WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đèn Không Hắt Bóng

- Sao rồi ? Mở mắt được chưa?
- Nhưng ông làm ơn nhanh nhanh một tý nhé...
Naôê quay lại. Ritsukô đang đứng yên, hai vai co lại, hai tay cố che kín ngực.
Đến gần hơn, Naôê nhận thấy hai bàn tay đang đỡ cái xu-chiêng đều run.
- Bà cúi xuống.
Ritsukô cúi đầu và hơi khom lưng xuống.
Naôê sờ cột xương sống.
- Bây giờ từ từ thẳng người lên. Cúi xuống một lần nữa. - Ritsukô nhắm nghiền hai mắt trong khi trên lưng bà cảm nhận những ngón tay linh họat của Naôê. Những sự va chạm nhẹ của mấy ngón tay ấy như truyền qua người bà một luồng điện.
- Ưỡn ra phía sau.
- Thế này ạ?
- Thêm chút nữa. Bây giờ nghiêng bên phải. Bên trái.
Ritsukô ngoan ngoãn làm theo những mệnh lệnh của Naôê.
- Như thế này có đau không?
- Không, - Ritsukô thì thào rất khẽ.
- Được. - Naôê bỏ tay ra. - Đến đây thì không có gì. Bây giờ bà quay lại đây.
Hai tay vẫn áp vào ngực, Ritsukô từ từ quay lại.
- Thế này được chưa? - Bà hỏi lại, vẻ phân vân.
Naôê đứng sát lại.
- Ông làm cái gì thế? Buông ra! ... Bỏ tôi ra... - Ritsukô thì thầm nhắc đi nhắc lại, thậm chí cũng không hề cố tránh ra. Bà ngửa đầu ra một cách lả lơi và hé mở đôi môi.
Naôê lạnh lùng xem xét những nếp nhăn li ti từ góc đôi mắt nhắm nghiền tỏa ra thành hình quạt. Ritsukô dang hai tay ra. Cái xu-chiêng nãy giờ bà vần lấy tay giữ trên ngực, bây giờ đã rơi xuống sàn. Hai tay Ritsukô mơn trớn đôi vai và tấm lưng của Naôê.
Bỗng có tiếng chuông điện thọai giật giọng. Sau hồi chuông thứ ba Naôê cầm máy lên.
- Xin lỗi, ở đây có bác sĩ Naôê không ạ? - Cô y tá trực hỏi.- Có một nữ bệnh nhân đến tìm bác sĩ.
- Tôi hiểu rồi. Tôi xuống ngay.
Ritsukô đứng yên, một tay che ngực, một tay che mặt.
- Tôi phải đi.
Nhìn qua mấy ngón tay, Ritsukô thấy Naôê cầm khăn mặt lau miệng, sửa lại cà-vát và ra khỏi phòng.
- Chào bác sĩ ! Xin lỗi là mấy hôm trước không đến được, - Đzyunkô vừa nói, giọng như hát, vừa bỏ kính râm. Mặt cô trong thời gian nằm bệnh viện đã tròn ra được một chút, bây giờ lại gầy đi, đôi mắt không còn trong như dạo ấy nữa.
- Cô thấy trong người thế nào?
- Tốt ạ. Định ghé bác sĩ từ lâu mà không có thì giờ... Thôi bác sĩ đừng mắng nhé.
- Công việc vần lút đầu lút cổ à?
- May thay, đúng như thế.
- May thay ư?
- Dĩ nhiên. Đối với một nghệ sĩ đó là điều may mắn.
- Thế. - Naôê mặc áo blouse và rửa tay. - Thử xem nào. Giỏ đựng áo quần trong góc ấy.
Đzyunkô đóng cửa lại và cởi chiếc áo khóac dày làm bằng lông lạc đà. Trong phòng làm việc, ngoài họ ra không còn ai nữa : cô y tá trực chưa kịp đến.
- Không đau chứ?
- Có hai ba lần thấy nhói nhói, nhưng lại hết ngay.
Khám xong, Naôê đặ ty cụ vào nồi khử trùng và ngồi xuống viết kết luận.
- Bác sĩ ạ, - Đzyunkô đang mặc áo quần sau tấm bình phong gọi ra. - Tối nay bác sĩ rỗi chứ?
- Vâng.
- Có lẽ bác sĩ đi với tôi một lát nhé? Tôi có hứa sẽ chiêu đãi bác sĩ. Kia, sao im lặng thế? Đồng ý không?
- Đồng ý.
- Thế thì tuyệt ! - Đzyunkô mừng rỡ reo lên.
Cô từ phía sau tấm bình phong bước ra, trên người đã khóac măng tô. Được đóng khung trong cái cổ bẻ rất to của chiếc áo lông, khuôn mặt trông còn mảnh hơn nữa.
- Được. Tôi chỉ sang phòng điều hành mặc áo một chút.
- Tôi đợi ngoài xe.
Trong hành lang Naôê chạm phải Tômôkô Kawai.
- Xin lỗi. - Tômôkô thở hổn hển. - Em mải làm mấy việc trong phòng bệnh nhân cho nên để quá giờ.
- Không sao, tôi đã làm xong hết rồi.
Tômôkô liếc nhìn Đzyunkô một cách nghi hoặc.
Ở phòng điều hành, Ritsukô đang đón đợi Naôê.
- Thật là vô lương tâm, - bà rít lên khe khẽ.
- Cái gì thế?
- Bỏ người ta mà đi...
- Có bệnh nhân đến.
- Có thì sao! Ai lại như thế... - Cái hôn duy nhất đã làm cho Ritsukô dạn dĩ lên. - Khám xong rồi chứ?
- Vâng. Nhưng tôi phải đi.
- Anh thật là nhẫn tâm, thật đấy!...
- Tôi? Tôi nhần tâm ấy à?
- Đúng, anh là một con người tàn nhẫn, - Ritsukô bước vào phòng điều hành.
- Thế anh định đi đây đấy?
- Về nhà.
- Thật không? Hay là đi đến chỗ hẹn hò?
Mắt không nhìn rRitsukô, Naôê cài khuy áo măng-tô.
- Liệu đấy, tôi sẽ kiểm tra. - Bà hăm dọa. - Bao giờ sẽ gặp lại?
- Tôi không biết.
- Anh nói rõ đi.
- Tuần sau.
- Lúc nào?
- À... Lúc nào tiện bà gọi điện cho tôi đi.
- Thứ hai tôi sẽ gọi, được không?
- Được.
- Nhưng đừng có mà lừa tôi!
- Nhỡ tôi lừa thì sao? - Naôê phì cười.
- Thì sao ấy à? - Ritsukô nheo nheo đôi mắt. - Nếu thế tôi sẽ nói với mọi người là anh tán tỉnh thôi.
Naôê ném lên Ritsukô một cái nhìn ngạo nghễ rồi ra khỏi phòng điều hành.
Cái quán ăn nhỏ mà Đzyunkô mời Naôê vào nằm trong một khu vực náo nhiệt ở giữa Rôpponghi và Nôghiđzaki, đó là một quán nổi tiếng về các món bit-tết. Đzyunkô nghĩ rằng ở đây Naôê sẽ thấy thích. Cô thích đến đây vì trong những hiệu ăn lớn người ta thường dòm ngó cô, còn ở đây thì không có ai để ý.
- Bác sĩ muốn gọi gì?
- Sakê.
Người hầu bàn ngơ ngác nhìn Naôê.
- Phải, bác sĩ có nói là bác sĩ thích rượu nếp hơn cả. - Đzyunkô đỡ lời. - Ở đây có sakê không? - Cô quay về phía người hầu bàn.
- Chắc là có ạ...
- Làm ơn dọn ra nhé. Hâm nóng thì tốt.
Người hầu bàn vẫn phân vân.
- Sakê ạ? ... Nhắm với bít-tết ạ?
- Thì có khác gì! - Naôê nhún vai.
- Có lẽ tôi cũng sakê luôn, - Đzyunkô họa thêm.
Khi người hầu bàn đã đi xa, cô cười phá lên.
- Ở đây chắc chưa có ai gọi sakê bao giờ.
- Thế à? ... Thế mà tôi không biết.
- Ở quán này có món awabi và món tôm ngon lắm. Có lẽ ta ăn món tôm nhé?
- Ăn awabi thì hơn.
Đzyunkô gọi hai bít-tết và một awabi. Ngay bên cạnh bàn có đặt một cái bếp. Một người đầu bếp đến và bắt đầu đặt chảo lên.
- Hay là ta đến một hiệu ăn có các món ăn Nhật bản?
- Ồ không, ở đây được rồi. Miền là có sakê.
Đzyunkô lại mỉm cười.
Sau bữa ăn tối, cô đưa Naôê đến một quán bar nhỏ dọn ở tầng hầm. Quán được ngăn ra thành năm buồng. Sàn phủ một tấm thảm sang trọng, cách bài trí nội thất theo đúng phong cách của cung điện ở thế kỷ thứ XVII.
Hình như Đzyunkô rất hay đến đây: người bán bar lập tức nhận ra cô và mời vào buồng. Đối với quán bar giờ này hãy còn sớm, khách còn thưa thớt.
- Làm ơn cho ít sakê, - Đzyunkô yêu cầu.
- À, cái này mới đây! - Người hầu bàn nhìn Đzyunkô và người bạn trai của cô, vẻ quan tâm đặc biệt.
Đzyunkô uống được khá nhiều. Mà hôm nay thì cô lại có phần cao hứng: rượu sakê ở đây là loại thượng hạng, cô được rỗi suốt buổi tối, cho nên Đzyunkô uống hết ly này đến ly khác. Một giờ sau cô đã say rõ rệt.
- Bác sĩ này, thử nhìn tôi một chút. Má có đỏ không?
- Không đỏ lắm.
- Chà! - Đzyunkô cười khanh khách. - Ông lại nhìn tôi như một bác sĩ nhìn bệnh nhân.
Một màu hồng phơn phớt ửng lên trên đôi gò má, làm cho gương mặt xanh xao của Đzyunkô sinh động lên. Trông cô thật kiều diễm và đáng yêu. Tính phóng đã tiềm ẩn trông cô mỗi lúc một hiện rõ thêm.
- Thế bác sĩ không bao giờ say à?
- Tại sao? - Naôê ngạc nhiên. - Cũng như mọi người thôi.
- Thế mà bây giờ thì hoàn toàn tỉnh táo... Có lẽ men không thấm hay sao? - Đzyunkô đặt cái chén không xuống bàn.
- Không thấm... - Naôê cười, mắt nhìn bàn tay trau chuốt, thanh nhã của cô.
- Có thật cô Simura của ông tuyệt vời đến không? - Đzyunkô hỏi một cách đột ngột.
- Simura nào?
- Thôi đừng vờ nữa, tôi biết hết rồi. Cô hộ lý đã kể cho tôi nghe khá nhiều chuyện. Tôi với cô ấy đã đi đến kết luận rằng ông bác sĩ của chúng tôi quá trinh bạch ... Thế nào? - Đzyunkô rướm thẳng người ra một cách đầu thách thức. - Như tôi đây cũng chẳng xấu nào, phải không?
<<1...535455


Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
» [Truyện Hay] Reup Yêu nhầm chị hai..Được nhầm em gái Full Chap
» Hàng đã nhận, miễn trả lại - Mèo Lười Ngủ Ngày
» Chờ Yêu - Hạc Xanh
» Ai hiểu được lòng em - Lục Xu
» Em là đôi cánh của anh - Chiết Chỉ Mã Nghị
» Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ
» Tháng ngày ngất ngưởng - Huyền Lê
» Thiên thần sa ngã - Tào Đình
» Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ
» Hoa hồng giấy - Lâm Địch Nhi
1234...111213»
Bài viết ngẫu nhiên
Blog Radio 102: Yêu em mười phân Blog Radio 102: Yêu em mười phân
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2] Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]
Yêu nhầm chị hai..Được nhầm em gái Full chap Yêu nhầm chị hai..Được nhầm em gái Full chap
Yêu không hối tiếc Yêu không hối tiếc
Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương Yêu đi để còn chia tay - Quái Vương
Yêu anh hơn cả tử thần - Tào Đình Yêu anh hơn cả tử thần - Tào Đình
Xu Xu đừng khóc Xu Xu đừng khóc
Vợ ơi, Anh biết lỗi rồi! Vợ ơi, Anh biết lỗi rồi!
Vị gió Praha ( Prague ) - Lynk Boo Vị gió Praha ( Prague ) - Lynk Boo
Vết thương của Bạch Tuyết Vết thương của Bạch Tuyết
1234...111213»
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây

The Soda Pop