô. Vẫn mười lăm bông không đổi, Thẩm Tiểu Giai tra cứu ngôn ngữ của hoa, tuyên bố, người tặng muốn thể hiện sự xin lỗi.
Xin lỗi! Mặc dù chỉ vẻn vẹn hai chữ, nhưng với anh và cô lại nặng tựa ngàn cân. Bình tâm nghĩ lại, Tử Mặc không cảm thấy anh có lỗi gì với cô, rốt cuộc anh chưa từng hứa hẹn gì. Nếu là hai người yêu nhau, gặp tình huống như thế, cô gái ít nhất cũng có thể hỏi cho rõ ràng.
Nhưng họ không thế. Quan hệ giữa anh và cô thực ra chỉ đơn thuần tiến triển từ cuộc tình một đêm, không có hứa hẹn gì, mỗi bên đều có quyền có không gian riêng. Thực ra, nếu anh nói thẳng với cô: “Chúng ta kết thúc!” là có thể kết thúc, cho nên anh lựa chọn bất cứ cách nào cũng chỉ để đánh một dấu chấm hết cho quan hệ của họ.
Trong cuộc chiến tình cảm, đến cuối cùng, dù phá được thành, chiếm được đất cũng chưa được coi là kết thúc thực sự. Chủ yếu là xem đương sự có hối hận hay không, nếu không hối hận, cũng coi như câu trả lời đã rõ ràng, lúc đó mới là kết cục cuối cùng. Nhìn lại con đường của anh và cô, thì ra nó đã phủ đầy bụi, thời gian trôi qua, sẽ chỉ còn là lối nhỏ trải đầy hoa trong ký ức của cô mà thôi.
Thẩm Tiểu Giai đã luôn an ủi cô: “Cái cũ không đi, cái mới sao đến được? Không thay đổi cái cũ, sao có thể hướng về tương lai?” Rõ ràng chỉ là nói đùa, nhưng rất có lý. Cô cũng không còn nhỏ nữa, đã đến lúc nghiêm túc xem xét lời khuyên của mẹ, nghiêm túc nghĩ về tương lai, đã đến lúc nên thực tế hơn.
Hình Lợi Phong hình như cũng nhận ra tinh thần sa sút của cô, cho nên thường xuyên gọi điện, cũng thường xuyên hẹn gặp. Con người ta lúc cô đơn rất cần có ai đó ở bên, dù chỉ là một người bạn bình thường.
Hai người đi ăn lẩu, gọi rất nhiều đồ nhúng. Tử Mặc bỏ vào nồi, chống cằm nhìn nồi lẩu sôi sùng sục, khói bốc nghi ngút, tỏa hương vị đặc trưng của món lẩu ở đây. Cả người cô nóng sực, rất dễ chịu.
Thịt viên, thịt dê, rau cải lẫn lộn, sôi sùng sục trong nồi, chỉ một lát đã chín, nhìn thôi đã chảy nước miếng. Đã lâu hôm nay mới ăn ngon miệng như vậy, cô cầm đũa lên, cười hớn hở nhìn Hình Lợi Phong, hô: “Bắt đầu!” Nói xong, liên tục tấn công mục tiêu, như sợ bị ai tranh mất.
Ăn được một nửa, Hình Lợi Phong uống một ngụm rượu, ngẩng nhìn cô hồi lâu, giọng đột nhiên nghiêm túc hẳn: “Tử Mặc, hay là chúng mình thử qua lại xem sao?”
Cô vừa cắn nửa viên thịt, nóng bỏng lưỡi, nhả không được nuốt không trôi, phồng má trợn mắt mới ăn xong, ngẩng đầu, ngạc nhiên nhìn anh, hỏi: “Gì cơ?”
Hình Lợi Phong nhìn vào mắt cô, vẫn giọng nghiêm túc: “Hãy làm bạn gái của anh!” Ánh mắt anh đầy thành ý, vậy là cuối cùng anh vẫn nói ra. Anh liên tục hẹn cô đi ăn, nhưng chưa bao giờ thổ lộ, hôm nay rốt cuộc đã nói ra, rất phù hợp tính cách bộc trực của anh.
Tử Mặc đặt đũa xuống, ôm đầu, đưa mắt ngắm nghía anh một hồi, cười hi hi: “Để em xem xét!”
Thực ra, Hình Lợi Phong là đối tượng không tồi, đồng hương, hai bên coi như biết gốc gác của nhau, lại tốt nghiệp trường đại học danh tiếng nhất nhì trong nước, công việc tốt, ngoại hình lại khá. Thời gian qua lại vừa rồi, cô cảm thấy mọi mặt của anh đều rất tốt, chỉ tiếc còn thiếu chút cảm giác của tình yêu, thiếu sự rung động, ở bên anh, cô thấy thoải mái, tự nhiên như ở bên người anh hàng xóm. Tuy nhiên, nói vậy cũng không hoàn toàn đúng, chỉ dựa vào cảm giác cũng không thể sống với nhau suốt đời!...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: