Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Gió đêm lướt nhẹ qua, tâm trí cô đã tỉnh táo hơn rất nhiều, đến giờ bắt đầu cảm thấy may mắn vì vừa nãy trong lúc lúc quá giận mất khôn được lão Trương ngăn lại, nếu không thì cô cũng không biết sẽ gây ra chuyện gì. Xông lên đánh vỡ đầu anh ta? Nhìn vẻ hung hăng của anh ta, có thể đoán rằng một người biết đẩy con gái sẽ không thể nhường cô trong lúc đánh nhau, nếu cô không đánh nổi anh ta thì sẽ thế nào? Hoặc giả nếu may mắn cô chiến thắng, đánh vỡ đầu anh ta thì cô có phải ngồi tù hay không? Không được, không được, cô không thể chỉ vì một phút nóng giận mà hủy hoại tiền đồ tươi sáng của mình, hảo hán không bao giờ làm những điều dại dột, huống hồ là nỗi nhục lớn lao thế này, càng phải suy nghĩ thấu đáo. Mặc dù tạm thời cô chưa biết làm thế nào, nhưng tên họ, vẻ mặt, dáng người của gã, cô đã nhớ, chắc chắn không thể dễ dàng cho qua như vậy.

Lúc đến gần ký túc xá, lão Trương còn định khuyên cô nhưng cô lại vỗ vai lão Trương, “Em thật ngại quá, lão Trương, chuyện này anh chẳng có gì sai cả, vừa nãy em giận cá chém thớt, em xin lỗi nhé, anh về đi, em không sao đâu”. Trịnh Vi luôn tự hào vì đức tính biết sai sẽ sửa của mình.

“Có đúng là không sao thật không đấy?”, lão Trương có phần ngỡ ngàng. Mọi người đều nói lòng dạ con gái như chiếc kim dưới đáy biển, chiếc kim trong lòng cô gái này còn giấu tận trong đường ngầm dưới đáy biển, khiến người ta không biết đâu mà lường, nói xong là xong. Chỉ có điều lão Trương hiểu tính cách đó của Trịnh Vi, mặc dù tính tình hơi nóng nhưng không phải là người không biết điều, cô đã nói như thế thì chắc vấn đề cũng không còn nghiêm trọng nữa.

“Đúng là không có chuyện gì liên quan đến anh, anh là anh, gã là gã, thôi em lên đây, bye bye”, Trịnh Vi vẫy tay tạm biệt rồi chạy thẳng lên tầng. Lão Trương đi được vài bước, mới nghe thấy Trịnh Vi nói lớn ở hành lang trên tầng hai, “Lão Trương, ngày mai đừng quên đưa cho em mấy cái đĩa đó nhé”.

Tối hôm đó, Nguyễn Nguyễn vừa chat xong với bạn trai, thấy Trịnh Vi từ phòng lão Trương trở về với một gương mặt đỏ gay bất thường, hai mắt như hai ngọn lửa, hai bàn tay nắm chặt thành hai nắm đấm, giống như vừa kết thúc cuộc thi chọi gà.

Nửa đêm, Trịnh Vi nằm trên giường trằn trọc mãi không sao ngủ được, trong đầu luôn hiện ra gương mặt nhìn chỉ muốn đánh đó. Cô lại nhớ đến lúc trước khi rời phòng, ánh mắt không thèm chấp của gã đối với cô, bất giác đấm mạnh mấy quả xuống gối, thù này không trả sẽ không phải là quân tử, huống hồ Ngọc diện Tiểu Phi Long vốn là người thù dai nhớ lâu.

Vẻ lãng mạn của ngày Lễ Tình nhân đã bay mất tiêu, chỉ còn mùi khói nồng nặc đọng lại trong lòng Trịnh Vi.

Sáng sớm hôm sau, khi Trịnh Vi còn đang trong tình trạng mắt nhắm mắt mở, Tiểu Bắc đã nói với cô: “Tối qua cậu nằm mơ thấy gì mà nói linh tinh một hồi”.

“Tớ nói gì vậy?”, Trịnh Vi ngơ ngác.

“Tớ cũng không nghe rõ”, Duy Quyên nói, “Hình như nói đến chính chính gì đó, lại còn đánh, giết nữa…”.

Trịnh Vi lấy ngón tay chải lại mái tóc hơi rối của mình, “Chắc là tớ nằm mơ”.

Lúc đi lên giảng đường, Nguyễn Nguyễn cảm thấy tâm trạng của Trịnh Vi hơi bất thường. Tối hôm qua vừa về đến phòng, Trịnh Vi đã lôi Nguyễn Nguyễn ra hành lang, phẫn nộ kể hết mọi chuyện xảy ra ở phòng lão Trương, Nguyễn Nguyễn cũng tỏ vẻ đồng tình sâu sắc và khinh thường gã xấu xa kia. Chỉ có điều, mọi khi tính khí Trịnh Vi chóng giận cũng chóng nguôi, lần này đã qua đêm mà vẫn khắc sâu trong lòng, chắc là vấn đề thực sự vô cùng nghiêm trọng. Vì thế, lúc Trịnh Vi nói bằng giọng đay nghiến với một cậu nam sinh đang đứng chờ người yêu dưới sân ký túc, “Bóng bay đâu? Bay rồi phải không? Tối qua lúc em đi, anh đã đứng ở đây đợi, quay về vẫn thấy anh đứng đợi, còn sớm thế này mà anh đã đến, thật đúng là vô tích sự”. Nguyễn Nguyễn chỉ biết dồn ánh mắt ái ngại về phía anh chàng tội nghiệp.

“Toàn bọn chẳng ra gì”, thấy Nguyễn Nguyễn cười lén, Trịnh Vi bèn ngại ngùng buông một câu.

“Để trêu tức được cậu như thế này cũng khó lắm đấy, tớ rất muốn xem cao nhân đó ở chốn nào”, Nguyễn Nguyễn nói.

“Tên khốn kiếp đó, đừng để tớ nhìn thấy một lần nữa. Trời, sao lại thiêng thế này, Nguyễn Nguyễn, cậu đợi tớ một chút.” Mắt Trịnh Vi tự nhiên bám riết lấy một điểm trong dòng người đi lên lớp, nhét ngay sách đang cầm vào tay Nguyễn Nguyễn rồi lao đi như tên lửa.

Đối với Trịnh Vi, không khó để nhận ra người khiến cô căm hận thấu xương trong dòng người. Trần Hiếu Chính không đi với bạn bè cùng lớp hay cùng phòng, một mình cầm sách bước đi thoăn thoắt, người cao chân dài nên nổi bật, Trịnh Vi phải chạy khá lâu mới đuổi kịp gã rồi đột ngột vòng lên trước, mặt đối mặt. Trần Hiếu Chính đang chăm chú rảo bước, không ngờ lại gặp ngay địch thủ giữa đường, suýt nữa đâm sầm vào cô, may mà gã phản ứng nhanh, dừng chân kịp thời, ngơ ngác nhìn vào vật thể lạ xuất hiện đột ngột trước mắt.

Trịnh Vi ngẩng đầu nhìn gã, “Này nhóc, đừng tưởng đeo kính thì ta không nhận ra nhà ngươi, chuyện hôm qua vẫn chưa xong đâu. Ta cho ngươi một cơ hội, bây giờ ngươi xin lỗi, người quân tử như ta không thèm chấp kẻ tiểu nhân như ngươi, chuyện này coi như cho qua”.

Trần Hiếu Chính nghĩ lại một lát mới nhớ ra cô nàng đằng đằng sát khí này là ai, đứng trước văn võ bá quan, gã đã lựa chọn im lặng để đối phó với sự khiêu chiến của cô, tự động vòng qua chướng ngại vật, tiếp tục rảo bước.

Vẻ lạnh lùng của gã càng trêu tức Trịnh Vi hơn, cô cảm thấy mình giống như một đống phân bò chặn ngang trước mặt, khiến gã phải vội vàng tránh xa.

“Đứng lại!”, Trịnh Vi đuổi theo, hét lên sau lưng gã.

Dường như gã không nghe thấy lời cô nói, cô càng hét, gã càng đi nhanh. Trịnh Vi tức nổ đom đóm mắt, lúc đầu cô đuổi theo gã chỉ là muốn chửi gã vài câu cho bõ tức rồi thôi. Ai ngờ phản ứng của gã khiến cô ôm cục tức ở đó, tiến không được lùi cũng không xong, làm sao có thể cho qua một cách dễ dàng như vậy.

Xem ra địa điểm mà gã chuẩn bị tới cùng hướng với giảng đường cô đi. Đến trước khu giảng đường lạnh lẽo của Học viện Công trình Kiến trúc, Trịnh Vi đã đuổi kịp, rút kinh nghiệm lúc nãy, cô túm chặt gã từ phía sau, bắt gã phải dừng lại, cau mày xoay người.

Cuối cùng Trần Hiếu Chính không còn cách nào đành đứng lại, “Cậu có thôi ngay đi không?”.

“Anh quá mất lịch sự đấy, bảo anh dừng lại, anh không nghe thấy sao? Tôi còn chưa nói hết.” Cuộc rượt đuổi khiến hai má Trịnh Vi đỏ rực nhưng thái độ vẫn ngang ngạnh.

“Tôi không có gì để nói với cậu, đề nghị cậu tránh ra, tôi phải lên lớp đây.”

“Tôi nói cho anh biết, anh không xin lỗi thì không xong đâu.”

Mặt gã lộ rõ vẻ cố gắng kiềm chế nỗi bực mình và khó chịu, “Tôi chưa bao giờ gặp đứa con gái nào như cậu, chỉ có điều tôi cũng cho cậu biết rằng tôi chẳng có gì sai cả, vì thế không thể xin lỗi. Và cậu cũng đừng nói chuyện lịch sự với tôi, nếu cậu hiểu phép lịch sự thì cũng không nên lôi lôi kéo kéo con trai trước mặt mọi người”. Nói xong, gã lấy hai ngón tay nhấc tay áo cô lên, hất mạnh ra.

“Anh…” Không ngờ gã lại làm ra vẻ gặp phải ruồi, ngay cả chạm vào tay cô cũng khó chịu. Trong giây phút đó Trịnh Vi không nói gì, nghiến răng nhìn gã bằng ánh mắt căm thù, gã cũng không hề tỏ ra chịu thua, nhìn cô với vẻ lạnh lùng. Hai người cứ giằng co như vậy trên bậc tam cấp trước khu giảng đường của Học viện Công trình Kiến trúc. Lúc này đang là giờ cao điểm lên lớp, đã có không ít người đi qua để ý đến họ. Cuối cùng Nguyễn Nguyễn cũng đuổi kịp, cô nhìn Trần Hiếu Chính với vẻ ngạc nhiên rồi nói với Trịnh Vi, “Thôi, sắp muộn rồi đấy, bọn mình đi đi”. Trịnh Vi không nói gì, vẫn nhìn chằm chằm vào gã, dường như muốn xả thân gã ra thành trăm mảnh. Cũng có một số bạn bè quen biết Trần Hiếu Chính dừng chân đứng nhìn, trong đó có người còn cất tiếng hỏi: “Chính, có chuyện gì vậy?”. Gã có phần ngại ngùng, bèn không thèm đếm xỉa tới cô nữa, bỏ đi....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây