Kết quả là đến chiều nay, tự dưng bụng cô đau dữ dội, Thẩm Tiểu Giai cũng nhận ra, vội hỏi: “Tử Mặc, cậu sao vậy? Sao mặt tái thế kia?”
Cô vẫn cười: “Không có gì, bệnh đau dạ dày tái phát!” Về sau lại đau đến toát mồ hôi, Thẩm Tiểu Giai đưa cô vào viện, bác sĩ nói là cô bị viêm ruột thừa cấp, nếu vào viện muộn chút nữa là nguy hiểm.
Truyền nước muối, uống thuốc, thời gian làm phẫu thuật cũng đã ấn định vào sáng sớm mai. Thẩm Tiểu Giai lại hỏi bác sĩ một loạt vấn đề cần chú ý, lúc đó mới yên tâm.
Tử Mặc rất cảm động, bình thường Thẩm Tiểu Giai thích trêu đùa cô nhưng khi gặp chuyện gì thì luôn ra dáng đàn chị. Con gái miền Bắc là thế, vừa hào phóng vừa trượng nghĩa, lại độ lượng.
Giường bên là một cô gái mười bảy tuổi, cũng làm tiểu phẫu, đã ngủ từ sớm. Do phẫu thuật tốt nên bình phục rất nhanh, bà mẹ đến chăm sóc con gái cũng đã ngủ say, hơi thở đều đều nhưng âm thanh đó lọt vào tai cô, không hiểu sao cô lại có cảm giác bất an. Không những vì không có ai chăm sóc, mà còn vì hơi sợ.
Thực ra cô vốn không sợ bệnh viện, thời gian bố ốm, cô ra vào bệnh viện hằng ngày, đều đặn ngày hai lần đưa cơm cho bố. Quen thuộc đến mức, ngay cả các bác sĩ điều trị cũng biết cô, mỗi lần thấy cô xách cặp lồng đến là lại nói với bố cô: “Con gái lại đưa cơm đến kìa, ngoan thật!” Bố luôn cười sung sướng, gật đầu lia lịa. Trong ký ức của cô, bố luôn cười, cười rất hiền, cho dù bị bệnh nặng cũng vẫn cười đùa, cũng để an ủi cô: “Thủ tướng Chu cũng mắc bệnh này, bố cùng bệnh với vĩ nhân cũng là điều vinh dự!”
Trong bệnh viện luôn sặc mùi thuốc sát trùng, rất khó chịu, nhưng về sau cô cũng quen. Đến Thủ tướng Chu Ân Lai mắc bệnh đó cũng không có hy vọng chữa khỏi, huống hồ bố cô? Cuối cùng bố ra đi trong một chiều mưa mênh mang, vĩnh viễn rời xa hai mẹ con cô.
Sau này, ký ức về bố luôn gắn với nụ cười đôn hậu và những món ăn bố nấu. Rồi cô đỗ vào trường đại học danh tiếng nhất nhì cả nước, hàng xóm và họ hàng đều khen, con gái đã làm cho bố mát mặt. Thấm thoát đã ngần ấy năm, giống như chiếc cốc đánh răng in hình con bướm hồi nhỏ, từ lâu đã không còn dấu vết, nhưng cô vẫn nhớ rõ, như mới xảy ra ngày hôm qua.
Mỗi lần Giang Tu Nhân nhìn thấy những đồ dùng có hình con bướm trong nhà cô, dù rất ngạc nhiên nhưng anh không hỏi. Giữa anh và cô, có thể coi là gần gũi hết mực, từ lâu đã làm mọi chuyện giữa một người đàn ông và một người đàn bà, nhưng mỗi người đều có những nỗi niềm riêng tư không thể chia sẻ, cho dù anh hỏi cô cũng không trả lời. Có những lúc, gần gũi không có nghĩa là có thể chia sẻ mọi bí mật riêng tư.
Cho nên từ sau khi sống chung, mỗi khi đi chơi cùng nhau, cô thường mua một đống đồ có hình con bướm. Chỉ riêng gối ôm cũng có tới bốn, năm cái, vứt rải rác trên giường, trên sofa, thậm chí trên nền nhà. Ngay trên xe của anh cũng có một đôi. Anh không có ý kiến gì, để mặc cô bình thường thì ôm, lúc giận thì ném anh.
Suốt một đêm suy nghĩ miên man, chỉ ngủ chập chờn một lát, trời đã rạng. Mới sáng sớm Thẩm Tiểu Giai đã đến, nói là xin nghỉ để chăm sóc cô, bác sĩ lát nữa sẽ tới. Thời gian từ từ trôi, Tử Mặc càng lúc càng bồn chồn, rất muốn gọi điện cho Giang Tu Nhân, muốn được nghe giọng nói của anh.
Từ sau khi anh bỏ đi hôm đó, đã mười ngày hai người không liên lạc.
Xem ra hôm đó anh giận thật, giận cô không đưa chìa khóa nhà cho anh. Anh đã đưa cô chìa khóa căn hộ của anh, theo lẽ thường cô cũng nên làm như thế, nhưng cô luôn do dự, đến khi anh nhắc, cũng chần chừ né tránh. Anh có nhiều căn hộ, còn cô chỉ có một, cô không muốn để anh bước vào, cảm giác như vỏ bọc của mình bị bóc từng lớp, từng lớp một, cực kỳ khó chịu.
Còn mười phút nữa là phẫu thuật, y tá thông báo chuẩn bị gây mê, Tử Mặc nhìn điện thoại, do dự một lát rồi bấm số. Điện thoại đã kết nối, cô nghe thấy nhạc chuông nhưng không ai nghe máy. Đột nhiên cô nghĩ, hôm đó anh rời đi, đến nay vẫn không hề liên lạc lại, có lẽ định chia tay, mình gọi thế này quả thực không hay lắm. Nếu anh đã muốn vậy thì cô cũng không nên níu kéo, quan hệ của họ vốn dễ hợp dễ tan, vậy là vội vàng tắt máy.
Gây tê nửa người, toàn thân cô nặng trĩu, đầu u u mê mê nhưng vẫn còn chút cảm giác. Cuộc phẫu thuật đã kết thúc, cô được một người rất nhẹ nhàng bế lên giường bệnh. Trong mơ màng, loáng thoáng nghe thấy tiếng người nào đó nói chuyện với bác sĩ, cô rất muốn nắm bắt âm thanh đó nhưng không nghe rõ, chỉ chập chờn hư hư thực thực, như trong giấc mơ. Mặc dù ý thức chưa phục hồi nhưng cô vẫn biết giọng nói đó không phải của Thẩm Tiểu Giai.
Trong mơ, có người nắm tay cô, bàn tay rất ấm, mạnh mẽ, như có sức mạnh làm yên lòng người. Giống như hồi nhỏ, mỗi khi đi qua cầu hay ngồi thuyền, bố luôn nắm tay cô như vậy, bởi Tử Mặc rất hiếu động, thích nhảy nhót, nghịch ngợm. Mẹ nhìn thấy thì lắc đầu, phàn nàn con gái được bố nuông chiều sinh hư, nghịch như con trai, không lúc nào yên chân yên tay. Nói vậy nhưng mẹ cũng không nỡ phạt, chỉ nắm chặt tay không cho cô chạy đi đâu, hình như chỉ như thế mẹ mới yên tâm. Còn cô mỗi lần đều cảm thấy vững dạ, dường như dù xảy ra chuyện gì, chỉ cần bàn tay đó nắm chặt tay mình, cô sẽ được an toàn.
Lúc này, lại có cảm giác được trở lại ngày xưa, lòng bình yên, cô mơ màng ngủ thiếp.
Khi tỉnh lại đã là chiều tối, mặt trời sắp lặn, ánh nắng cuối ngày tràn vào qua cánh cửa sổ mở rộng, cả căn phòng ngập tràn ánh nắng. Đang là mùa xuân, có gió nhẹ nên vô cùng dễ chịu. Cô hé mắt, rồi lại nhắm, cảm thấy mình vẫn chưa tỉnh hoàn toàn, vẫn còn trong giấc mơ. Chỗ này rõ ràng là phòng bệnh, nhưng nhìn thiết bị xung quanh khác hẳn căn phòng đã nằm lúc trước, hình như là một phòng đặc biệt nào đó.
Nhắm mắt một lát, lại mở ra, cô liếc nhìn xung quanh, bỗng giật mình, Giang Tu Nhân đang đứng bên cửa sổ, xoay lưng lại phía cô.
Cô chưa bao giờ nghĩ, khi tỉnh dậy, người đầu tiên nhìn thấy lại là anh. Lòng cô bỗng nao nao như có bàn tay mềm khẽ vuốt, cũng không muốn nghĩ làm thế nào anh biết cô nằm viện.
Thuốc tê mặc dù đã hết tác dụng nhưng chân tay vẫn rất khó chịu, nằng nặng, tê tê như không phải của mình. Cô chỉ lặng lẽ nhìn bóng lưng đó, thực ra xưa nay hầu như rất ít khi cô nhìn anh từ góc độ này. Bây giờ, lần đầu tiên bắt gặp anh đứng trong tàn quang của mặt trời, dáng thẳng tắp, tựa như chìm trong nỗi cô đơn khôn tả, cô bỗng không thể nào mở miệng. Con người khi ốm, ngay cả mắt nhìn người khác cũng lạ. Giang Tu Nhân xưa nay lắm bạn, tiền hô hậu ủng, sao cô lại cảm thấy anh cô đơn, có lẽ vừa phẫu thuật nên đầu óc cũng có vấn đề.
Như có dòng điện cảm ứng, anh quay phắt lại, bắt gặp ánh mắt cô. Anh không nói gì, chỉ nhìn cô, rồi từ từ bước đến. Hình như cô không nhận ra, vẫn tiếp tục nhìn, khi anh đến gần mới phát hiện, hôm nay trông anh không còn vẻ sung mãn, chau chuốt thường ngày, hình như rất thảm hại, mệt mỏi như vừa trải qua một chuyến đi xa.
Không biết cô nhìn như vậy bao lâu, bỗng ngoài hành lang có tiếng bước chân, rồi tiếng gõ cửa, anh chỉnh lại quần áo, lên tiếng: “Mời vào!”
Cả một tốp người tiến vào, đi đầu là Thẩm Tiểu Giai, vừa nhìn thấy cô đã phấn khởi reo lên: “Tỉnh rồi, Tử Mặc tỉnh rồi!” Tiếp theo là sếp Vương trưởng phòng và các thành viên Tiểu Vương, Triệu Vận, Lý Hạo... Cô mỉm cười, cảm ơn mọi người. Ồ, còn cả sếp Tịch, trưởng phòng số sáu. Phòng của cô hầu như đều đến cả, xem ra Tử Mặc rất được lòng mọi người.
Sếp Vương vừa hỏi han sức khỏe của cô, vừa nhìn Giang Tu Nhân, nói đùa: “Tử Mặc, cô giỏi thật! Giấu biệt trong nhà, hôm nay mới bị bắt quả tang.”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: