Duck hunt



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ


Cô chỉ cười, không nói. Sếp Vương vui vẻ chìa tay về phía Giang Tu Nhân: “Chào anh, tôi là Vương Đằng! Hy vọng lần sau công ty liên hoan, có thể mời anh tham dự.”

Giang Tu Nhân mỉm cười, liếc Tử Mặc một cái, nói: “Chào anh! Chủ yếu là do có người cảm thấy đưa tôi đi sẽ làm xấu mặt người ta!”

Ồ, lại còn hài hước đến thế! Trưởng phòng Vương cười ha ha, vỗ vai anh: “Cách mạng chưa thành công, đồng chí vẫn phải tiếp tục phấn đấu!”

Xung quanh mỗi người một câu, cười nói râm ran. Tử Mặc vừa phẫu thuật nên còn mệt, ai hỏi mới nói, mọi người thấy vậy cũng không làm phiền, cáo từ ra về, hẹn hôm khác lại đến. Thẩm Tiểu Giai còn ghé tai cô nói nhỏ: “Chính là chủ nhân của con “Mec” màu bạc đó à?” Thấy cô không nói gì, Tiểu Giai liền nháy mắt, nói tiếp: “Triệu Tử Mặc, cậu gặp vận hên rồi, cố mà giữ lấy!” Hôm trước Tiểu Giai đã nói chuyện điện thoại với anh, khi biết Tử Mặc đang phẫu thuật, giọng anh có vẻ rất căng thẳng, chứng tỏ tình cảm với Tử Mặc không bình thường chút nào.

Đây là lần đầu tiên Tiểu Giai giáp mặt anh, trước kia chỉ mấy lần nhìn thấy anh từ xa, không ngờ lại thượng hạng như vậy, tư chất và phong độ đều cực đỉnh. Hơn nữa, phòng bệnh Tử Mặc đang nằm nghe nói chỉ dành cho các vị lãnh đạo, người thường không phải cứ có tiền là được nằm. Bệnh viện thà để phòng trống cũng không để những người không đủ tiêu chuẩn sử dụng. Xem ra người thuê phòng có thế lực không nhỏ, ngay sếp Vương vừa rồi cũng phải nể.

Anh vẫn lầm lì, hình như đang giận, lúc thì lấy khăn bông lau mặt cho cô, lúc thì trao đổi với bác sĩ, nhưng không nói với cô, buổi tối anh cũng ở lại, nhưng ngủ trên sofa.

Tử Mặc bứt rứt không chịu nổi, ánh đèn ở góc phòng hơi tối, cũng không nhìn rõ mặt anh. Cô giả bộ chạm vào vết mổ, xuýt xoa kêu đau. Thấy thế anh nhổm dậy, hỏi: “Sao? Chạm vào vết mổ à?” Đến gần thấy mắt cô cười cười tinh nghịch, chẳng có vẻ đau đớn mới thở phào, nhưng anh vẫn chưa hết giận, quay người đi, không hỏi gì thêm. Bỗng bị cô nắm tay kéo lại, anh sững ra, muốn đi nhưng lại không nỡ, lát sau quả quyết bước đi, thấy mặt cô thiểu não vẻ rất tội nghiệp, mắt trong veo, lấp loáng như có nước, nhìn anh không nói.

Bỗng nhiên, như không thể kiềm chế hơn nữa, anh từ từ cúi xuống. Cô không từ chối, mặc cho môi anh ngấu nghiến môi mình.

Đã quá nửa tháng chưa chạm vào cô, anh chỉ thấy ham muốn bốc lên như lửa, không thể nào kiểm soát, từ từ dịch xuống dưới... Trong lúc mê mẩn chỉ thấy Tử Mặc kêu “á” một tiếng, anh vội ngẩng đầu, thấy mặt cô nhăn lại, ánh mắt lộ vẻ đau đớn, hốt hoảng hỏi: “Sao? Anh làm em đau phải không?” Rõ ràng anh đã rất thận trọng, tránh chạm vào vết mổ của cô.

Thấy anh cuống lên như vậy, cảm giác được an ủi, cơn đau cũng giảm đi nhiều, cô khẽ lắc đầu: “Không, tại vết khâu đang co miệng!” Nằm trên giường bệnh, chỉ cần một chút quan tâm của người khác cũng thấy cảm động. Anh nhìn dải băng trên bụng cô, đưa tay khẽ vuốt ve. Trong phòng vô cùng yên tĩnh, có thể nghe rõ tiếng bước chân rất nhẹ của cô y tá ngoài hành lang...

Giang Tu Nhân không giải thích vì sao biết cô ốm, có lẽ khi nhìn thấy cuộc gọi nhỡ của cô liền gọi lại. Lúc đó cô đang trên bàn phẫu thuật, di động Thẩm Tiểu Giai cầm, với tính bộc trực của mình, chắc chắn Thẩm Tiểu Giai sẽ báo tin với tất cả những người gọi đến.

Anh không giải thích sự mất tích hơn nửa tháng vừa rồi, và vì sao lại gọi lại cho cô. Tử Mặc cũng tự biết mình không có tư cách hỏi anh, có một số chuyện sau khi giải thích lại thành ra như bị trói buộc, cho nên vẫn không giải thích thì hơn.

Xưa nay bên cạnh Giang Tu Nhân không phải chỉ có một người phụ nữ, điều này ngay từ đầu cô đã biết. Nhưng từ khi chuyển về nhà anh, có lẽ anh chỉ có một mình cô, suy cho cùng, mỗi đêm ngủ bên cô, chắc anh cũng không có phép thần thông của Tề Thiên Đại Thánh để biến đi chỗ khác với giai nhân nào nữa! Vốn tưởng chuyện mình ra đi chẳng qua chỉ là cao trào của trò chơi, sống với nhau lâu sẽ như món lườn gà, ăn chán tự nhiên sẽ nhãng ra. Anh cũng có những băn khoăn nhất thời, tuy cảm thấy cô không giống với những cô gái từng tiếp xúc, có những điều mới mẻ, nhưng rồi những điều đó cũng sẽ qua đi, anh lại trở về quỹ đạo ban đầu, và kết cục tất yếu...

Chia tay!

Nhưng có lúc thực sự thấy lạ lùng, cô cảm giác mình được chăm sóc, được yêu thương. Ban ngày anh rất bận nên đã thuê cho cô một người giúp việc riêng. Buổi tối hầu như anh đều đến, chỉ là vào thời gian khác nhau. Ngày nào cô giúp việc cũng mang canh đến, đều là những món cô thích, Tử Mặc đương nhiên biết cô giúp việc không thể biết khẩu vị của cô như vậy, chắc chắn là do anh nhờ cô ta.

Mỗi lần đến hầu như anh đều rất ít nói, từ sau sự kiện ở phòng tắm, có cảm giác anh vẫn giận cô. Thỉnh thoảng Tử Mặc còn thoáng có ý nghĩ, hình như anh đang ghen, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy không thể. Xung quanh anh oanh yến dập dìu, đều đẹp như tranh, sao có chuyện anh ghen vì cô?

Thẩm Tiểu Giai hết giờ làm lại vào thăm cô, vừa vào phòng đã đảo mắt nhìn khắp lượt, hỏi: “Con “Mec” màu bạc đâu?”

Thực ra Giang Tu Nhân có đến mấy chiếc xe, nhưng hình như anh hay lái chiếc Mercedes màu xám bạc. Cô nhếch mép: “Anh ấy chẳng là gì của mình hết, muốn tìm anh ấy, cậu đến nhầm địa chỉ rồi!”

Thẩm Tiểu Giai nhón một quả táo trong giỏ, vừa ăn vừa lắc đầu: “Tội nghiệp sếp trưởng phòng số sáu, cứ tưởng chàng tiềm năng đầy mình, vẻ ngoài cũng khá, hiện tại chưa giàu nhưng tiền đồ thênh thang, vậy mà bị một vố như thế, mấy ngày nay không còn sức mở miệng nữa! Tội nghiệp! Đến là tội nghiệp!”

Không ngờ Thẩm Tiểu Giai quan sát kỹ như vậy. Tử Mặc bật cười, ngắm nhìn cô bạn một lát, sau đó cười tủm tỉm, nói đùa: “Như vậy càng có cơ hội cho nhân vật nào đó!”

Thẩm Tiểu Giai đỏ bừng mặt, nhét miếng táo trong tay vào miệng cô: “Ăn phải khoai ngứa à, nói lắm thế! Bác sĩ bảo bệnh nhân cần nghỉ ngơi, không được nói nhiều!”

Tử Mặc cũng không trêu nữa, nhưng đã hiểu ra, chỉ tủm tỉm cười nhìn Thẩm Tiểu Giai. Tiểu Giai càng ngượng, giậm chân bình bịch: “Triệu Tử Mặc, cậu thử cười nữa xem!”

Hiếm hoi lắm mới thấy Thẩm Tiểu Giai lúng túng như vậy, Tử Mặc càng cười khanh khách. Chọc cho Thẩm Tiểu Giai ngượng đỏ mặt thật thú vị, đúng là chỉ có ở bên Tiểu Giai cô mới cười thoải mái được như thế.

Tốt nghiệp đại học, ra xã hội làm việc, công ty cô mặc dù không phải là chỗ có chuyện tranh giành, đấu đá, nhưng những chuyện vụn vặt, thị phi cũng không ít, có thể thật lòng quý mến, chăm sóc nhau như vậy cũng là niềm an ủi lớn. Cô bạn Thẩm Tiểu Giai nhiệt tình, xởi lởi lại thẳng thắn, đáng yêu, thời buổi này, công nghệ làm đẹp phát triển vượt bậc, vẻ ngoài của người ta ngày càng đẹp lên là chuyện bình thường, nhưng người vừa đẹp người vừa đẹp nết thì không nhiều lắm, mà cô bạn Thẩm Tiểu Giai chính là một người như thế. Cho nên Tử Mặc cảm thấy mình may mắn vì có người bạn đáng yêu đó.

Vẫn đang không nén được cười, bỗng thấy mặt Thẩm Tiểu Giai có gì khang khác, cô lập tức ngoái đầu, thấy Giang Tu Nhân đang đứng ở cửa, vẻ rất tư lự. Thẩm Tiểu Giai biết điều, vội nhìn đồng hồ, nói: “Tử Mặc, mình về đây!”

Cô cũng không giữ, chỉ nói: “Nhớ đi cẩn thận!”

Giang Tu Nhân đi vào, nhất định anh đã uống rượu, cả người toàn mùi rượu, rồi cứ thế gục lên cô. Cũng may chiếc giường rất rộng, không giống giường bệnh bình thường, cô đẩy anh sang một bên, vẫn còn rộng. Đột nhiên cô thấy lạ, Giang Tu Nhân đã uống say, sao không về nhà, đến đây làm gì? Nhưng rồi cô không muốn nghĩ nhiều, có những bí mật, nếu biết, có thể sẽ làm ta tổn thương....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây