Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ


Câu đó cũng không dọa được Thẩm Tiểu Giai, cô ấy vẫn cười cợt: “Có thế mà cũng bực, bó tay! Người ta chỉ tranh thủ buôn chuyện một lúc thôi, công việc cũng ngập đầu, nếu không tìm cách xả không khéo thần kinh mất!” Quả thật trong đấu lý, bao giờ Thẩm Tiểu Giai cũng thắng, nếu Tiểu Giai không được làm ở bộ Ngoại giao đúng là tổn thất lớn cho đất nước!

Đó là nhận định của các chàng trai trong phòng, bây giờ cô mới giơ hai tay bái phục.

Sắp hết giờ làm, sếp Vương trưởng phòng quả nhiên đến tuyên bố: “Các bạn trẻ, tối nay sếp Tịch - trưởng phòng số sáu mời chúng ta đi ăn. Đã nói rồi, trong các hoạt động tập thể, không ai được vắng mặt!” Đó là câu nói kinh điển của sếp Vương, trong tất cả các cuộc họp hoặc liên hoan trước nay, không bao giờ thiếu câu nói đó.

Ăn cơm xong đương nhiên là đi hát. Tử Mặc ngồi ở một góc phía xa nhìn các đồng nghiệp cười nói, hát hò. Nhìn đồng hồ, cũng không còn sớm nhưng mọi người đang hưng phấn, không ai có ý muốn ra về. Vì là phòng khác mời nên cô cũng không tiện về trước, đành nán lại.

Trưởng phòng Tịch mà Thẩm Tiểu Giai nhắc đến cả buổi chiều không phụ sự nhiệt tình đề nghị của Tiểu Giai, giật nắp một lon bia, chìa trước mặt Tử Mặc. Cô cười cười, giơ tay đón lấy.

Anh cũng làm như vô tình ngồi xuống bên cô, mỉm cười nhã nhặn: “Sao không ra hát với mọi người?”

Cô cười: “Tôi không biết hát nên không dám mạo hiểm, sợ mọi người chạy hết.”

Hai người một hỏi một đáp, hầu như cô chỉ trả lời. Dù gì cũng là đồng nghiệp, ra vào chạm trán nhau hằng ngày nên cô vẫn phải nhiệt tình tiếp chuyện. Nói những chuyện liên quan công việc, coi như vẫn tương đối hợp.

Đến lúc ra về, mọi người tốp năm tốp ba tiện đường đi nhờ xe của nhau, Tử Mặc hóa ra lại cùng đường với sếp Tịch, nếu thoái thác cũng không hay, huống hồ cũng chưa thấy người ta thể hiện gì, tất cả đều do Thẩm Tiểu Giai phán bừa khiến cô hơi mất tự nhiên.

Trưởng phòng Tịch rất chu đáo, đưa cô về tận nhà. Đèn xe vừa tắt, Tử Mặc tháo dây an toàn, tươi cười nói: “Cảm ơn!”

Anh chỉ cười, nửa đùa nửa thật: “Không có gì! Có cơ hội rất mong được mời Triệu tiểu thư đi ăn bữa cơm!”

Dù không phải người từng trải nhưng Tử Mặc vẫn hiểu hàm ý thăm dò của anh ta qua câu nói đó. Cô vẫn cười cười, thầm mắng: “Thẩm Tiểu Giai chết tiệt, miệng quạ khoang, nói như thánh phán!”

Theo quan hệ hiện nay của cô và Giang Tu Nhân, bản thân cô cũng khó nói rõ. Anh không thổ lộ với cô nhưng hầu như chiếm toàn bộ thời gian rảnh rỗi của cô, vì vậy Tử Mặc chẳng còn thời gian và hơi sức dành cho người khác. Hết lần này đến lần khác cô từ chối Hình Lợi Phong, cũng chỉ nói vì công việc quá bận.

Anh ta dường như đang chờ câu trả lời của cô. Tử Mặc cười, nói khéo: “Vâng, nếu có cơ hội!”, rồi đẩy cửa xe bước xuống, đứng bên đường, giữ phép lịch sự nhìn anh ta lái xe đi. Lúc chuẩn bị vào cổng khu chung cư, chợt từ xa vọng đến mấy tiếng vỗ tay bôm bốp: “Tuyệt, đúng là một cảnh tuyệt vời!” Thì ra là Giang Tu Nhân.

Cô quay ngoắt lại, thấy anh đứng tựa vào chiếc xe màu đen, hiếm khi thấy anh vận com lê chỉnh tề như vậy, vỗ tay, miệng cười khẩy, ngang tàng và bất cần. Chiếc xe này cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, cho nên lúc trước cô không để ý.

Dường như anh không có ý đi về phía cô. Tử Mặc cũng đứng yên, lát sau cảm thấy đứng như vậy thật ngớ ngẩn, cô quay người đi vào cổng khu chung cư. Tuy rất giận nhưng anh hiểu, anh vừa đi là cô liền về nhà mình, hình như ở chỗ anh chỉ là quán trọ sang trọng, cô chưa bao giờ lưu luyến, vì vậy từ xa xôi đáp máy bay trở về, anh đến thẳng đây. Kết quả là nhấn chuông đến mỏi tay mà vẫn không có ai mở, đến tận nửa đêm canh ba cô vẫn chưa về. Anh dứt khoát không gọi điện, ngồi chờ trong xe xem rốt cuộc mấy giờ cô mới về, không ngờ chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, một người đàn ông khác đưa cô về, Tử Mặc lưu luyến đứng nhìn chiếc xe của anh ta đi rất xa, hỏa khí trong người anh lập tức bốc lên. Nhưng lăn lộn trong xã hội bằng ấy năm, cho dù trong lòng anh bực đến đâu thì vẻ bề ngoài vẫn ung dung.

Tháo cà vạt và cởi chiếc áo vest, anh uể oải ngồi xuống, nói: “Sao không giới thiệu vị khách lúc trước?”

Cô liếc nhìn anh một cái, chợt băn khoăn, có phải anh ghen không? Nhưng rồi lại cười khẩy, tự chế nhạo sự tưởng tượng đã đi quá xa của mình: “Không cần thiết!”

“Ồ, sao lại không cần thiết? Em chắc chứ?” Anh nhướn mày.

Cô lặng thinh đi vào phòng, lấy quần áo chuẩn bị tắm, bộ dạng anh rõ ràng không có thiện ý, bảy tám ngày không gặp, không phải định đến để cãi nhau chứ? Cô không có nghĩa vụ ngồi hầu chuyện anh!

Tắm gội xong xuôi, cô ngồi trên sofa xem ti vi. Tiếng nước trong nhà tắm nhỏ dần, loáng thoáng nghe thấy tiếng anh vọng ra: “Lấy giúp anh bộ đồ ngủ.”

Cô đi lấy quần áo cho anh, hơi hé cửa phòng tắm, đưa vào, bỗng bị anh nắm tay, kéo mạnh. Do bất ngờ, cả người cô lao thẳng vào trong, bị nước từ vòi sen xối lên, toàn thân ướt như chuột lột. Người anh vẫn đầy sữa tắm, ướt rượt, ôm lấy cô. Bộ đồ ngủ bằng vải bông mỏng trên người cô ướt gần hết, xem ra vừa rồi uổng công tắm!

Cô không kìm được nổi đóa: “Anh điên à?”

Anh vẫn ôm riết không buông, hồi lâu mới thầm thì: “Lần sau không được về muộn như vậy nữa!”

Anh là ai, có quyền gì mà quản lý cô? Huống hồ cô chỉ là tiện đường nên đi cùng với đồng nghiệp! Vừa bực vừa tức, cô vặn lại: “Tại sao quan phóng hỏa không cho dân đốt đèn?” Đúng là không biết tự soi gương!

Anh bỗng im bặt, hình như rất giận, ngực phập phồng, hơi thở ngắt quãng. Bỗng anh đẩy mạnh cô ra, mở cửa lao ra ngoài. Lát sau, cô nghe thấy tiếng đóng cửa phòng. Tử Mặc ngây người đứng dưới vòi sen, nước không mạnh, tí tách nhỏ xuống đầu!

Anh đóng cửa lao đi như vậy, mấy ngày liền không gọi điện. Tử Mặc cũng bận rộn với các đơn hàng, ngày nào cũng làm thêm đến khuya, nên cũng không gọi. Hơn nữa, từ khi chung sống đến giờ cô vẫn thế, chưa bao giờ chủ động gọi điện cho anh.

Nhưng mỗi ngày sau khi làm xong việc, thỉnh thoảng trong đầu cô lại hiện lên cảnh trong vòng tay anh, bị xiết đến phát đau. Tuy vậy, tất cả vẫn mông lung, chẳng có gì rõ ràng.

Chung sống với nhau, cô cũng hiểu một số thói quen của anh. Chẳng hạn anh rất kén ăn, không thích gia vị có mùi đặc biệt như hành tây, tỏi... Sáng thức dậy không bao giờ kéo rèm cửa sổ, vì anh không thể lập tức thích nghi với ánh sáng. Khi ngủ thường không để đèn, nhưng lại rất bá đạo độc chiếm cả chiếc giường, khi lương tâm phát hiện mới dành cho cô một nửa. Khi anh sắp bốc hỏa, tốt nhất không nên đổ thêm dầu, nhưng khi đã giận thật lại vô cùng điềm tĩnh, nói cười như không, chỉ có điều, không biết mặt sẽ biến sắc lúc nào, luôn hỉ nộ thất thường...

Con người ta khi ốm thường hay suy nghĩ vẩn vơ, cô lại cười tự giễu mình. Trong phòng bệnh, mùi thuốc đặc trưng của bệnh viện nồng nặc như chích vào mũi. Cô lại bồn chồn, dường như lo sợ điều gì.

Mẹ thường phàn nàn bọn trẻ hay chủ quan, coi thường sức khỏe, Tử Mặc cũng thế. Khi còn học đại học, một mình cô làm thêm hai công việc, bận đến nỗi không có thời gian ăn cơm, thường xuyên phải ăn đồ ăn nhanh, đến nỗi bây giờ chỉ cần nhìn thấy hoặc ngửi thấy mùi mì tôm là cô buồn nôn.

Ngày hôm trước bận từ sáng đến tối nhưng vẫn ăn cơm đúng giờ. Vì dạ dày có vấn đề nên cô vẫn chú ý giữ gìn, nhưng đến gần tối, bụng bắt đầu đau lâm râm, lúc đầu còn tưởng dạ dày lại phản đối. Uống hai viên thuốc dạ dày, vẫn đau, thực ra chỉ âm ỉ, cũng không quá khó chịu nên cô cũng không bận tâm....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây