Anh để nguyên quần áo như vậy ngủ thiếp, hơi thở nhè nhẹ, đều đều. Xung quanh yên tĩnh, cảm giác thật bình an. Cô ngắm kỹ anh, sống mũi rất cao, lông mày rậm, theo kinh nghiệm ở quê nhà, lông mày càng thô và rậm thì tính càng bướng, xem ra anh chàng này từ nhỏ đã ngang ngạnh. Bỗng dưng cô nghĩ, sau này, nếu anh có con, nhất định chúng cũng sẽ có khuôn mặt đẹp như tranh, nếu tính tình giống anh, e là lớn lên cũng làm tan nát trái tim bao người khác giới, thật tai họa!
Bỗng cô ngẩn ra, buồn cười thật, sao mình lại lẩn thẩn như thế chứ? Anh đẹp trai là chuyện của anh, liên quan gì đến mình? Cô lại càng chẳng liên quan đến con cái của anh! Đúng là cơ thể trục trặc, đầu óc cũng lẩm cẩm theo. Cô kéo chăn đắp cho anh, mặc dù đã là cuối xuân nhưng đêm vẫn còn khá lạnh.
Do chỉ là tiểu phẫu, lại ở bệnh viện những hai tuần nên cô hồi phục rất nhanh. Thực ra, đối với những phẫu thuật loại này, chỉ cần một tuần là có thể xuất viện, nhưng Giang Tu Nhân dứt khoát không đồng ý, bác sĩ đương nhiên không dám cho cô xuất viện. Mặc dù phòng bệnh có ti vi, DVD, tạp chí, báo... đầy đủ, nhưng cô luôn thấy khó chịu, ngày nào cũng phải giữ gìn không được thế nọ, không được thế kia. Đến tuần thứ hai, quả thực cô không muốn ở lại thêm một ngày nào nữa.
Sau khi xuất viện, mặc dù ở nhà anh nhưng vẫn còn tốt hơn nhiều ở bệnh viện. Tính khí Tử Mặc kể cũng lạ, ở căn hộ của anh, mọi trang thiết bị, nội thất đều cao cấp, sang trọng, cuộc sống rất vương giả nhưng cô vẫn thấy không thoải mái, cứ như có người kề dao vào cổ bắt ép. Thực ra trong thâm tâm, cô không phải không thích hưởng thụ, chẳng qua cảm thấy cuộc sống như vậy không biết có thể kéo dài bao lâu, nếu quen hưởng thụ, đến lúc phải ra đi, chẳng phải càng thêm đau khổ? Có câu, người ta từ nghèo lên giàu thì dễ thích nghi, còn ngược lại thì đau khổ vô cùng. Xưa nay cô quen sống giản dị, tự biết mình không có số mệnh phụ phu nhân.
Hằng ngày đều có chị Trương giúp việc đến nấu nướng, dọn dẹp. Món ăn liên tục thay đổi, lại hợp khẩu vị của cô. Thời gian này hình như Giang Tu Nhân cũng không bận, ngày nào cũng đi về đúng giờ.
Nồi canh đang hầm, cả phòng sực mùi thơm. Thời gian này, cả ngày cô hết ăn lại ngủ, thực ra đã bình phục hoàn toàn, nhưng trưởng phòng Vương rất hào phóng, ngoài thời gian nằm viện còn cho nghỉ phép một tháng, cho nên cô nhân cơ hội này lười biếng một phen. Từ khi đi làm, chưa bao giờ được nghỉ phép dài ngày như vậy, chỉ tiếc là đang bệnh, nếu không cô đã về quê. Mẹ gọi điện mấy lần cô đều không dám cho mẹ biết, cũng chỉ là tiểu phẫu, không cần thiết làm mẹ lo lắng.
Đi vào bếp, chị Trương đang đeo tạp dề, cúi đầu nhặt đậu cô ve. Chị Trương năm nay hơn năm mươi tuổi, tóc đã bạc, chắc mẹ cũng thế, sau khi bố qua đời, mẹ vất vả nhiều, tóc bạc sớm...
Để cốc trà lên bàn bếp, cô hăng hái nói: “Chị để em giúp.” Chị Trương ngẩng đầu, cười xởi lởi: “Thôi! Cô đang ốm! Mà cũng có việc gì đâu!”
Cô vẫn cầm lên nắm đỗ, vừa tước xơ vừa nói: “Em muốn làm mà, chơi không buồn chết được! Cứ thế này, chân tay em có khi bị gỉ mất!”
Chị Trương cười: “Vậy thì làm đi!” Lát sau lại nói tiếp: “Cô thật có phúc!”
Tử Mặc không nói gì. Chị Trương mới đến mấy hôm đương nhiên không biết nội tình, lần đầu tiên còn khách khí gọi cô là “Giang phu nhân”. Lúc đó Giang Tu Nhân cũng ở đấy, nhưng có lẽ không nghe rõ nên không cải chính, cô lại không tiện giải thích, không thể nói với chị ta: “Tôi không phải vợ anh ta.” Mặc dù trong xã hội hiện đại, các đôi tình nhân chung sống với nhau không phải chuyện hiếm thấy, nhưng nhiều người có tuổi vẫn thấy đó là điều không thể chấp nhận, huống hồ cô chẳng phải bạn gái cũng chẳng phải nhân tình của Giang Tu Nhân.
“May mắn lớn nhất của phụ nữ là gặp được người đàn ông thương mình. Đường đời dài lắm, nếu người ta không biết chia sẻ, không thương mình thì khó lòng đi với nhau đến hết cuộc đời.”
Cô lặng lẽ nghe, cảm giác như được trở về nhà, nấu cơm với mẹ, nghe mẹ phàn nàn, mặc dù tai có mệt nhưng rất đầm ấm, bình yên. Có lúc lắng nghe người lớn dạy dỗ, mắng mỏ cũng là có hiếu.
Chị Trương đón nắm đậu từ tay cô, nói: “Cô xinh đẹp lại hiền hậu, hèn nào lấy được người tốt! Giang tiên sinh thương cô như thế...” Chị Trương vừa rửa đậu vừa nói tiếp: “Ngày đầu tiên tôi đến, tiên sinh đã dặn kỹ cô thích ăn gì, không thích ăn gì. Bây giờ, đàn ông tốt như vậy hiếm lắm...”
Giọng chị lẫn trong tiếng nước chảy ào ào. Tử Mặc bỗng hốt hoảng, nếu biết nội tình thì chị ta sẽ nghĩ gì, cô vội cầm cốc đi ra, không muốn nghe nữa.
Do ban ngày đã ngủ chán mắt nên ban đêm cô thường trằn trọc, xoay xỏa liên tục, nhưng anh tỏ ra rất độ lượng, tự giác nhường cô nửa chiếc giường, lúc ngủ cũng nghiêm chỉnh hơn nhiều, không gác chân gác tay lên người cô như trước.
Tỉnh giấc đã là gần trưa, cô mắt nhắm mắt mở buộc túm tóc sau gáy, ôm cái gối bông ra phòng khách. Như mọi ngày, ngoài phòng khách đã sực nức mùi thơm, mặc dù đầu óc vẫn còn lơ mơ, nhưng đại não thì như phản xạ có điều kiện, bụng lập tức sôi réo đòi ăn.
Đi đến cửa phòng bếp, cô nhìn thấy Giang Tu Nhân đứng bên trong, điều này không có gì đặc biệt, điều đặc biệt là anh đeo tạp dề như một ông chủ gia đình, đang quấy nồi gì bốc khói nghi ngút trên bếp. Phản ứng đầu tiên của cô là dụi mắt, lại nhìn kỹ lần nữa, không sai, chính là anh. Cô ngửi thấy mùi canh, chính là canh cá. Canh cá diếc nấu với nấm hương và chân giò hun khói! Thì ra anh biết nấu cả món đó!
Hình như cô đang nằm mơ, tim đập thình thịch, cả người ngây ra như khúc gỗ, không biết là bao lâu sau, cũng có thể chỉ mấy giây, cô vội nhảy ra ngoài.
Chạy vào phòng tắm, cô nhìn khuôn mặt như được phủ phấn hồng trong gương, khuôn mặt đã đầy đặn trở lại do thời gian vừa rồi được nghỉ ngơi và bồi dưỡng đầy đủ. Hất nước lạnh lên mặt để hạ bớt nhiệt, cô ngẩng đầu, đôi mắt trong gương vẫn sáng như sao, trong veo, mới hơn một tháng sau cuộc phẫu thuật nhưng đã không còn mảy may dấu vết của một người bệnh.
Rửa mặt, chải đầu xong lại không dám đi ra. Cô nằm yên trên giường giả vờ ngủ, giường đệm vẫn còn mùi hương của anh, lòng càng thêm rối loạn. Còn chưa trấn tĩnh được, đã nghe tiếng anh gọi bên ngoài: “Tử Mặc, dậy chưa?”
Cô bỗng luống cuống, càng ôm chặt chiếc gối. Mặt gối cũng thêu nổi hình con bướm, áp vào mặt, các đường thêu chà ép vào da hơi ngưa ngứa, lại hơi đau đau. Thì ra xưa nay mình ngốc thật, đã nghĩ thế nào thì không có cách gì thay đổi được.
Anh khẽ đẩy cửa bước vào, thấy cô cuộn tròn trong chăn thành một đống nhỏ: “Vẫn ngủ vùi cơ đấy!” Anh mỉm cười vuốt tóc cô, mái tóc đã dài ra kha khá, mềm và trơn giống như cơ thể cô, vừa nghĩ vậy, người anh đã nóng bừng.
Dạo này, ban đêm cô thường ngủ không yên. Bác sĩ nói, giai đoạn vết thương lên da non thường vừa đau vừa ngứa, nhất là rất ngứa, nhưng lại không thể gãi, sẽ rất khó chịu, nhưng Tử Mặc không hề rên, chỉ nhăn mặt xoa nhẹ vết thương, mặc dù vết khâu không lớn nhưng vẫn khó chịu.
Vẫn giả vờ ngủ, nằm im không dám động đậy, cảm giác được anh vuốt ve vết thương thật dễ chịu, tựa như bàn tay bố năm xưa, mỗi lần cô bị sốt, bàn tay bố lại nhẹ nhàng sờ trán, cũng êm ái như vậy...
Lát sau, anh đứng dậy, đi ra. Có tiếng nước chảy trong phòng tắm, có lẽ anh đang tắm. Tử Mặc từ từ ngồi dậy, đá tung chiếc gối từ trên giường rơi xuống đất. Ngồi ngây ra một lát, lại bò xuống nhặt lên, trong lòng vẫn rối ren, không hiểu thế nào, cô lại buồn bực ném đi. Anh vừa tắm xong, mặc quần áo bước ra, đúng lúc bắt được chiếc gối: “Sao thế? Mới sáng sớm đã giận dỗi gì mà trút hết vào cái gối vô tội!”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: