Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Lúc đi vào giảng đường, Nguyễn Nguyễn nhìn thấy cô cầm hai chiếc ô, người lại bị ướt một ít, kinh ngạc hỏi: “Hai chiếc ô của cậu chỉ để cầm chơi thôi à?”. Trịnh Vi ngắm đôi tay thon thả của mình, Trần Hiếu Chính, xem anh thoát khỏi tay em bằng cách nào?

Thầy giáo nói đúng, Trần Hiếu Chính là một sinh viên giỏi, bài vở sau khi đã học, hắn đều biết liên hệ đến các vấn đề có liên quan, không bao giờ bỏ bẵng những kiến thức đó. Bắt đầu từ hôm Trịnh Vi nắm tay, hắn cũng bắt đầu quen với việc nắm chặt tay cô khi có cô bên cạnh. Đúng là bàn tay con gái khác hẳn với tay con trai, bàn tay Trịnh Vi nhỏ nhắn mềm mại, ngoài ngón giữa và ngón vô danh bên tay phải có vết hằn do cầm bút nhiều, không chỗ nào có vết chai nữa, làn da trắng ngần không tì vết, móng tay tròn trịa, trông rất đẹp.

Trần Hiếu Chính thích đôi tay Trịnh Vi, đó là một đôi tay chưa từng phải trải qua mưa nắng và lao động, những lúc đọc sách hay rỗi rãi, hắn có thói quen nắm tay Trịnh Vi nghịch. Cô thường trách thú nghịch tay kỳ cục đó của hắn, đó là vì cô chưa bao giờ biết rằng mỗi lần nắm tay cô, hắn đều tự hỏi mình rằng, Trần Hiếu Chính, ngươi có thể khiến cho đôi tay này mãi mãi được mềm mại như hôm nay không?

Nhưng trước khi có được đáp án, hắn đã ngất ngây trong niềm hạnh phúc ngọt ngào mà cô đem đến. Mái tóc cô mềm mại làm sao, phảng phất mùi hương thoang thoảng của dầu gội đầu, trước ánh mặt trời, có thể nhìn thấy những sợi lông tơ mỏng manh trên làn da trắng ngần của cô… Lúc hai người đi xem phim tiếng Anh chiếu ở phòng Ngữ âm khoa Ngoại ngữ, mới xem được một nửa, cô đã tựa vào ghế ngủ ngon lành, khi đầu cô vô tình ngả vào vai hắn, một chút luống cuống rồi hắn nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, sợ cô tỉnh giấc, một mùi hương ngọt ngào phảng phất đâu đây. Một thời gian hắn tưởng rằng đây là mùi thơm của con gái, rất lâu rất lâu sau hắn mới hiểu ra rằng đây là mùi thơm của riêng Trịnh Vi, mùi thơm có một không hai trên thế gian.

Một tháng trước sinh nhật lần thứ hai mươi của Trịnh Vi, ngày nào cô cũng nhắc hắn, “Anh Chính, anh sẽ tặng em cái gì?”.

Lần nào hắn cũng trả lời với vẻ thờ ơ, “Tặng cái gì vẫn chưa nghĩ ra”.

Hôm sinh nhật chính thức, bố mẹ đều gửi cho cô một ít tiền để tổ chức sinh nhật. Cộng với việc Tiểu Bắc luôn mồm nhắc nhở sinh nhật lần thứ hai mươi rất có ý nghĩa, chắc chắn phải tổ chức cho thật long trọng, thế là buổi tối hôm đó Trịnh Vi đặt một phòng rộng trong quán trà có các món ăn nhẹ ở gần trường mời bạn bè cùng ăn tối.

Từ trước đến nay Trịnh Vi luôn được bạn bè quý mến, hôm đó mọi người đến ngồi một bàn tròn rộng cũng không hết, thế là họ liền bảo chủ quán chuyển bàn tròn ra chỗ khác, ghép nhiều bàn vuông nhỏ lại với nhau. Bia đã chuẩn bị trước hai thùng, mọi người lần lượt nâng cốc chúc mừng sinh nhật cô, trong tiếng nói cười rộn ràng, hai má Trịnh Vi hồng rực, cô còn không quên hào hứng mời mọi người, “Các đồng chí, ăn no uống say nhé”. Người đến dự phần lớn đều là người quen, ngoài bạn cùng phòng và mấy người bạn khá thân trong lớp, còn có đám bạn cùng phòng lão Trương và đồng đội trong câu lạc bộ Cờ vây, không cần mời họ cũng tự nhiên như thường, phòng trà náo nhiệt vô cùng. Sau khi cơm no rượu say, lúc chuẩn bị cắt bánh ga tô, Nguyễn Nguyễn mới ghé vào tai Trịnh Vi hỏi khẽ, “Trần Hiếu Chính nhà cậu đâu? Sao vẫn chưa thấy đến?”.

Trịnh Vi cố gắng xua đi vẻ thất vọng, “Anh ấy bảo phải làm gì đó cho thầy giáo trên khoa, xong việc sẽ đến đây ngay”. Nói xong cô lại cao giọng, “Mọi người đừng đợi nữa, mau cắm nến lên bánh ga tô đi, tớ không đợi được nữa đâu”.

