Chơi được một lúc thì cậu bạn cùng phòng Khai Dương bước vào, chào Trịnh Vi một câu rồi nhét đĩa vào chiếc đầu VCD cạnh tivi, vừa nhìn thấy chiếc đĩa đựng trong chiếc túi nylon đen, Trịnh Vi biết ngay đó không phải là thứ đồ nghiêm chỉnh gì, Khai
Dương liền lên tiếng trước cô, “Ê, có con gái ở đây, đừng bật ba thứ nhố nhăng đó”.
Cậu bạn đó nhìn Trịnh Vi, dường như cũng cảm thấy không ổn, bèn thở dài tỏ vẻ cam chịu rồi lại lấy đĩa ra, còn nói thêm một câu, “Con gái đúng là phiền hà”.
Vừa nghe thấy thế Trịnh Vi liền giãy nảy, “Nói gì vậy, có cái gì là em chưa xem đâu. Chẳng có gì phải ngại, anh cứ việc xem, không sao đâu!”.
Khai Dương chần chừ một lát rồi nói: “Như thế không hay đâu”.
“Không sao, bọn mình sợ gì, những người có tâm hồn ngây thơ xem gì cũng đều trong sáng”, Trịnh Vi vỗ vai Khai Dương với vẻ hiểu biết.
Một bộ phim sex của Hàn Quốc, thỉnh thoảng Trịnh Vi lại liếc qua một cái, chỉ có mấy cảnh dở hơi, không có gì hấp dẫn, chỉ có điều đây là lần đầu tiên cô xem loại phim sex này trong ký túc xá nam, cảm thấy rất mới lạ, cộng thêm với việc mặt Khai Dương mỗi lúc một đỏ hơn, khiến cô càng thấy thú vị.
Ngoài hành lang có tiếng bước chân vội vàng, đột nhiên Trịnh Vi nghe thấy từ xa có tiếng ai đó hình như đang nói, “Chính à, tớ tưởng vừa nãy cậu đi rồi, về đúng lúc quá, tớ không mang chìa khóa.”
Tai Trịnh Vi liền dỏng ngay lên, giả vờ như đang chăm chú chơi điện tử, còn làm ra vẻ đang thảo luận với Khai Dương nhưng mắt lại lén lút liếc về phía cửa ra vào. Tiếng bước chân vọng đến không lâu, cô liền nhìn thấy Trần Hiếu Chính đang từ phía cầu thang đi về phía phòng hắn, lúc đi ngang qua phòng Khai Dương, hắn vẫn rảo bước mà không hay biết gì, không hề có ý định ngó vào bên trong.
“Ôi, lại chết rồi.” Trịnh Vi rê chuột với vẻ sốt ruột, “Không chơi nữa”. Cô cũng không hiểu tại sao tự nhiên mình lại chán chường như vậy, rõ ràng cô đã tự nhủ không bao giờ thèm đếm xỉa đến tên dở hơi đó nữa, nhưng lúc nhìn thấy hắn, cô vẫn giật mình thon thót. Chỉ có điều hắn không nhìn vào bên trong cũng là điều bình thường, hắn đâu biết cô đang ở đó, nếu biết, không đi đường vòng mới lạ. Trịnh Vi thầm nghĩ với vẻ ranh mãnh, xí, kể cả hắn không thích cô, việc hắn ghét và sợ cô như thế cũng hay, ít nhất cô không đến nỗi không có ảnh hưởng gì đối với hắn, tốt nhất ngày ngày cô đều xuất hiện trong những cơn ác mộng của hắn.
Cô không chơi điện tử nữa nhưng lại chẳng biết làm gì, lúc này đây, cô lại liếc thấy Trần Hiếu Chính bê chiếc chậu đựng quần áo của mình đi về phía nhà tắm ở cuối hành lang.
Đúng là gã này sạch sẽ thật, nghe nói trong ký túc xá nam, người duy nhất ngày nào cũng giặt quần áo chính là hắn, xem ra danh bất hư truyền. Khai Dương cũng nhận ra sự thay đổi của cô, anh nhìn cô mà không nói gì.
Trịnh Vi cảm thấy buồn bực nhưng không hiểu tại sao, cũng không bỏ đi ngay và rồi thẫn thờ nhìn lên màn hình ti vi, lòng lại vẩn vơ nghĩ tận đâu đâu.
Không đến năm phút, cô lại phát hiện ra Trần Hiếu Chính hai tay ướt sũng đi từ phía nhà tắm về phòng, một lúc sau thấy hắn tay xách một gói xà phòng, lại đi qua phòng Khai Dương một lần nữa.
Lập tức cô liền đề cao cảnh giác, căn cứ vào định luật Tiểu Phi Long nổi tiếng của mình, nếu trong vòng mười phút mà một kẻ cứ đi đi lại lại bốn lần trở lên trong cùng một địa điểm thì chắc chắn muốn giở trò gì đó. Cô quyết định sẽ bình tĩnh quan sát.
Quả nhiên, sau đó không lâu, hắn lại một lần nữa xắn tay áo đi ngang qua, Trịnh Vi đếm thầm, “Một, hai, ba… mười…”. Đếm đến mười sáu, hắn lại cầm một chiếc chậu không đi qua, mặc dù mắt vẫn không thèm liếc và dường như lần nào cũng có vẻ như có lý do chính đáng, nhưng những hành động đó không thể qua nổi con mắt tinh tường của cô. Dường như cô có thể khẳng định, chắc chắn tên này có vấn đề!
Lúc chuẩn bị giáp mặt với kẻ địch, mọi cao thủ đều “mặc địch thiên biến vạn hóa, ta vẫn hiên ngang không nhúc nhích”, Trịnh Vi cố gắng kiên nhẫn để xem rốt cuộc kẻ địch định giở trò gì, bất kể hắn định làm gì, cô đều không sợ!
Đến lần thứ bảy hắn đi ngang qua, Trịnh Vi liền hai tay khoanh trước ngực, mắt nhìn thẳng ra cửa, nếu hắn nhìn vào, cô sẽ hỏi hắn rốt cuộc muốn gì đây. Lần này, cuối cùng hắn không chịu được nữa mà dừng lại trước cửa, nói như ra lệnh: “Trịnh Vi, ra đây ngay”.
Trịnh Vi bực mình, thầm nghĩ nhà ngươi là ai mà dám gọi ta ra ngoài? Cô vẫn ngồi đó, hất hàm về phía hắn, tỏ vẻ khiêu khích, “Tại sao tôi phải ra, có giỏi thì anh vào đi!”.
Cô không ngờ Trần Hiếu Chính cau mày bước vào, túm lấy cô như túm miếng giẻ lau. Hai mắt Trịnh Vi mở căng tròn, lắp bắp nói: “Anh… anh định, định làm gì?”.
Khai Dương một tay đỡ cô rồi nói với Trần Hiếu Chính, “Cậu định làm gì vậy?”.
“Cậu đừng xen vào, không liên quan đến cậu.”
Khai Dương sững lại, Trịnh Vi bị Trần Hiếu Chính lôi ngay ra ngoài. Hắn lôi cô xềnh xệch ra một góc hành lang rồi mới buông ra. Chưa kịp hoàn hồn, Trịnh Vi liền vuốt lại quần áo cho phẳng, hai tay khoanh trước ngực, “Anh làm gì vậy, định cướp tiền hay cướp sắc?”.
Rõ ràng hắn không hề tỏ ra là mình đang đùa, liếc cô với vẻ khó hiểu và căm ghét, “Rốt cuộc cô có phải là con gái hay không?”.
Đây là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Trịnh Vi, cô buông tay xuống, ưỡn ngực ngẩng cao đầu, “Anh nói ai không phải là con gái?”. “Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một đứa con gái lại xem loại phim đó trong ký túc xá nam. Đầu óc cô làm sao vậy?”, hắn nói bằng giọng khinh bỉ.
Hóa ra là chuyện này, Trịnh Vi thở hắt ra, đáp lại với vẻ ngoan cố, “Liên quan gì đến anh, tôi thích làm gì thì làm”.
Rõ ràng là hắn cũng bực ra mặt, “Cô thích làm cái trò mất mặt này cũng được, chỉ có điều cô đừng liên mồm nói với người khác là cô… gì đó tôi, tôi thấy ngượng thay cho cô”.
Trịnh Vi mặt đỏ tía tai, “Tôi… gì đó anh? Không phải tôi đã nói với anh rồi sao, tôi không đùa với anh nữa! Kể cả trước kia tôi có gì đó với anh, hiện giờ tôi không còn gì đó nữa, anh biến xa ra cho tôi nhờ!”.
Trần Hiếu Chính nổi cáu một cách vô cớ, “Tôi biết cô là loại người làm gì cũng chỉ được ba bảy hai mốt phút, thế nên suốt đời chẳng làm nổi việc gì”.
“Làm sao tôi làm nổi được, anh như hòn đá trong nhà xí, như thế làm sao tôi làm nổi? Xí!” Trịnh Vi lấy tay ra vẻ phủi bụi trên quần áo rồi quay đầu bỏ đi ngay.
“Tôi cảnh cáo cô không được xem những thứ vô văn hóa đó nữa.” Nói xong câu đó hắn mới mơ hồ cảm thấy không ổn, hắn có tư cách gì để cảnh cáo cô?
Quả nhiên, Trịnh Vi ngoái đầu lại nhìn hắn, một lúc lâu sau mới thốt ra một câu mà chính cô cũng cảm thấy ngượng, “Liên - quan -chó - gì - đến - anh!”.
Trịnh Vi thấy mặt hắn đỏ bừng, không biết do ngại ngùng hay tức tối, cô còn không quên thăm dò một câu rất xảo quyệt,
“Thích quản lý tôi, trừ phi anh là gì đó của tôi!”.
Cô nói câu đó cũng là cố tình trêu tức hắn, không ngờ sau khi nghe cô nói, Trần Hiếu Chính không hề đáp lại mà cúi đầu không biết đang nghĩ gì.
Làm sao có thể có chuyện này được nhỉ, lẽ nào tình cảm có thể cảm hóa được sỏi đá ư? Ông trời cũng thấu hiểu được nỗi vất vả của cô rồi ư? Thừa lúc hắn đang bối rối cô liền bước đến cạnh hắn, khua khua tay trước mặt hắn, “Trần Hiếu Chính, xin hỏi anh là Trần Hiếu Chính có phải không?”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: