Naôê nhìn Mayumi với một hứng thú mới. Quả nhiên hai người có giống nhau: cũng đôi mắt ấy ... cái mũi hếch ấy ...
- Bác sĩ ngạc nhiên à ?
- Nhưng họ của cô khác kia mà .
- Thì có sao ? Anh ấy với em cùng mẹ khác cha .
- Bác sĩ trưởng có biết việc này không ?
- Sao lại không, chính em đã xin papa nhận anh về làm việc ở bệnh viện .
- Ra thế đấy ...
- Takêô hay kể chuyện anh cho em nghe.
- Mỗi người ở một nhà kia mà.
- Thì có sao ? Nói chuyện bằng điện thoại.
- Sawađa có đoán được những quan hệ của cô với bác sĩ trưởng không?
- Chắc là không. Anh ấy chỉ biết rằng ông ta là một khách quen của quán cà phê. Thành thử anh đừng có nói hở ra đấy nhé! - Mayumi đưa ngón tay trỏ đặt lên môi .
- Đồng ý .
- Anh ấy phục lăn anh. Anh ấy nói rằng tuy tính tình anh chẳng có gì dễ chịu lắm, nhưng anh vẫn là một con người lỗi lạc .
Naôê mân mê cái cốc trên tay .
- Anh ấy kể cho em nghe hết rồi ! Tuy anh đã ra khỏi trường đại học nhưng cho đến nay anh vẫn đang tiến hành một công trình nghiên cứu. Lại bỏ tiền túi của mình ra mà làm. Cừ thật đấy! Anh lại làm thí nghiệm ngay trên thân thể mình ...
- Cô lầm rồi. Đó không phải là một công trình nghiên cứu .
- Thôi đừng nhún mình nữa, em đã trông thấy mấy tấm phim X-quanh của anh rồi. Trong phòng làm việc của anh Takêô ây. Trông sợ thật! Em cứ tưởng tượng anh đang đứng trong phòng tối xem xét mấy đốt xương của chính mình, thế là da em cứ nổi gai ốc lên .
- Tại sao ?
- Em cũng không biết nữa. Chỉ thấy nó có cái gì rùng rợn quá .
Naôê nhìn ra cửa sổ. Đêm đang xuống dần . Trên trời chỉ còn thấy những vệt dài đỏ thẫm . Mayumi mường tượng như thấy một bống tối lướt qua gương mặt Naôê.
- Bác sĩ ! Thế bác sĩ không bao giờ thấy sợ à ?
- Không. Quen rồi .
- Còn em thì sau khi nhìn thấy những tấm phim ấy, suốt đêm em không sao ngủ được. Những cơn ác mộng dày vò em. Em nằm mơ thấy mấy đốt xương của anh nhảy múa trong bóng tối, chạm vào nhau lộp cộp, nghe mà rợn cả người ! ... Rồi sau đó nó lại bắt đầu vỡ ra từng mảnh ...
- Thôi ! Cô im ngay ! -Naôê quát .
- Xin lỗi ... - Mayumi thảng thốt nháy mắt lia lịạ - Em không ngờ đã làm cho anh khó chịu đên thế ... Em cũng không thích những chuyện như vậy .
Naôê ngồi thẳng dậy, như thể thấy khó thở
- Anh ạ, khi em xem những tấm phim ấy, em hình dung thấy anh. Anh, một bác sĩ cũng lạnh lùng, khô khan như thế" ...
- Em phải đi làm, phải không ? - Naôê hỏi, chuyển sang gọi Mayumi là "em" một cách bất ngờ .
- Vâng, - Vì hơi men sakê, trong đầu Mayumi có tiếng ong ong nhè nhẹ . - Sao, em làm phiền anh lắm à ?
- Không, chẳng qua tôi muốn nằm một chút .
- Anh ốm à?
- Không ... - Naôê nói một cách khó nhọc. Mặt ông đột nhiên chợt nhạt hẳn đi, trán đổ mồ hôi .
- Anh làm sao thế?
Naôê loạng choạng buông mình xuống đi-văng .
- Anh đau ở đâu à ?
- Lưng ... - Naôê thều thào.
- Để em xoa nhé ?- Mayumi sợ hãi đề nghị.
- Làm ơn - ...đi đi - Naôê úp mặt vào gối và rên lên một tiếng .
Chỉ trong một nháy mắt cảm giác say của Mayumi đã tan biến hoàn toàn .
- Có lẽ em gọi bác sĩ nhé.
- Tôi là bác sĩ . - Đột nhiên Naôê ngồi phắt dậy : - Ở hộc bàn bên phải ... hộp luộc kim ... Đưa nhanh lên ! ... Ống tiêm ...
- Ống tiêm?
- Ừ, trong cái hộp sắt ấy ! Đưa cả lại đây!
Mayumi chạy ra bàn rút ngăn kéo. Cái hộp đây rồi . Mayumi mở nắp: phía trong hộp có hai ống tiêm và khoảng một chục ống thuốc đựng một chất nước trong suốt .
- Nhanh lên! - Naôê lại rên rỉ .
Mayumi hối hả đưa cái hộp cho ông ta .
- Đọc được tên thuốc rồi phải không ? - Naôê hỏi với một giọng hằn học mà Mayumi không sao hiểu được .
- Cái gì ạ?
Naôê nhìn trừng vào mắt Mayumi, đến nỗi cô chỉ muốn chui xuống đất, tay Naôê lật đật bẻ đầu ống hút chất nước không màu vào ống tiêm. Những giọt mồ hôi lớn lấm tấm trên trán ông; bàn tay cấm ống tiêm run bắn lên.
- Đừng nhìn! - Ông ta ra lệnh vắn tắt.
Mayumi ngoảnh mặt đi.
Naôê lại rên lên một tiếng.
Qua đôi hàng mi, Mayumi trông thấy Naôê xắn tay áo kimônô. Cô ngạc nhiên khi thấy da ông trắng xanh, không giống như nước da thường thấy ở đàn ông.
Cắn chặt môi lại vì đau đớn, Naôê đâm mũi kim tiêm vào tay, chẳng buồn bôi cồn nữa. Mayumi chợt hiểu ra rằng cô đã tình cờ nhìn trộm một điều bí mật của người khác.
Naôê bỏ ống tiêm vào hộp. Cái ống thủy tinh lăn xuống đấ kêu lanh lảnh.
- Tôi bảo đi đi mà! - Cái nhìn thù địch của Naôê lại đâm xoáy vào Mayumi, và cô bất giác nhắm nghiền mắt lại.
Trong mấy phút liền ông vẫn rên khe khẽ - cô thể thấy rõ rằng cơn đau không thể nào chịu nỗi. Mauymi kinh hãi đứnh nhìn Naôê vật lộn với nó. Ông rên mỗi lúc một to hơn, đầu ông vật vã trên gối.
Cuối cùng tiếng rên im hẳn: liều thuốc đã có tác dụng, và Naôê đã thiếp đi. Mặt ông ở trong vùng bóng tối, chỉ trông thấy vành tai bên phải trắng mờ mờ.
Mayumi đưa mắt nhìn quanh phòng như thể muốn biết chắc rắng xung quanh không có ai, từ từ đứng dậy nhặt mấy ống thuốc rỗng, cẩn thận đậy nắp hộp lại và đem trả vào ngăn kéo bàn. Cô lắng tai nghe: Naôê đã ngủ yên. Lồng ngực ông lên lên xuống xuống đều đều.
Mayumi thở hắt ra. Cô có cảm giác như vừa tỉnh dậy sau một giấc mơ khủng khiếp. Có ai ngờ... cái cảnh vừa qua đã diễn ra ngay trước mắt cô. Hai cái đó có liên quanh gì với nhau không? Chắc là không. Chẳng lẽ một câu chuyện phiếm của đàn bà lại có thể tác động một cách ghê gớm như vậy đến một người đàn ông?
Mayumi không hiểu gì hết, nhưng không rõ tại sao cái cảm giác kỳ lạ là mình có lỗi vẫn không rời tâm trí cô: Cô vẫn cứ nghĩ rằng mình đã nói với Naôê một điều cấm kỵ và đã làm cho ông ta đau đớn. "Mình đặt bày ra câu chuyện xương xẩu ấy thật hết sức vô duyên", - Mayumi ân hận tự nhủ.
Naôê ngủ rất say - tha tội cho em, - Mayumi âu yếm nói thì thầm trong khi đến cạnh ông. Cô lau mồ hôi trên trán, thận trọng vực ông nằm ngửa cho ngay ngắn, kéo lại tấm drap cho thẳng, đắp chăn cho ông rồi đi dọn bàn. Một ống thuốc rỗng lọt vào mắt cô. Mayumi nhặt nó lên xem nhưng không đọc được; trên ống thuốc có một hình tam giác nhỏ và một dòng chữ la tinh ...
Cô dọn cốc tách xuống bếp, đổ cặn rượu đi và rửa mấy cái ly. Cô buồn rầu cười nhạt một mình. Vừa rồi cô có nói : "Có lẽ anh nên cho phép cả em cũng được dọn dẹp ở đây nhé?" thế là đúng y như rằng ... cứ thể mình có tài tiên đoán vậy.
Không còn việc gì phải làm nữa: mọi thứ đều sạch bong. Đến lúc phải đi rồi chăng? Mayumi nhìn đồng hồ. Bảy giờ năm. Hãy còn thì giờ. Cô đến cạnh Naôê đang ngủ và lại lắng nghe hơi thở đều đặn. Bóng của sống mũi hắt lên cái má nhợt nhạt.
Ở lại thì ngu xuẩn, mà bỏ đi không cáo từ thì vô lễ. Nhưng chẳng lẽ đánh thức ông ta dậy.
Mayumi quyết định đợi thêm hai mươi phút nữa. Cô châm thuốc lá hút. Bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên rất gắt. Mayumi rút điếu thuốc lá đang ngậm ra và quay vế phía Naôê. Ông ta ngủ say quá không nghe thấy gì. Chuông điện thoại vẫn réo. Mayumi đếm đến năm hồi chuông rồi chậm rãi đến cạnh máy. Ba hồi nữa... Mayumi giơ tay định cầm ống máy, nhưng vừa lúc ấy chuông ngừng reo.
Mayumi trở về cạnh lò kôtatsu, Naôê vẫn không nhúc nhích. Xa xa, từ phía dưới vẳng lên tiếng rì rầm của thành phố, nhưng trong phòng vẫn tĩnh mịch. Cô chợt có cảm giác rằng cái cảnh này đã kéo dài từ một thời xa xưa. Từ thuở nào cô vẫn là người hộ lý trông nom Naôê bên giường bệnh...
Chuông điện thoại lại réo lên, ngắt quãng dòng ý nghĩ của cô đang trôi êm ả. Cô lại đợi đến đợt chuông thứ tám rồi cầm máy lên.
- Tiên sinh! - Một giọng phụ nữ thì thào trong ống máy. Mayumi ép ống máy vào tai sát hơn nữa - Mikikô đây. Hôm qua em đã quấy rầy anh... Bây giờ em ghé anh có được không? ... Allô, tiên sinh ... tiên sinh......
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: