Ring ring



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Hóa ra bà đã biết từ lâu nhưng hai ngày Trịnh Vi ở lại chơi, bà không hề tỏ thái độ gì cả, Trần Hiếu Chính không biết mình có nên cảm kích hay không nhưng anh không có cách nào phủ nhận giả thiết này của mẹ, anh đành nói: “Vâng ạ, con thừa nhận cô ấy là lý do quan trọng nhất trong chuyện này”.

“Trước đây con không bao giờ như vậy, con trai mẹ là một người có chí tiến thủ, bắt đầu từ ngày đầu tiên vào đại học, đi du học không phải luôn là mục tiêu của con đó sao. Nếu không phải như thế thì con chịu khó học ngoại ngữ, vất vả làm thêm như thế để làm gì? Những năm tháng qua mẹ con mình sống khó khăn, tiết kiệm từng xu từng hào là để làm gì? Đến bây giờ có được cơ hội, thầy chủ nhiệm lớp con bảo, năm nay cả nước cũng chỉ có ba nghìn chỉ tiêu đi du học, giờ con lại nói với mẹ rằng vì yêu nên con từ bỏ cơ hội để được ở bên cô ấy. Chính, con hãy nhìn vào bố mẹ và nói rằng, nói thật to rằng, đây là sự lựa chọn của con?”

“Đúng là con luôn muốn được đi nước ngoài, ở đó có kỹ thuật tiên tiến và môi trường học tập tốt hơn nhưng lúc đó con không hề nghĩ rằng mình sẽ gặp Trịnh Vi. Sau khi ở bên cô ấy, con mới biết rằng mình cũng có thể có những niềm vui đơn giản.” Anh nhìn vào người đã sinh thành dưỡng dục mình, “Mẹ, con biết những năm tháng qua mẹ rất vất vả, con cũng luôn cố gắng để mình làm được tốt nhất nhưng kể cả đứng trước mặt bố, con cũng không sợ nói thật, có lẽ con không giỏi giang như bố mẹ kỳ vọng, con rất hạnh phúc với niềm vui mà cô ấy mang đến cho con”.

Bàn tay mẹ anh xoa lên mặt kính khung ảnh lạnh lẽo một cách vô thức, giọng thều thào như đang thở dài, “Chính, con nói niềm vui với mẹ? Không phải mẹ không hiểu thế nào là niềm vui. Hồi bố con còn sống, con ở trong bụng mẹ, ba người nhà mình ở bên nhau, mẹ cảm thấy mẹ hạnh phúc hơn bất kỳ người phụ nữ nào trên thế gian này. Sự nghiệp của bố con thuận buồm xuôi gió biết bao, một công ty lớn của nhà nước với hai nghìn công nhân, chưa đầy ba mươi tuổi, từ Trưởng phòng Kỹ thuật của công ty, bố con đã lên làm Kỹ sư trưởng. Hồi đó, những dịp lễ tết người đến chơi nhà, chưa kịp về đã có người khác đến, gặp nhau dưới sân, không ai không cười nói hỏi han. Nhưng mẹ vô phúc, chẳng giữ được cái gì lâu, con mới được ba tháng trong bụng, bố con ra công trường thì bị tai nạn và không trở về nữa. Lễ truy điệu được tổ chức rất long trọng, vòng hoa bày kín nhà tang lễ, nhưng lễ truy điệu kết thúc, mọi thứ cũng kết thúc, tình người cũng trở nên nhạt nhẽo. Khoản tiền tuất lĩnh được, khi con chưa đầy tháng thì ốm nặng một trận nên cũng chẳng để lại được gì. Chỉ thế thôi thì cũng không sao, cái khó là mẹ một mình nuôi con, hồi nhỏ sức khỏe con không tốt, công việc của mẹ lại thay đổi liên tục, vị trí mỗi ngày một tụt hậu, thời gian chăm sóc con càng ngày càng ít, mẹ đi tìm Giám đốc, tìm Chủ tịch Công đoàn, chỉ xin họ chuyển mẹ tới bộ phận không phải đi làm ca, họ là những người bạn thân coi nhau như anh em trước kia của bố con nhưng hồi đó họ chỉ cười ái ngại kể ra những khó khăn của cơ quan, bảo mẹ phải cống hiến, hạn chế đòi hỏi. Một góa phụ như mẹ, chỉ xin có thời gian chăm sóc đứa con chưa gửi được nhà trẻ vào ban đêm, yêu cầu đó cũng quá đáng hay sao? Hồi con đi trẻ nửa đêm sốt cao, phòng y tế của cơ quan không chữa được, một mình mẹ cõng con đi gần ba cây mới đến được bệnh viện, vì số tiền viện phí đó mà mẹ phải gõ cửa không biết bao nhiêu nhà họ hàng, họ chỉ nói, thôi tìm một ông chồng đi, việc gì phải chịu khổ một mình. Chính ạ, trước linh cữu cha con, mẹ đã hứa sẽ sống một mình suốt đời, mẹ không thể tìm một người đàn ông khác, mẹ còn có những kỷ niệm và một đứa con trai với cha con. May mà từ nhỏ con đã có chí tiến thủ, hồi con đỗ đại học, tất cả số tiền có trong nhà, cộng với tiền lương được lĩnh trước của mẹ cũng không đủ đóng tiền học, phải hỏi vay chú con 500 tệ, may mà chú chịu giúp mình nhưng sau khi cho vay tiền lại bê chiếc tivi của nhà mình đi, một cái tivi cũ thì đáng bao nhiêu tiền, chẳng qua là chú nghĩ không biết bao giờ mình mới trả nổi số tiền đó nên vớt vát được cái gì hay cái đấy… Những chuyện này con đều biết chứ? Mẹ ôn nghèo kể khổ nhiều, con chỉ thấy khó chịu, nhưng đây chính là cuộc sống. Chính ạ, mẹ nói ra những điều này là muốn cho con biết rằng nghèo hèn không có niềm vui đâu”.

Những chuyện mẹ nói, Trần Hiếu Chính đều ghi nhớ trong lòng, anh không thể quên nỗi gian nan vất vả hồi nhỏ, vì thế mới muốn giữ chặt niềm hạnh phúc nhỏ nhoi đang có trong tay. Anh cố gắng để cho giọng mình bình thản, “Những chuyện đó con vẫn còn nhớ, mẹ ạ, nhưng con không cho rằng việc không ra nước ngoài chắc chắn sẽ khiến con nghèo hèn. Mẹ hãy tin con, đợi sau khi con tốt nghiệp, cuộc sống của chúng ta chắc chắn sẽ tốt hơn, mẹ cũng sẽ có ngày được hưởng hạnh phúc”.

Mẹ quay đầu nhìn anh, đôi mắt đỏ ngầu nhưng khô khốc. Trần Hiếu Chính nhớ khi còn nhỏ, mẹ anh thường khóc thầm, nhưng giờ đây, bà không còn khóc được nữa, “Mẹ không thể tin được. Trước đây con luôn là niềm tự hào của mẹ, là một đứa con ngoan, mẹ rất yên tâm về con, nhưng giờ đây chỉ vì một cô gái mà con lại từ bỏ cơ hội ngàn vàng như thế. Con phải biết rằng mẹ không thể giúp đỡ con về mặt sự nghiệp, cái gì con cũng phải dựa vào mình, con có thể gặp được rất nhiều cô gái tốt trong cuộc đời, nhưng liệu có mấy con đường tắt có thể thay đổi số phận của con? Ngay cả một sự nhìn nhận đơn giản như thế con cũng không có, làm sao mẹ có thể tin cuộc sống sẽ trở nên tốt đẹp hơn? Con thử nhìn con xem, trước đây con luôn biết mình nên làm gì, còn bây giờ, đêm hôm khuya khoắt không chịu đi ngủ, chỉ nghĩ đến những điều phi thực tế, ngôi nhà nhỏ đó của con thì làm được gì, nó có thể che mưa che gió cho các con sau này hay không?”.

Trần Hiếu Chính phản bác một cách khó khăn, “Mẹ, tình cảm của mẹ và bố sâu nặng như thế, mẹ phải biết rằng suốt đời người ta chỉ có thể gặp một người hợp với mình”.

Mẹ anh nhìn xuống bàn tay nứt nẻ của mình rồi chầm chậm lắc đầu, “Mẹ không được học hành nhiều như các con, những điều mẹ hiểu cũng rất đơn giản, tình cảm giống như mì chính, chỉ có thể làm đồ gia vị chứ không thể ăn no. Nếu con cho rằng mẹ là một bà mẹ ghê gớm, tìm đủ mọi cách để chia rẽ hạnh phúc của con trai thì con sai rồi, mẹ không ghét cô gái mà con đưa về. Mẹ thừa nhận mẹ ích kỷ, muốn con được ở bên mẹ suốt đời, nhưng con đã lớn rồi, sớm muộn gì ngày đó cũng sẽ đến. Đúng rồi, cô bé Trịnh Vi, con thích cô ấy, mẹ biết, tầm tuổi như con, làm sao không rung động trước một cô gái vừa xinh xắn vừa lanh lợi như thế. Nhưng con cũng thấy đấy, vẻ non nớt của cô ấy, có phải là người đã từng nếm mùi khó khăn gian khổ hay không? Trước khi những “tháng ngày hạnh phúc” đến, cô ấy có thể đồng cam cộng khổ với con được không, kể cả cô ấy sẵn sàng chia sẻ với con, lòng con có thấy thoải mái hay không? Vợ chồng nghèo hèn khổ lắm con ạ, đợi đến khi con được chứng kiến cảnh nghèo hèn con sẽ hiểu. Từ nhỏ con đã sáng dạ thông minh, con nên biết rằng có hai mẫu người yêu phù hợp với con, một là người có điều kiện để có thể nâng đỡ con, hoặc là người dù gia đình không có điều kiện nhưng thông minh, thực tế, có thể cùng con gánh vác mọi việc, để con không phải lo lắng gì. Trịnh Vi không thuộc mẫu người nào cả, một cô gái như cô ấy, cần có người nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Chính ạ, hiện tại con không có tư cách ấy”.

Hai bàn tay đang buông thõng của Trần Hiếu Chính từ từ nắm chặt lại, “Mẹ, con không muốn nghe những điều này, mẹ đừng ép con, tại sao phải bắt con lựa chọn giữa mẹ và cô ấy?”.

Người đứng trước mặt anh lại cười khẩy một lần nữa, “Mẹ già rồi, kể cả sau này được sung sướng thì mẹ cũng chẳng sống được bao nhiêu nữa. Kể từ khi bố con mất đi, cuộc đời mẹ đã kết thúc. Còn cuộc đời con là của con, con là con trai của mẹ, cho dù mẹ mong con thành đạt đến đâu, mẹ cũng không thể sống thay con. Con không muốn nghe mẹ nói vì những điều mẹ nói con đều hiểu, bản thân con cũng đã từng nghĩ đến nó nên bây giờ con mới sợ nó. Hồi con ba tuổi mẹ bế con sang chơi với những đứa trẻ hàng xóm, có người trêu bọn con, hỏi lớn lên muốn làm gì. Những đứa trẻ khác chỉ nói những thứ linh tinh, chỉ có con, con nói lớn lên sẽ làm việc lớn. Mọi người đều bật cười, một đứa trẻ lên ba thì biết gì là việc lớn? Nhưng mẹ là người đẻ ra con, từ nhỏ con đã là đứa trẻ có tham vọng, vì thế việc nào con cũng làm tốt hơn người khác, giỏi giang hơn người khác. Con cần cù chăm chỉ như thế, chỉ mong có ngày vượt trội hơn người, đều chỉ vì mẹ hay sao? Con không hề đau khổ khi từ bỏ cơ hội đó? Hôm nay con yêu cô ấy, con cảm thấy tình yêu là quan trọng nhất nhưng đợi đến khi vấp ngã trong thực tế, sớm muộn gì con cũng sẽ hận cô ấy. Vì thế, không phải là con phải lựa chọn giữa mẹ và cô ấy, mà là lựa chọn giữa chính bản thân con và cô ấy”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0012 giây