Mọi người xúm lại đốt nến, lúc hát chúc mừng sinh nhật Trần Hiếu Chính mới hớt hải chạy đến, lúc đẩy cửa vào, nhìn thấy trong phòng đông người, hắn hơi bất ngờ. Trịnh Vi vội hồ hởi gọi hắn vào, không quên kèm theo câu trách, “Sao mà muộn thế, đợi anh lâu lắm rồi đấy”. Trần Hiếu Chính khẽ cười không nói gì.

Sau màn thổi nến ước thầm, mọi người vừa lắng nghe nguyện vọng của cô, vừa thi nhau tặng quà sinh nhật, Hứa Khai Dương là người cuối cùng tặng quà, đó là một chiếc hộp được gói rất đẹp, Trịnh Vi cầm trong tay, “Í, cái gì vậy, có vẻ nặng”.

“Bóc ra là biết ngay thôi!”, Hứa Khai Dương cười.

Mọi người đều ồ lên bảo cô bóc ra xem, “Thế thì em bóc thật đó nhé”. Trịnh Vi cũng là cô gái có tính tò mò, không ngần ngừ gì nữa, cô bóc ngay giấy gói ra, hóa ra là một chiếc điện thoại di động Nokia đời mới.

Hồi đó đối với một sinh viên, điện thoại di động là món quà xa xỉ biết bao, Trịnh Vi cũng sững người, “Đắt tiền quá nhỉ?”.

Hứa Khai Dương tay mân mê tờ giấy gói Trịnh Vi vừa bóc ra, “Quà là tấm lòng, cho dù đắt tiền hay không, ý nghĩa đều giống nhau thôi”.

“Cái này…” Trịnh Vi khẽ liếc Trần Hiếu Chính, vẻ mặt hắn vẫn lạnh lùng như thường, không nhận thấy tín hiệu gì.

“Nếu thấy đắt tiền quá thì em cũng tặng anh một món quà gì đó đi?”, Khai Dương nửa đùa nửa thật.

“Nhưng em không biết nên tặng anh cái gì?”, Trịnh Vi thật thà trả lời.

“Ờ…” Khai Dương dường như đang suy nghĩ rồi luống cuống hôn nhẹ lên má Trịnh Vi, “Hay là tặng anh cái này nhé”.

Hành động táo bạo, bất ngờ của Hứa Khai Dương khiến cả căn phòng trầm hẳn xuống, mọi người liếc nhìn vẻ mặt vô cảm của Trần Hiếu Chính rồi quay sang nhìn Trịnh Vi đang thẫn thờ lấy tay che mặt, cuối cùng là nhìn Hứa Khai Dương đang cúi đầu như một đứa trẻ, tất cả đều không biết nói gì.

“Anh Khai Dương học môn nghi lễ ứng xử của phương Tây giỏi quá, cái hôn gió này với Trịnh Vi khiến những kẻ chưa được va chạm với xã hội như tụi em giật bắn mình”, bất ngờ Nguyễn Nguyễn cười lớn.

“Đúng vậy, đúng vậy, Trịnh Vi, tớ cũng hôn một cái nhé?”, Tiểu Bắc vội tiếp lời.

Lão Trương cũng tỏ vẻ hào hứng, “Chính, tớ cũng xếp hàng, cậu không có ý kiến gì chứ?”.

Trần Hiếu Chính vẫn chỉ cười mà không nói gì. Sau khi hoàn hồn, Trịnh Vi cười đáp, “Tất cả xếp hàng nộp tiền”.

Mọi người sau một hồi ồn ào cười nói vui vẻ, không khí ngượng ngùng ban nãy đã bị xua đi. Lão Trương tiếp tục hỏi: “Vi Vi, chúng ta vẫn còn hiệp hai chứ?”.

Trịnh Vi vẫn chưa kịp nói gì, Hứa Khai Dương chậm rãi nói, “Hay là tí nữa chúng ta ra KTV hát karaoke nhé, sinh nhật của Vi Vi, anh mời mọi người… Vi Vi, nếu em phản đối tức là không coi anh là bạn đâu đó nhé”.

“Ờ… cũng được.” Trịnh Vi thấy phần lớn mọi người đều tỏ vẻ hào hứng đành phải đồng ý.

Sau khi thanh toán, đoàn người rầm rộ đi ra cổng. Trần Hiếu Chính nói với Trịnh Vi, “Xin lỗi nhé, việc anh hứa làm hộ thầy Chu vẫn chưa xong. Hay là mọi người cứ đi chơi đi, mình về trước? Chúc mọi người vui vẻ nhé”.

Nói xong hắn khẽ gật đầu chào mọi người rồi quay người bước đi.

“Anh Chính!” Trịnh Vi không kịp nghĩ gì đuổi theo ngay, đột nhiên sực nhớ ra điều gì lại hớt hải chạy lại, khẽ nhét chiếc máy điện thoại di động lẫn hộp vào tay Hứa Khai Dương, “Khai Dương, cảm ơn anh, tấm lòng của anh em nhận rồi, món quà này đắt tiền quá, em không thể nhận, coi như… chiếc hôn gió đó là quà sinh nhật anh tặng em”....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0011 giây