Disneyland 1972 Love the old s



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đèn Không Hắt Bóng

Mayumi nín thở và thậm chí còn lấy tay bịt ống máy lại nữa
- Allô! Allô! ... Sao thế? ... cắt rồi à?...
Mayumi thận trọng đặt ống máy xuống.
Mikikô? ... Mikikô... Hóa ra thế! Vậy thì vẫn đúng là Mikikô... "Hôm qua em đã quấy rầy anh ... Em có thể ghé anh bây giờ được không?..." Mayumi vừa nhẩm lại mấy lời này vừa kinh ngạc nhìn Naôê. Bây giờ thì cô biết con gái papa tối qua ở đâu rồi! Cô bỗng thấy gương mặt đau thương của Naôê có một cái gì ghê tởm. "Chẳng lẽ ông ta dấu nó? Thật khó tin!..." Song ở đây không sợ lầm lẫn gì nữa.
Ngồi ghé vào cạnh đi-văng, Mayumi cúi xuống nhìn kỹ vào những nét mặt của Naôê. "Trong con người này, chính quỷ sứ đang ngự trị", - Cô thầm nghĩ. Và vào lúc ấy mi mắt Naôê chớp chớp: trong đôi đồng tử tối đen, Mayumi thấy phản chiếu hình ảnh của mình. Hai mắt Naôê rỗng và đục.
- Thế nào ạ, có đỡ không? - Mayumi hỏi.
Naôê với tay về phía cô, chạm lên vai, rồi bàn tay dừng lại trên gáỵ
- Không nên, - Mayumi nói, nhưng không gạt bàn tay đi, mà lại úp lòng bàn tay của mình lên trên và xiết chặt lấỵ Naôê, dường như chỉ đợi có thế, kéo mạnh Mayumi vào lòng. Môi họ gặp nhau.
- Papa mà biết thì sẽ giết em, - cô thì thầm.
- Đừng sợ.
- Thôi! Đừng anh. - Gỡ được cánh tay của Naôê ra, Mayumi nhìn ông. Ông nằm ngửa, nằm hơi hất ngược lên, mắt đờ đẫn, thân hình mềm nhũn. Hai cánh tay buông thõng hai bên đi-văng. Hình như Naôê hãy còn nửa mê nửa tỉnh.
- Anh ngủ đấy à? Anh! Bác sĩ! - Cô gọi một cách thận trọng.
Nhưng Naôê không nghe thấy. Ông nhắm đờ đôi mắt rồi từ từ quay mặt về phía Mayumi
- Anh có nhận ra em không? - Mayumi lo sợ.
Naôê không đáp. Nhưng tay ông vươn về phía cô, mấy ngón tay sờ soạng tìm cái khóa trên chiếc áo dài.
- Để em, - Mayumi nhẹ nhành bỏ bàn tay ông ra- Đợi một tí.
- Chiếc áo dài lụa đã rơi xuống sàn. Naôê gật đầu hài lòng và mỉm cười - lúc đầu nụ cười chỉ hiện ra trên môi, rồi lần ra hai má, và tỏa rộng ra khắp mặt.
"Một nụ cười thật kỳ lạ,- Mayumi nghĩ thầm - Và nói chung hôm nay ông ta không giống như thường ngày ..." Nhưng thường ngày ông ta ra sao? Mayumi mới trông thấy ông ta được có một lần ở bệnh viện... Dù sao hôm ấy cô thấy ông ta khác hẳn: lạnh lùng ngạo nghễ.
Mắt vẫn không rời Mayumi, Naôê nhổm dậy, ngồi trên đi-văng, hai khuỷu tay chống lên gối. Giọng nói ông nghe âm âm, lưỡi hơi líu lại. Mayumi cảm thấy như có một lớp chất gì nhơn nhớp vá lạnh toát ra từ từ chảy dọc sống lưng. Ông ta làm sao thế?! Cô lùi lại, nép vào tuờng. Naôê đứng dậy. Trên gương mặt ông thấp thoáng một nụ cười kỳ dị. "Như mắt dã thú", - Mayumi thầm nghĩ.
- Lại đâỵ..
- Không!
Mayumi tuyệt vọng kêu lên, nhưng ông ta chồm tới dang hai cánh tay dài ôm chầm lấy cô.
-A! a-a! - Trong một khoảnh khắc Mayumi như tắt thở và miệng mở rộng nhưng không phát ra được một âm thanh nàọ
- Không! Không! Không! - Hoàn hồn, Mayumi lại hét lớn và cố vùng ra.
Nhưng Naôê giữ chặt lấy cô một cách quyết liệt và hung hãn, rồi sau đó lại buông ra và lấy đà tát mạnh lên mặt cô mấy cái.
Mayumi không còn chút hồn vía nào nữa. "Phải chạy trốn! Phải trốn cho nhanh khỏi chỗ này!" - Lý trí cô thúc giục, nhưng thân xác cô không tuân theo; có một cái gì giữ chặt cô lại. Cô vừa sợ hãi vừa khao khát những gì sẽ diễn ra.
Cuối cùng Mayumi chịu khuất phục. Thôi ra sao thì ra. Với một sức mạnh không ai ngờ có thể có được ở cái thân hình gày gò của ông, Naôê giật hết quần áo trên người Mayumi. Và vòng tay đang siết chặt cô buông lõng ra.



Chương 13:



Mayumi đứng lặng yên bên bức tường trắng, cả thân hình cô tỏa ra mùi hương của tuổi trẻ và của sức sống.
Một thân hình thanh tú, như đã được bàn tay của một nhà điêu khắc bậc thầy trau chuốt: những đường nét đẹp lạ lùng của đôi vai và đôi cánh tay; một tấm lưng thon thả chuyển một cách hài hòa xuống đôi đùi rắn chắc - Mayumi đứng nguyên như một bức tượng thần dưới ánh đèn màu xanh nhạt.
Naôê nhìn cô chằm chằm. Hơi thở của ông dồn dập từng quãng, trên gương mặt ông lấm tấm những giọt mồ hôi.
Mayumi bây giờ chỉ còn biết chờ những gì đang tiếp tục diễn ra. Cô không còn nghĩ đến Yutarô nữa, thậm chí còn có một cảm giác thích thú kỳ lạ khi thấy rằng việc này có thể làm cho lão ta tức tối.
Mayumi tự mình lại gần Naôê. Cô đặt hai tay lên vai ông. Naôê im lặng, mắt vẫn không rời Mayumi.
- Kìa, anh ... - Mayumi nhắm mắt. Cô hít thở mùi thuốc lá, cảm nhận sự tiếp xúc với một thân thể cường tráng. Hai tay Naôê vuốt ve cô chầm chậm. Cô khẽ thở dài, vươn cong mình áp sát vào Naôê.
"Mình hành động xấu xa quá". - Ý nghĩ ấy thoáng hiện lên trong tâm trí Mayumi, nhưng cô lập tức quên nó đi. Thôi cũng mặc! Mặc cho mọi người - Yutarô, mẹ cô, anh cô, - mặc cho mọi người biết rõ họ yêu nhau như thế nào.
- Anh ôm em đi, - cô thầm thì, - thật chặt!
Nhưng Naôê không nghe. Cái nụ cười khó hiểu lại hiện lên trên môi ông, ngưng đọng lại trên đôi mắt vô hồn như làm bằng thủy tinh.
Mayumi lại thấy sợ.
- Anh sao thế? - Cô lùi lại, hỏi.
Naôê bỏ hai tay ra và quay đi.
- Để tôi đi... pha ít cà-phê...
- Cà-phê ư?
- Ừ... Tôi sẽ đun nước... pha cà-phê. - Naôê hình như phải khó khăn lắm mới điều khiển được cái lưỡi. - Ta sẽ uống cà phê.
- Chẳng lẽ cứ để thế nàỵ..? Anh điên rồi sao?
Naôê dẫn Mayumi đến cạnh bếp.
- Nàọ Em bắc nước lên.
- Đợi một chút, ít ra cũng để em mặc áo quần đã.
- Không!
- Sao kỳ vậy!
- Em phải làm theo ý anh.
Tia lửa man dại lại ánh lên trong mắt Naôê.
Mayumi giận dữ lấy bao diêm đến cạnh bếp.
Cô châm lửa vào ga: một cái vòng đỏ bùng lên.
- Chén .. trên kệ...
Mayumi bỗng cảm thấy căm giận đến cực độ.
- Sao, với cô nào ông cũng như thế này à?... Cả với Mikikô cũng vậy à?
Có một cái gì bùng cháy lên rối lập tức tắt đi trong đôi mắt trống rỗng của Naôê.
- Hôm qua chính cô ta đã ở đây ! Đừng chối ! - Mayumi chợt nhớ ra rằng mình đang trần truồng - tôi thấy đủ lắm rồi. Tôi đi đây ! Giá tôi biết ông là con người như thế nào ..
- Đừng đi .. - Naôê đi theo van nài.
Không thèm để ý đến ông, Mayumi mặc áo vào.
Bỗng Naôê quì sụp xuống ôm lấy hai chân cô.
- Anh van em.
"Điên loạn gì đâu ấy!" - Mayumi nghĩ.
- Bác sĩ ! Bác sĩ có còn tỉnh không đấy? Hai là cái thuốc ấy đã làm cho bác sĩ thành ra như vậy ? - Cô đẩy Naôê rạ
- Ở lại với anh ... thêm ... chút nữa ...
Nhìn xuống Naôê đang gục đầu vào chân mình, Mayumi đã hiểu ra: cô đã phát hiện ra bộ mặt bí ẩn của con người khó hiểu này.


Đ ã đến tháng mười hai.
Cũng như thường lệ vào tiết cuối năm, trong các bệnh viện số bệnh nhân ngót hẳn đi. Ai nấy đều bận bịu với những công chuyện sửa sọan ăn tết, chẳng mấy ai còn nghĩ đến bệnh tật. Vào thời gian này ít có người đi tìm bác sĩ.
Ở bệnh viện Oriental cũng đã vào thời kỳ vắng khách. Quả tình các bệnh nhân ngọai trú vẫn còn đến, nhưng các phòng bệnh nhân đều vắng tanh - mặc dầu hãy còn hai tuần nữa mới đến tết.
Các bệnh nhân nằm ở các phòng thượng hạng sang trọng cũng đã xuất viện. Cả cái tầng sáu này chỉ còn lại một mình Đzyunkô Hanađzyô.
Bây giờ, sau cuộc phẫu thuật, cô cứ mỗi ngày hai lần thực hiện đúng thủ tục ngồi vào chậu nước ấm. Một thủ tục dễ chịu làm cho bệnh nhân đỡ đau hẳn, tuy cái cảnh tượng này dĩ nhiên không hẳn là một mỹ quan. Dù sao trong thời gian nằm bệnh viện, Đzyunkô cũng đã quen được nhiều thứ.
Ngòai Đzyunkô ra, bệnh nhân đã đem lại cho Naôê nhiều nỗi lo âu là Yôsiđzô Isikura. Vào những ngày gần đây ông già lại bắt đầu kêu đau và thấy nặng trong dạ dày.
- Bác sĩ ạ, tôi không sao ăn được, - ông cụ nói như muốn khóc. Nước da cụ xanh xao, hai má hóp hẳn lại. - Mà hôm qua lại sốt nữa. Bị cảm lạnh hay sao ấy?...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0005 giây