“Không cần gọi điện thoại đâu.”
“Cũng được, anh không cho em gọi, em sẽ đến nhà anh chơi nhé?”
“Điện thoại nhà anh là xxxxxxx, đừng gọi nhiều, anh thường ở nhà buổi tối.”
“Ờ, thôi, em phải ra xe đây. Í, bọn mình mới gì đó mà đã phải xa nhau hai tháng, khai giảng bọn mình lại tiếp tục gì đó nhé. Anh phải nhớ em đấy.”
“…”
“Phải nhớ em đó nhé!” “…”
“Anh có nhớ em không?” “Đừng nói nữa, đau đầu quá.”
“Thế anh bảo có nhớ không?”
“Thôi được thôi được, mau ra xe đi. Còn việc gì nữa không?”
“Không còn gì nữa, anh cúp máy trước đi, trái tim thổn thức của em vẫn đang đập thình thịch, để em trấn tĩnh một chút đã, sau khi bình tĩnh em sẽ cúp.”
“…”
Sau khi Trần Hiếu Chính cúp điện thoại, Trịnh Vi vẫn ghé sát ống nghe vào tai, ngay cả tiếng “tút tút” trong điện thoại cũng cảm thấy rộn ràng hơn trước. Cô nhìn cô bạn Nguyễn Nguyễn đang cố nhịn cười rồi mới đặt máy xuống và trách một câu, “Cười cái gì mà cười, cậu thì chỉ nghĩ đến việc được gặp anh chàng Triệu Thế Vĩnh của cậu thôi, cũng chẳng cần phải hào hứng như thế đâu”.
“Kể cả bọn tớ có về rồi, có mẹ anh ấy ngồi canh, cũng không thể gặp nhau thường xuyên, đó là tớ mừng cho cậu.”
Nhà Trịnh Vi và nhà Nguyễn Nguyễn đều ở miền Đông nhưng thuộc hai tỉnh khác nhau, Trịnh Vi xuống tàu trước. Vẫy tay tạm biệt cô bạn thân, mẹ cô đã đợi ở sân ga, bố cô cũng đã gọi điện trước cho cô, nói cơ quan có việc, không thể đến đón, thực ra cô đều hiểu cả.
Hai tháng nghỉ hè, nhà bố, nhà mẹ, nhà bà nội, cô ở mỗi nơi một thời gian, nơi nào cũng chỉ có ăn và ngủ, cô bắt đầu lo mình sẽ béo lên. Đương nhiên cô vẫn thích ở bên mẹ nhất, mẹ và con gái bao giờ cũng gần gũi hơn, sau khi ly hôn, mẹ cô thuê một căn phòng ở gần cơ quan. Trịnh Vi kể cho mẹ nghe chuyện của mình với Trần Hiếu Chính, mẹ cô hỏi: “Có thật là không còn nhớ Lâm Tĩnh nữa không?”.
Đã lâu lắm rồi không có người nhắc đến cái tên Lâm Tĩnh trước mặt Trịnh Vi, dường như cô tưởng rằng mình đã quên rồi, cô im lặng một lát, nói: “Anh ấy đi rồi, nhớ cũng chẳng để làm gì”.
“Lâm Tĩnh là một cậu bé ngoan, hai đứa vốn hiểu nhau là thế, từ nhỏ con lại thích cậu ấy, Vi Vi, con nói thật xem, con có trách mẹ không?”
Trịnh Vi lắc đầu, mẹ cô đã đủ khổ rồi, cô an ủi mẹ bằng một câu nói đọc được trong sách cách đó không lâu, “Những cái vốn là của con sẽ thuộc về con, việc anh ấy rời xa, chỉ có thể nói lên một điều rằng anh ấy chưa bao giờ là của con”.
Cho đến tận bây giờ, bác Lâm vẫn chưa ly hôn được với cô Tôn, hai bên vẫn cứ giằng co như thế. Vì mối quan hệ với mẹ mà công việc của bác cũng bị ảnh hưởng, cấp trên lấy lý do sức khỏe yêu cầu bác lùi về tuyến dưới trước thời hạn, mẹ cô cũng từ một công việc tốt bị điều về vị trí thủ kho. Cho dù như thế, những lời dị nghị xung quanh vẫn không hề ngớt, hằng ngày mẹ cô vẫn đi làm, cố gắng sống vui hơn, bà nói bà tin bác Lâm.
Trịnh Vi không biết có phải phụ nữ sinh ra là vì tình yêu hay không, vì thế đứng trước tình yêu, bao giờ họ cũng mạnh mẽ hơn đàn ông.
Trong thời gian nghỉ hè cô có gọi điện thoại cho Trần Hiếu Chính, một người phụ nữ trung niên nhấc máy, cô đoán chắc là mẹ anh, vì thế Trịnh Vi gọi “bác ơi” rất ngọt, khiến đối phương phải giật mình, lúc đó Trần Hiếu Chính không có nhà. Hôm sau, hắn mới gọi lại cho cô, qua điện thoại vẫn là cô nói hắn nghe, cuối cùng, hắn bảo, từ sau thôi để hắn gọi cho cô, Trịnh Vi không phản đối, chỉ cần được nghe thấy giọng nói của hắn, làm thế nào cũng được.
Mãi mới hết kỳ nghỉ hè, Trịnh Vi vội trở lại trường, giống như chú chim non quay về bên Trần Hiếu Chính. Cô thu dọn sơ qua hành lý rồi tung tăng chạy đi tìm hắn.
Trần Hiếu Chính vẫn giữ vẻ không lạnh nhạt không mặn mà đó nhưng ít nhất không tỏ vẻ chống cự trước sự xuất hiện của cô, hai người còn đến nhà ăn. Trịnh Vi nhìn hắn, ăn được mấy miếng thì dừng lại mỉm cười, cô linh cảm được rằng cuộc sống củammình sắp lật sang trang mới, hắn cũng sẽ như vậy.
Chưa bao giờ Trần Hiếu Chính nói thích cô nhưng không có gì quan trọng cả, cô đi ăn cơm cùng hắn, lên giảng đường tự học với hắn, có lúc còn đi học môn tự chọn với hắn. Cô xuất hiện ở mọi ngóc ngách trong cuộc sống của hắn và cố gắng tìm thấy niềm vui trong đó.
Trần Hiếu Chính thực sự là một người khó gần, kể cả Tiểu Phi Long nhiệt tình sôi nổi như cô cũng khó tránh khỏi những lúc cảm thấy ấm ức, may mà cô có một tinh thần quật cường bất khuất, dần dần, cô nắm được tính cách của hắn nên cũng thấy quen. Hắn không hay nói, có lúc im lặng, điều đó không đồng nghĩa với việc hắn ghét cô, chỉ có điều tính hắn như vậy mà thôi. Hắn không thích ồn ào, mọi thứ phải có trật tự, có thể sự tồn tại của cô là một ngoại lệ duy nhất. Nhưng nói đi lại nói lại, đừng tưởng bình thường hắn coi trời bằng vung, với ai cũng lạnh lùng, thực ra trước mặt cô cũng nhiều lúc phải nổi cáu, Trịnh Vi thích nhất là nhìn hắn nổi trận lôi đình, mọi vẻ già dặn, thờ ơ, lạnh lùng đều hòa vào làm một.
Trịnh Vi không hề sợ hắn nổi cáu, Trần Hiếu Chính thực sự bó tay trước sự quấy nhiễu và ngang bướng của cô. Chỉ có điều, có được ắt phải có mất, đi ăn cơm cùng hắn đồng nghĩa với việc phải chia tay với nhà ăn nhỏ có những món ăn ngon miệng, hắn ăn uống đơn giản, cô cũng làm được điều đó, chỉ cần ở bên hắn, uống nước trắng cũng thấy ngọt. Dĩ nhiên, cô cũng phải chia tay với những tháng ngày nhàn cư vi bất thiện trước kia, ít nhất là không được “hành sự” trong phạm vi quan sát của hắn, bản thân hắn cần cù chăm chỉ nên đương nhiên cũng yêu cầu cô như thế, đặc biệt là hắn rất ghét những hành động “tội lỗi” như đi học muộn, bỏ học, nhìn bài… Thỉnh thoảng bệnh lười của Trịnh Vi nổi lên, cũng phải tránh hắn, buổi tối muốn ở bên hắn thì phải chia tay với các trò chơi điện tử hoặc những buổi lên thư viện đọc sách giải trí, bấm bụng lên giảng đường tự học với hắn.
Cô cảm thấy mình đã thay đổi quá nhiều nhưng trong mắt Trần Hiếu Chính lại hoàn toàn không phải như vậy. Đơn cử là việc tự học trên giảng đường, cô đòi theo hắn, danh nghĩa là học cùng hắn nhưng trên thực tế, cô khiến hắn không được yên phút nào. Cầm cuốn tiểu thuyết ngồi bên hắn đọc một cách say sưa còn có thể cho qua, điều hắn không thể chấp nhận được là cô vừa đọc vừa ăn vặt, giảng đường tự học rộng rãi im lặng như tờ, chỉ có tiếng kêu giòn giã, khó nghe của những miếng khoai tây chiên mà cô ăn, mỗi lần người khác nhìn vào, hắn đều đỏ bừng mặt.
Hắn thường xuyên nói: “Trịnh Vi, em là chuột à? Không dừng được một lát hay sao?”. Cô liền tỏ vẻ ngây thơ lảng qua chuyện khác hoặc giục hắn đi mua nước cho cô.
Một điều đáng thương hơn là hắn phát hiện ra mình ngày càng vô cảm trước những hành động đáng ghét của cô, thậm chí có lúc không có cô bên cạnh gây sự, hắn còn cảm thấy có gì đó thiêu thiếu. Cuối cùng có một lần, hắn xuất hiện một mình ở nhà ăn, vô tình gặp cậu bạn cùng lớp hỏi: “Chính này, bà xã của cậu đâu?”. Hắn liền trả lời rất tự nhiên, “Đi chơi với bạn cùng phòng rồi”.
Đúng vậy, cô đi chơi với cô bạn thân cùng phòng Nguyễn Quản, nhưng điều quan trọng là bắt đầu từ bao giờ hắn cũng ngớ ngẩn mặc nhận cô là một nửa còn lại của mình?
Lúc Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn đi chơi về, đường đã lên đèn, thông thường cuối tuần con gái ra phố sắm sửa đều đi sớm về muộn. Họ cũng không nằm ngoài số đó, một ngày trôi qua, hai người thu hoạch được không ít, quần áo, đồ trang sức trong các cửa hàng thời trang trên đường Lão Thử vừa mới vừa rẻ, rất thu hút những cô gái trẻ như các cô. Sau khi trở về, chiến lợi phẩm được bày hết ra giường, bất kể là của ai, mọi người đều luân phiên thử một lượt, nhận xét cho nhau, xem ai mặc đẹp nhất và thế là cả phòng lại nhộn nhịp hẳn lên. Mặc dù sau này phần lớn mọi người trong số họ đều có nhiều quần áo đẹp hơn nhưng nói về sở thích shopping thì không thể bằng thời sinh viên, cho dù quần áo thời đó phần lớn đều rất rẻ nhưng tuổi trẻ cần gì đòi hỏi cao xa....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: