Tiểu Bắc rút ra một bộ quần áo lót có hình quả anh đào mà Trịnh Vi mới mua, cười lớn, “Vi Vi, loại nội y này cũng chỉ có cậu mặc được”.
Trịnh Vi cướp lại ngay, hào hứng ướm thử trước ngực, “Có đẹp không?”.
Duy Quyên đứng trước gương, trên người còn đang mặc chiếc váy mới của Nguyễn Nguyễn, cô nói, “Trông cũng yêu đấy nhưng không được sexy lắm, ông Chính nhà cậu mà nhìn thấy hoa văn trẻ con như thế này, làm sao thích được”.
“Cậu nói gì vậy?”, Trịnh Vi lườm cô bạn một cái.
Tiểu Bắc hùa theo, “Đúng đấy, Vi Vi còn trong trắng ngây thơ lắm”.
“Đừng có mà bịp người khác, đã yêu nhau mấy tháng rồi lại còn giả vờ trong trắng. Vi Vi, nói thật cho các chị nghe đi, bọn cậu tiến triển đến nấc thứ mấy rồi?”
Trịnh Vi trợn tròn mắt, “Nấc thứ mấy rồi là sao?”.
“Đừng nói với tớ là không biết, không biết xem phim sex hỏng mấy cái ổ CD rồi. Thôi đừng vờ vịt nữa, hôn hít chắc chắn là phải có rồi, tớ chỉ muốn hỏi có làm việc gì xấu hơn không thôi!”
Trịnh Vi sững người, bất ngờ mặt đỏ bừng lên nhưng cô đỏ mặt không phải vì ngượng ngùng mà vì hổ thẹn. Nếu Duy Quyên không nói, cô cũng không nghĩ đến vấn đề này một cách nghiêm túc. Cô và Trần Hiếu Chính cũng được coi là đã yêu nhau một thời gian khá lâu, hằng ngày đi đâu đều có nhau nhưng đến giờ cô mới nhận ra rằng họ còn chưa cả cầm tay, thậm chí cô cũng không cảm thấy có gì không ổn. Đúng là có cái gì đó không ổn thật.
“Nói đi, úp úp mở mở đâu phải là phong cách của cậu.” “Tớ chưa đến nấc nào cả”, Trịnh Vi thẹn thùng cúi đầu. “Không thể, lẽ nào Trần Hiếu Chính là Liễu Hạ Huệ1? Lục Nha, cậu là người từng trải, cậu bảo thế có vô lý không?”
“Hả, tớ á?”, Lục Nha đỏ mặt ấp úng nói, “Tớ đâu biết… nhưng chắc là không thể”.
Nguyễn Nguyễn khẽ hắng giọng, “Chuyện này chỉ có thể cảm nhận mà không thể diễn tả bằng lời, có hay không thì cũng không cần nói ra”.
Trịnh Vi vội gật đầu, “Đúng đấy, đúng đấy”.
Nhưng đến tối, lúc đi đánh răng cùng Nguyễn Nguyễn, Trịnh Vi liền ngó quanh, khi thấy chắc chắn chỉ có hai người mới lén ghé sát vào hỏi, “Này, Nguyễn Nguyễn, tớ hỏi cậu nhé, cậu… cậu và Triệu Thế Vĩnh có gì đó không?”.
Nguyễn Nguyễn mím môi cười, “Thế nào là có gì đó không?”. “Ờ, là cái mà hôm nay Duy Quyên nói ấy, bọn cậu có hôn hít gì không?”
Nguyễn Nguyễn khẽ gật đầu.
“Hả?”, Trịnh Vi hét lớn. Lẽ nào tất cả mọi người đều có, chỉ có cô là không, chỉ có cô là bất bình thường ư, “Bọn cậu bắt đầu từ bao giờ, từ giai đoạn nào vậy?”.
Nguyễn Nguyễn đặt ngón tay lên môi, “Suỵt… để tớ nghĩ xem, cầm tay hình như ngay từ lúc mới yêu nhau đã cầm rồi, còn về ôm hôn thì tớ quên rồi, tóm tại là chuyện rất tự nhiên thôi, trăng đến rằm rồi trăng sẽ tròn mà”.
1 Liễu Hạ Huệ 99: Chính Nhân Quân Tử Thời Xuân Thu. Truyện Kể Rằng Có Lần, Liễu Hạ Huệ Cởi Áo Của Mình Khoác Lên Một Người Phụ Nữ Bị Cảm Lạnh, Rồi Ôm Cô Ta Vào Lòng Cho Hết Lạnh Mà Không Chút Tà Tâm.
“Thế sao trăng của tớ vẫn chưa tròn, bọn tớ còn chưa cầm tay, liệu có gì bất bình thường không nhỉ?”, Trịnh Vi mặt mày nhăn nhó hỏi.
Nguyễn Nguyễn cũng tỏ ra hơi ngạc nhiên, “Thế hả, tớ tưởng ít nhất bọn cậu cũng phải cầm tay rồi chứ? Đúng là hơi lạ thật, chỉ có điều cậu cũng đừng quá coi trọng chuyện này, có thể anh chàng Trần Hiếu Chính nhà cậu nóng chậm, mỗi người mỗi khác mà”.
“Cậu nói gì vậy, tớ chỉ lo rằng không phải anh ấy nóng chậm mà không thể nóng.”
Trịnh Vi chán nản leo lên giường, trằn trọc mãi không tài nào ngủ được. Cô chưa bao giờ nghĩ về vấn đề này một cách nghiêm túc, hôm nay câu hỏi của Duy Quyên khiến cô như người vừa bừng tỉnh sau cơn mơ. Đúng vậy, họ đã ở bên nhau lâu rồi, đáng lẽ phải có gì đó chứ. Hiện tại cô và Trần Hiếu Chính thân thiết với nhau nhưng cũng chỉ là thời gian gần nhau nhiều hơn so với những người bạn bình thường khác chứ chưa bao giờ có cử chỉ gì thân mật - ngoài việc hắn thường xuyên cốc đầu cô, cô cũng không cảm nhận được dấu hiệu gì từ phía hắn xung quanh vấn đề này. Nguyễn Nguyễn và Triệu Thế Vĩnh có, ngay cả Lục Nha cũng có, tại sao cô lại không có? Cô không cảm thấy cầm tay có gì là thú vị, càng không nghĩ việc hai người kề môi vào nhau có gì là thích thú nhưng nếu người đó là hắn thì chắc cũng sẽ thấy hay hay chứ nhỉ?
Đáng lẽ những chuyện như thế này phải là con trai chủ động nhưng hắn không hề nhúc nhích, hay là do cô không có sức hấp dẫn? Chắc không đến nỗi! Ngay cả Ngọc diện Tiểu Phi Long như cô mà còn không quyến rũ nổi hắn… Mặc dù cô hơi gầy, ngực hơi nhỏ một chút, sức hấp dẫn của con gái hơi ít một chút nhưng điều này cũng không đủ trở thành lý do để hắn làm Liễu Hạ Huệ.
Trước khi ngủ, cô khẳng định, hiện tượng này rất bất bình thường!
Hôm sau, ông trời đã giúp Tiểu Phi Long! Buổi sáng tỉnh dậy, trời mưa lất phất. Buổi sáng, tiết ba và tiết bốn Trịnh Vi mới có giờ, Trần Hiếu Chính cũng vậy, cô cầm chiếc ô hoa đứng đợi hắn dưới sân, thấy hắn đi xuống bèn giơ tay vẫy. Trần Hiếu Chính cầm ô bước tới, Trịnh Vi vội ra hiệu cho hắn gập ô lại, hắn thấy lạ, “Cần gì phải hai người đi chung một ô?”. Nhưng thấy cô dẩu môi phụng phịu, sợ phiền hà, hắn cũng không nói gì, bèn gập ô của mình lại rồi bước đến bên cô.
Hắn nói: “Để anh cầm ô cho”.
Cô nhìn vào bàn tay đã nắm vào cán ô của hắn, “Không, không cần đâu”.
Hắn “tặc” một tiếng, “Em thấp, cầm ô toàn vướng vào đầu anh”. Trịnh Vi đành hậm hực đưa ô cho hắn với điều kiện là cô sẽ cầm chiếc ô kia hộ hắn. Trần Hiếu Chính nhìn cô bằng ánh mắt nghi ngờ, trước kia chưa bao giờ thấy cô chủ động làm việc như thế.
Hai người che chung một chiếc ô rất chật, để tránh nước mưa làm ướt người, họ không thể không đi sát vào nhau, tay cô bám vào vai hắn, cô không ngừng nhủ thầm trong bụng, kéo tay em, mau kéo tay em… nhưng cánh tay để ngay cạnh cô của hắn vẫn giơ cao chiếc ô, chăm chú bước đi, hoàn toàn không có ý định gì khác. Trịnh Vi không biết làm thế nào, bèn vòng ra sau lưng hắn chạy sang bên kia, bị nước mưa làm ướt mất một ít, hắn vội đổi tay, “Dở hơi à, em chạy sang bên này làm gì, thích bị cảm à?”.
“Đừng đổi tay, đừng đổi tay.” Cô nói với vẻ sốt ruột, thấy hắn không tỏ vẻ gì, bèn nhét cán ô về lại tay trái của hắn. Trần Hiếu Chính cảm thấy giữa mưa tranh nhau một chiếc ô thật vớ vẩn nhưng vẫn làm theo yêu cầu của cô đổi trở lại tay trái, cố gắng không để hai người ướt giữa trời mưa.
Đã xong, cuối cùng thì bàn tay phải của hắn cũng buông thõng xuống gần tay trái của cô nhưng giảng đường cũng đã gần tới, Trịnh Vi nghiến răng, lặng lẽ ghé sát ngón tay vào tay hắn. Đang chuẩn bị chạm thì đột nhiên hắn lại giơ tay lên, gạt một giọt nước trên quyển vở, Trịnh Vi bực mình, túm ngay lấy tay hắn đang lau quyển vở.
Trần Hiếu Chính giật nảy mình, “Lại định làm gì hả?”. Cô không nói gì mà chỉ bướng bỉnh túm chặt tay hắn không chịu buông ra. Các loại ô đủ màu lướt qua họ, Trần Hiếu Chính khẽ giãy ra nhưng không giãy được, hắn không nói gì, cuối cùng ngần ngừ nắm chặt tay cô với lực mạnh hơn. Hai người cứ nắm chặt tay nhau như thế cho tới khi đến giảng đường mới buông ra. Lúc hắn cúi đầu gập ô, Trịnh Vi cười bẽn lẽn, thế là hắn quay đầu đi không nhìn cô nữa, mồm lẩm bẩm, “Đồ ngốc”. Trịnh Vi lại chạy đến trước mặt hắn chăm chú nhìn vẻ mặt của hắn, hóa ra hắn cũng đang mỉm cười. Trịnh Vi như mở cờ trong bụng, “Trần Hiếu Chính, anh mới là đồ ngốc!”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: