WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Đèn Không Hắt Bóng

- Tôi phải đến tận nhà làm phiền bác sĩ thế này thật không phải. Nói chung, tôi cũng định đến bệnh viện ...
Naôê gạt chồng tạp chí sang một bên .
- Được rồi, được rồi. Cô đến bệnh viện chữa chân từ bao giờ nhỉ? Cách đây hai tháng phải không ?
- Vâng, đầu tháng chín .
Mayumi nhìn cái cốc đặt trên lò kôtatsu. Trong cốc còn một chút sakê .
- Nào, cô cho xem đi .
- Ngay bây giờ à ? - Mayumi luống cuống .
- Chứ còn bao giờ nữa ?
Mayumi bàng hoàng đưa mắt nhìn quanh . "Ngốc hết sức ! Đến nhờ người ta khám tại nhà, rồi bây giờ lại xấu hổ ! Nhưng ..."
- Cô nằm lên đi-văng đi . - Naôê cũng chẳng hề nhận thấy Mayumi rúm cả người lại vì xấu hổ . - Và cởi bít tất ra . Cả hai chiếc .
Mayumi suýt khóc oà lên.
- Bác sĩ ...
- Tôi sẽ quay mặt đi . - Naôê đến giờ mới hiểu ông bỏ ra đứng ở cửa sổ nhìn xuống đường .
Mayumi hối hận một cách chua chát về sự dại dột của mình. Cứ cho là có việc thật đi, nhưng đến tận nhà một người đàn ông độc thân .. Lại còn cởi bít tất ra nữa ...
"Thà mình gặp ông ta ở một quán cà phê nào đó còn tha thứ, - cô tự rủa thầm. - Vì nói thật ra thì cái chân có làm sao đâu. Quả tình cũng hơi đau một chút khi đi giày cao gót, mà không phải lúc nào cũng đau. Cái chân chỉ là một cái cớ, chẳng cần nói cũng rõ . Nhưng tại sao đúng hôm qua mình lại nảy ra cái ý ngớ ngẩn này ? À, phải ... lễ xem mắt của Mikikô, con gái papa ... Đằng nào chả thế ... thật là ngu xuẩn ! Bây giờ ông ta sẽ nghĩ về mình như thế nào ..."
Có lẽ Mayumi vẫn ước ao được qua một buổi tối với Naôê, nhưng miễn là đừng làm vào một tình huống ngu xuẩn như thế này .
- Xong chưa ? - Tiếng Naôê đưa Mayumi trở về cõi thực.
- Xong ngay ạ, một chút nữa thôi .... - Với mấy ngón tay đã tự dưng trở nên khó điều khiển, cô vén vạt áo dài lên .
- Xong rồi ạ
- Mắt cá có thấy nhức không ? - Naôê chạm vào chân, và Mayumi hoảng sợ co rúm lại. - Buông lỏng cơ ra. Ở đây có đau không ? - Naôê sờ nắn bàn chân hai mắt cá, chạm lên đầu gối. - Thế ở đây ?
- Có lẽ ...
- Ở đây thì sao ?
-Kh-không ... à, hay là có nhỉ? - Mayumi cũng không còn biết là có đau hay không nữa. - Hình như cũng hơi đau ... - Cô lẩm bẩm một cách không lấy gì làm quả quyết . Thật khó phân biệt ! Khi nói là đau thì cảm thấy hình như đau thật, nhưng khi nói là không đau thì lại thấy không đau thật. Vả lại lúc này Mayumi cũng không còn quan tâm đến cái chân nữa. "Sao cho chóng xong đi", - cô thầm mong ước, mặt nóng bừng lên một cách khổ sở. Cô có cảm giác là nãy giờ đã có cả một thế kỷ trôi qua .
Cuối cùng Naôê đứng dậy, và Mayumi cũng nhảy xuống đi-văng như một con búp bê có lò xo. Naôê đi vào gian bến, và từ đấy có tiếng nước chảy róc rách trong lavabô : chắc ông ta đang rửa tay. Mayumi chợt thấy khó chịu muốn chạy trốn .
Naôê quay trở lại và ngồi xuống chỗ cũ cạnh lò kôtatsu.
- Tôi có thể nói, - Ông kết luận, - rằng không có lý do gì để lo lắng cả .
Chính Mayumi cũng biết rất rõ điều đó .
- Xương vẫn nguyên lành . Trước đây thì hơi bị bong gân, nhưng bây giờ thì gần như bình thường rồi.
Mayumi lắng nghe, vẻ chăm chú hết sức .
- Chỉ có một điều duy nhất : vì giày cao gót làm cho mắt cá phải chịu một gánh nặng bổ sung, cho nên cô không nên đi loại giày này.
- Sao, tuyệt đối không đi nữa ạ ?
- Ít ra là trong một thời gian vài ba tháng.
- Cám ơn bác sĩ ...
- Không có gì đáng sợ đâu, tự khắc sẽ khỏi. Dù sao thì đó cũng không phải là một cớ để đi tìm bác sĩ.
Mayumi đỏ bừng mặt.
- Nhưng xin bác sĩ đừng nói với papa nhé?
- Papa nào nữa thế ? À .. ông bác sĩ trưởng ...
- Bác sĩ ạ, gần đây ông ấy gặp nhiều chuyện buồn phiền .
- Thế à ? - Naôê nói, giọng dửng dưng .
- Bác sĩ không nhận thấy sao ?
- Không .
- Thế để tôi kể bác sĩ nghe nhé ? Ôi, thật khủng khiếp! - Mayumi rất mong lay cho Naôê ra khỏi cái trạng trái dửng dưng. - Con gái ông ta đã trốn buổi lễ xem mắt !
- Thật à ? - Naôê nhìn không rời mắt làn khói màu xám lam đang bay lên từ điếu thuốc lá ; thậm chí ông ta cũng không nhìn sang Mayumi một lần nào, và điều đó làm cho cô tủi thân một cách xót xa .
- Hình như Mikikô phải lòng ai ấy .
Không trả lời, Naôê bỗng đứng dậy, vào bếp lấy một chai rượu lớn rót vào cốc .
- Cô uống nhé ?
- Nhưng tôi ... - Thời gian gần đây Mayumi hay cho phép mình uống một vài cốc với những người khách quen của tiệm cà phê, thành thử đến lúc đóng quán bar cô thường không đi vững nữa. "Chà, thôi ra sao thì ra !" - Cô nghĩ bụng .
- Phải cái là sakê chưa hâm . - Naôê toan đi lấy một cái ly sạch, nhưng Mayumi đã nhanh chân hơn .
- Để em lấy cho. - Cô đứng phắt dậy và chạy vào gian bếp. - Lấy mấy cái ly để trên kệ nhé ?
Phía trên cái bể con rửa chén đĩa có xếp những cái chén cà-phê và những cái ly uống rượu miệng úp xuống dưới, đã được rửa sạch bong; bên cạnh có đặt một tập khăn giấy in hoa. Sự ngăn nắp ở đây rõ ràng không phải do một bàn tay đàn ông .
- Ôi, sạch quá! - Mayumi nhận xét một cách không khỏi có phần tinh quái trong khi cầm ly quay ra. - Ai dọp dẹp cho bác sĩ thế này? Chắc phải là một giai nhân nào đấy? ...
Naôê lặng lẽ rót sakê cho cô - như thể không hề nghe thấy câu hỏi vừa rồi .
Mayumi nâng ly rượu đưa lên môi, trong lòng hơi bực bội. Cô đã quen uống whisky, nên thấy vị sakê hơi lợ lợ, nhưng uống cũng dễ chịu.
- Có lẽ bác sĩ nên cho phép cảm em cũng được dọn dẹp ở đây nhé ? Thỉnh thoảng thôi ...
- Thế rồi sao nữa ? - Naôê sốt ruột ngắt lời cô .
- Sao nữa ấy à ? À vâng ... - Mayumi nhấp thêm một ngụm nữa. - Nhưng bác sĩ phải hứa đừng nói với ai cơ! - Cô giơ ngón tay lên dọa .
- Được .
- Lễ xem mắt không thành, papa rối trí kinh khủng. Hôm qua papa ở chổ em ... - Mayumi ranh mãnh đưa mắt nhìn Naôê như muốn hỏi : "Anh thấy thế nào, sợ chưa ?" - Papa ở lại đến mười một giờ, chốc chốc lại gọi điện về nhà hỏi xem cô con gái rượu đã về chưa. Rốt cuộc đợi mãi không được đành ra về, như người mất hồn ấy. Còn em thì cứ đổ thêm dầu vào lửa: "Nhỡ cô ấy tự tử thì sao?" Vâng ... tội nghiệp papa quá ...
Naôê nghe một cách lơ đãng.
- Rồi hôm nay bỗng lại gọi điện: "Nó về rồi! Vừa về lúc sáng"! Cô bé thật quá quắt ... Nhưng kìa sao bác sĩ cứ lặng thinh thế? Câu chuyện vô vị lắm sao ?
- Đâu có ...
Mayumi chợt tò mò nhìn Naôê .
- Bác sĩ có quen Mikikô không ?
- Có quen .
- Bác sĩ thấy thế nào ? Có thích không ?
- Một cô gái rất tốt .
- Chỉ thế thôi à ? Hừm ... - Mayumi suy nghĩ. Làm thế nào tác động vào con người này nhỉ? ... - Bác sĩ có muốn không, em sẽ nói thêm điều này cho bác sĩ nghe nữa nhé? - Cô mỉm cười một nụ cười bí ẩn. - Bác sĩ hãy nhìn em đi. Thật kỹ .
Naôê băn khoăn nhìn Mayumi. Một gương mặt thanh tú. Đôi mắt to sinh động, mũi hơi hếch, cái môi dưới mọng và hơi nhô ra một chút, nhưng điều đó tuyệt nhiên không là cho nó xấu đi: ngược lại còn tôn nó lên dưới mắt nhiều người đàn ông, - mà bản thân cô ta hình như cũng biết rõ như vậy ...
- Em không làm cho bác sĩ nhớ đến người nào sao?
Naôê ngơ ngác lắc đầu.
- Thôi được để em gà cho, - Mayumi cười khúc khích. - Người đó có quan hệ trực tiếp với bệnh viện của bác sĩ.
- Với bệnh viện Oriental ?
- Ừ - ly rưựu sakê làm cho Mayumi dạn dĩ lên một cách bất ngờ .
- Một cô y tá à?
- Đoán sai rồi ! Mayumi cất tiếng cười lả lời. - Đây là một người đàn ông.
- Đàn ông à?
- Vâng . - Đôi mắt cô tròn xoe, làm như thể che dấu một điều bí ẩn ghê gớm . - Và bác sĩ vẫn thỉnh thoảng gặp người ấy .
- Ông ta là bác sĩ à ?
- Không ...
- Tôi không hiểu .
- Thôi được, em sẽ nói . Bác sĩ có biết kỹ thuật viên X-quang Sawađa không ?
- À-à, Takeô Sawađa ...
- Thế thì em là em gái của người ấy ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0006 giây

XtGem Forum catalog