Anh đã mở cửa xe, thò đầu ra: “Biết là em sẽ lề mề mà!” Cô lên xe, vẫn còn bàng hoàng, dường như vẫn chưa tin là thật, băn khoăn nhìn anh: “Sao anh lại ở đây? Đi công tác à?”
Anh cười, chuyển chủ đề: “Đưa anh đi ăn chút gì đi, đói hoa mắt rồi.” Lúc chập tối bay đến Thượng Hải, anh vừa xuống sân bay là lái xe thẳng đến đây, trước đó chỉ ăn tạm suất ăn trên máy bay, đến giờ quả thực là đã đói meo.
Món canh thơm phức, anh húp liền mấy bát mới khoan khoái thở phào: “Bữa này em mời!”
Cô cũng đang húp canh, hơi nóng từ chiếc bát sứ truyền sang tay, lan khắp người nóng sực, nghe vậy liền ngẩng phắt đầu: “Tại sao?” Trước giờ chỉ có anh mời, cô chưa bao giờ chủ động mời lại.
Anh thản nhiên cười: “Tại vì đây là địa bàn của em!” Thì ra anh nhại theo một quảng cáo: “Địa bàn của tôi, tôi làm chủ!”
Cô húp xong bát canh, nhìn anh bĩu môi: “Nếu sớm biết đã cho anh ăn quán vỉa hè!”
Anh giơ tay gõ đầu cô, giọng âu yếm: “Đồ keo kiệt!”
Cô sờ trán, không cam chịu bị bắt nạt, chộp lấy tay anh, định cắn. Anh chỉ tủm tỉm cười, hình như còn thích thú, còn có vẻ sung sướng, để cô muốn làm gì thì làm. Còn Tử Mặc, tuy không trả đũa được nhưng niềm hân hoan trào ra, không sao kìm lại được. Có lẽ là do ngày Tết, ai cũng vui phơi phới như mùa xuân. Đi thăm quan một vòng thị trấn cổ với những cây cầu nhỏ cong cong như mảnh trăng khuyết, bên dưới dòng nước chảy êm đềm. Tối đến, từng dãy đèn lồng đỏ rực, tô điểm cho những ngôi nhà lầu nhỏ thanh nhã như tranh thủy mặc, có cảm giác như thời gian đang quay trở lại ngày xưa, dưới những mái ngói rêu phong đã diễn ra bao câu chuyện đời, có bi hoan, ly hợp, có nụ cười, nước mắt, có yêu và có hận...
Hai người ngồi bên chiếc bàn sát cửa sổ một quán rượu, với một nồi lẩu bốc khói nghi ngút và gió lạnh réo ù ù bên ngoài, nhưng trong lòng thì ngọt lịm. Cô nheo mắt, cười, hỏi anh: “Giang Tu Nhân, anh đã nói phải đi công tác cơ mà? Sao mấy hôm nay vẫn quanh quẩn ở đây, làm việc không nghiêm túc tí nào!”
Anh tư lự nhìn cô, không nói. Mặt cô hơi đỏ, mắt ướt vì hơi khói, có một vẻ quyến rũ mà vô cùng đáng yêu làm anh sửng sốt. Nếu câu này từ miệng một giai nhân nào đó thốt ra, anh đã cho là họ giả bộ, nhưng với Tử Mặc, anh chỉ biết ảo não thở dài, lẽ nào cô không hiểu anh đến đây là vì cô? Anh đứng đậy đóng cửa sổ: “Cẩn thận kẻo cảm lạnh bây giờ!” Cái lạnh của phương Nam không giống ở phương Bắc, ẩm ướt rất khó chịu.
Thực ra cô cũng phần nào đoán được, nhưng không thấy anh nói nên cũng giả bộ không biết. Khoảng cách giữa cá dưới nước và chim trên trời thực ra không phải là khoảng cách giữa bầu trời và đáy biển.
Tay chống cằm, cô lại hỏi: “Rốt cuộc bao giờ anh đi?” Anh ngửa cổ uống chén rượu, chiếc cốc tuy chỉ là giả cổ nhưng kiểu dáng rất trang nhã, đẹp mắt, anh mân mê, ngắm nghía một hồi rồi mới ngẩng đầu, lạnh lùng đáp: “Em không muốn gặp anh vậy sao? Nhất định muốn anh đi thật xa?”
Cô đăm đăm nhìn anh, cũng không hiểu ý anh, kiểu ngắm hoa trong sương mù này quả thật rất mệt, lại thêm đã ngấm hơi men, nghẹo đầu nói: “Anh uống nhầm thuốc chắc? Có gì đặc biệt đâu, không hỏi nữa vậy!”
Ra khỏi nhà hàng, thấy cô đã chếnh choáng, anh cảm thấy bộ dạng này hơi quen quen, mới nhớ ra lần Tử Mặc say rượu, cũng như bây giờ, cô vẫn cố bước những bước chệnh choạng. Bỗng thấy lòng lai láng ngọt ngào xen lẫn xót xa, nỗi giận cũng tiêu tan, anh quàng tay bế cơ thể mềm mại, ấm áp đó đi về phía xe của mình. Mặc dù là mùa đông nhưng bầu trời đêm vẫn có sao, một khoảng không sáng rỡ, cao vút.
Tỉnh dậy lúc nửa đêm, anh đang ngủ, hơi thở đều đều. Cô còn nhớ láng máng, tối qua được anh ôm vào lòng, gượng nhẹ và xót thương. Trong giấc ngủ chập chờn, người cô mệt lả, hình như còn thoáng nghe tiếng anh thở dài.
Trong phòng chỉ bật ngọn đèn nhỏ, ánh sáng yếu ớt, chỉ đủ chiếu một góc phòng. Cô rụt rè giơ tay, khẽ khàng, lén lút như kẻ trộm, vuốt mái tóc cứng queo của anh, chợt nhớ đến câu: “Tức dựng tóc gáy”, thầm nghĩ, chắc là loại tóc này, rồi lại vơ vẩn mỉm cười, người đàn ông ngủ say, trông giống như đứa trẻ, lăn lóc như lợn con, một chú lợn con đáng yêu.
Ánh đèn ở căn phòng này hơi giống ánh sáng của chiếc đèn cao chân kiểu cũ trong phòng khách nhà mình, mẹ thường tiết kiệm điện nên chỉ bật một ngọn đèn nhỏ, rồi đeo kính ngồi khâu vá hoặc ghi chép trong cuốn sổ chi tiêu. Hình ảnh đó dường như đã đóng khung trong ký ức của cô, như bức tranh, gần đây cứ nghĩ đến mẹ là cô lại nhớ đến bức tranh đó.
Chương 5: Canh cá có thư
Xung quanh anh oanh yến dập dìu, đều đẹp như tranh, sao có chuyện anh ghen vì cô?
Những kỳ nghỉ bao giờ cũng qua rất nhanh, có thể là càng vui thời gian trôi càng mau. Trở lại công ty, đã có cả đống việc đang đợi cô, không còn cách nào khác, đành phải làm thêm giờ. Năm nay, công ty có thay đổi nhỏ về vấn đề nhân sự, một trưởng phòng mới toanh, vừa được mời về với mức lương rất cao, nghe nói là một chuyên gia tầm cỡ. Cũng may, không phải là phòng cô nên cô cũng không mấy bận tâm, chỉ có thỉnh thoảng gặp nhau thì gật đầu chào xã giao.
Hai tháng nay, vị trưởng phòng mới đã quen với các phòng ban khác nên cũng hay qua lại phòng cô. Một hôm, Thẩm Tiểu Giai nói nhỏ vào tai Tử Mặc: “Này, trưởng phòng mới hình như có ý với cậu phải không?”
Cô ngẩng đầu, cau mày: “Thẩm Tiểu Giai, chắc buổi trưa lại ăn quá no chứ gì?”
Thẩm Tiểu Giai đắc ý. Con người cô vốn rất tốt, có điều thích buôn chuyện, có khi một chuyện nhỏ cũng phải làm ra quan trọng.
Lúc này Tiểu Giai nhìn cô, ánh mắt tinh quái: “Cậu không thấy anh ta chẳng có việc gì cũng mò đến đây à? Nghiệp vụ của bên mình và bên đó chẳng liên quan gì đến nhau, anh ta không vô duyên vô cớ đến đây đâu!”
Tử Mặc vừa di chuột vừa thủng thẳng nói: “Chính vì nghiệp vụ khác nhau nên anh ta mới đến. Nếu bên anh ta cũng làm xuất nhập khẩu như bên mình thì anh ta đến làm cái gì, vì khi đó anh ta có thể bị quy tội là đến thăm dò tin tình báo!”
Thẩm Tiểu Giai nhìn cô hồi lâu, lắc đầu: “Tử Mặc, cậu không biết thật hay giả vờ ngốc? Phòng một và phòng ba cũng khác nghiệp vụ, sao anh ta không thường xuyên đến đó?”
Tử Mặc cũng thấy đau đầu, chỉ riêng một Giang Tu Nhân đã đủ làm cô loạn óc rồi. Sau kỳ nghỉ Tết, anh tự ý chuyển đồ của cô đến căn hộ của anh, dường như sống chung thật sự. Cô quả thực không có bản lĩnh trêu chọc con người đó, trừ phi không muốn sống!
Cũng không ngờ quan hệ giữa hai người lại tiếp tục, hình như anh không có ý thay đổi. Thời gian này anh cũng tương đối bận, đương nhiên cô không biết anh bận gì, anh không nói, cô cũng không hỏi, biết nhiều cũng không hẳn là chuyện tốt. Anh thường đi vắng năm hoặc mười ngày, cô cũng thoải mái, có thể ung dung trở về căn nhà trọ của mình, muốn làm gì thì làm.
Cô ngẩng đầu, cười với Thẩm Tiểu Giai: “Sao biết người ta không phải có ý với cậu?”
Tiểu Giai cười ha ha: “Chẳng lẽ mình không có chút nhạy cảm nào sao? Không thấy người ta thường lượn lờ trước mặt cậu à?”
Đó là vì bàn làm việc của cô gần bàn của trưởng phòng này nhất, nhưng cô không muốn tiếp tục đấu khẩu với Thẩm Tiểu Giai về chủ đề đó. Tiểu Giai vẫn chưa chịu buông tha: “Phòng bên đó vừa nhận được đơn hàng lớn, tối nay tổ chức ăn mừng, mời cả phòng chúng ta, sếp đã nhận lời. Cậu có đi không?”
Tử Mặc vừa gửi xong email, lại cầm cốc trà uống liền mấy ngụm, rồi mới thở một hơi, dọa cô bạn: “Thẩm Tiểu Giai, nếu cậu quá rỗi rãi, tôi sẽ đề nghị sếp chuyển mấy đơn hàng của tôi sang cho cậu làm!”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: