Khi đã xem quá nhiều, các tình tiết tương tự và mấy trò xóc lọ nhạt nhẽo đã khiến mọi người dần dần mất đi hứng thú, chỉ có Trịnh Vi và Tiểu Bắc vẫn xem không biết mệt. Trình độ thưởng thức bộ môn “nghệ thuật” này từ nhập môn ban đầu dần dần nâng lên một tầm cao mới, họ cũng biết thêm được một số nam nữ diễn viên xuất sắc, người nào không có làn da tươi trẻ và các chiêu bất ngờ để đánh thắng thì thường không thể lọt vào mắt xanh của bọn họ. Đến cả lão Trương - phụ trách cung cấp nguồn đĩa - cũng phải than thở rằng để thỏa mãn khẩu vị ngày càng kén chọn của bọn họ thì thật không dễ dàng gì.
Thời gian đó, Trịnh Vi bắt đầu học tiếng Nhật cấp tốc, đầu giường, túi xách, đâu đâu cũng thấy cuốn Sổ tay tiếng Nhật giao tiếp cấp tốc, cô còn tự tay làm một tờ biểu, trên đó ghi chi chít lời thoại thường xuất hiện trong các bộ phim AV1 của Nhật bằng cả tiếng Trung và tiếng Nhật, đầy đủ từ cách phát âm đến dịch nghĩa. Cô đưa cho Nguyễn Nguyễn xem như người hiến dâng báu vật, Nguyễn Nguyễn nói: “Nếu tiếng Anh mà cậu cũng có tinh thần học tập như thế này, tớ dám chắc rằng cậu sẽ qua được cấp 8”.
Trịnh Vi hai tay chống sườn cười thích thú.
Lúc không xem phim lại thấy buồn, Trịnh Vi cũng lôi tiểu thuyết của Nguyễn Nguyễn ra đọc nhưng không có nhiều cuốn cô thích. Một hôm nằm trên giường đọc cuốn Tuyển tập Lâm Yến Ni, vô tình giở tới truyện Vừa gặp Dương Quá lỡ dở một đời.
Trịnh Vi nói: “Tớ đã từng đọc Thần điêu hiệp lữ của Kim Dung, chỉ có điều tớ thấy Dương Quá chẳng có gì hấp dẫn, tại sao lại hớp được hồn Trình Anh, Lộc Vô Song, Công Tôn Lục Ngạn như thế nhỉ, Quách Tương còn khổ hơn, lỡ làng cả một đời”.
“Thế cậu cảm thấy dưới ngòi bút của Kim Dung, ai là người hấp dẫn hơn cả?”, Nguyễn Nguyễn đang ngồi làm bài tập ở dưới ngẩng đầu lên hỏi.
1 AV: Adult Video, phim dành cho người lớn.
“Cậu nói trước đi”, Trịnh Vi tinh quái vặn lại.
“Tớ thích Quách Tĩnh, hiền lành thật thà, là một người chồng mẫu mực, chung thủy, một lòng một dạ với Hoàng Dung, lấy chồng phải lấy người như thế”, Nguyễn Nguyễn trả lời.
“Tớ thích nhất là Mộ Dung Phục, tuyệt chiêu Dĩ bỉ chi đạo, hoàn thi ư bỉ thân (Lấy cái sở trường của địch mà trị địch) thật tuyệt biết bao”, Trịnh Vi say sưa nói.
Nguyễn Nguyễn tỏ vẻ không thèm chấp, “Trẻ con như cậu mà gặp Mộ Dung Phục thì e sẽ bị gã xơi tái chẳng chừa lại xương, còn chẳng bằng Dương Quá, mặc dù tàn tật, nhưng chí ít cũng một lòng với Tiểu Long Nữ”.
“Tớ không thích Dương Quá vì trong các nhân vật nữ của Kim Dung, tớ thích nhất Quách Tương. Quách Tương đáng yêu biết bao, thế mà cuộc đời lại dang dở vì Dương Quá, cuối cùng còn phải làm ni cô.”
Nguyễn Nguyễn nói: “Thực sự câu nói vừa gặp Dương Quá lỡ dở một đời của Lâm Yến Ni viết rất đúng, chắc là có rất nhiều cô gái trong đời đã gặp một Dương Quá nhưng không thể lấy được chàng”.
Trịnh Vi nói với vẻ cương quyết: “Tớ không tin là tớ lại không lấy được”. Nói xong câu này, cô liền nhớ đến Lâm Tĩnh, bất giác lòng hơi chùng xuống nhưng lập tức lại tỏ ra hào hứng ngay, “Nhất định tớ sẽ tìm được một người đáng để tớ yêu hơn Lâm Tĩnh”.
Năm thứ hai đại học, vào học chưa được bao lâu thì đến ngày Lễ Tình nhân, đối với các sinh viên yêu sự lãng mạn, ngày lễ này đặc biệt được coi trọng. Vừa ăn xong cơm tối, Trịnh Vi phát hiện có không ít các bạn cùng tầng đã quần áo chỉnh tề chuẩn bị xuất phát, Lục Nha cũng mất tích một cách bí hiểm sau buổi chiều tan học.
Hôm đó người được mọi người chú ý nhiều nhất trong khu ký túc xá phải kể đến Nguyễn Nguyễn, anh người yêu ở xa ngàn dặm đã gọi điện thoại cho một cửa hàng bán hoa trong thành phố và đặt tặng cô chín mươi chín đóa hồng, trong cuộc sống bần hàn thời sinh viên, một bó hồng lớn như vậy thật xa xỉ biết bao. Nguyễn Nguyễn lặng lẽ ký tên nhận bó hoa trước ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, cô không nói gì nhưng Trịnh Vi có thể nhìn thấy ánh mắt cô rạng ngời hạnh phúc, dường như mọi nỗi nhớ nhung xa cách nghìn trùng đều được bù đắp trong giây phút ấy. Kể cả Trịnh Vi - người từ trước tới nay luôn chê hoa hồng không sang khi nhìn thấy những đóa hồng tươi tắn, rực rỡ ở góc phòng, lòng cũng vô cùng ngưỡng mộ. Con gái đúng là động vật đơn giản, chỉ cần một bó hồng là có thể khiến lòng nở hoa. Trịnh Vi thầm nghĩ không biết đến bao giờ mình mới nhận được một bó hoa hồng giống như thế của người mình yêu thương nhỉ? Không, chỉ cần một bông cũng được.
Thực ra ngày hôm nay, không thiếu chàng trai muốn tặng hoa hồng cho cô, sau sáu giờ ba mươi phút chiều đã có mấy cú điện thoại gọi đến, thăm dò xem cô có muốn đi chơi cùng không, trong đó có cả Hứa Khai Dương, Trịnh Vi đều từ chối hết. Sau tám giờ tối, cô bắt đầu cảm thấy lẻ loi, bạn bè cùng phòng người thì có hẹn với người yêu, người thì về nhà, còn một người không biết đã đi đâu. Nguyễn Nguyễn thì ngồi chat với người yêu, chỉ còn cô và Tiểu Bắc đưa mắt nhìn nhau. Trịnh Vi bắt đầu bất bình, tại sao thế giới lại tồn tại ngày lễ vô nhân đạo như ngày Lễ Tình nhân?
Chuông điện thoại reo vang, cô và Tiểu Bắc tranh nhau nhấc máy, cuối cùng Tiểu Bắc đã thắng vì nhanh tay hơn một chút. Cô nhấc máy với vẻ đắc ý nhưng mặt liền xị ngay xuống, “Trịnh Vi, tìm cậu”.
Trịnh Vi như viên tướng giành chiến thắng chạy ra nghe điện thoại, hóa ra là lão Trương. Lão nói chỗ lão đang có “cái hay” mới, bảo cô sang phòng lấy.
Đúng lúc Trịnh Vi đang rầu rĩ vì rỗi rãi, thầm nghĩ có cái gì xem để giết thời gian cũng tốt, bèn thay giày vội vàng xuống tầng. Dường như bầu không khí trong khu ký túc toát lên một vẻ ngọt ngào, lãng mạn; còn khá nhiều anh chàng vẫn đang kiên trì đứng gác, có anh cầm hoa, có anh cầm thú bông, còn có anh tay cầm cả chùm bóng bay màu hồng phấn hình trái tim, dáng vẻ rất nực cười, lúc đi ngang qua anh chàng, Trịnh Vi còn cố tình đứng lại nhìn.
Ký túc xá nam mà lão Trương ở cách khu ký túc xá của Trịnh Vi không xa, đây không phải là lần đầu tiên Trịnh Vi đến, nên cô liền chạy thẳng lên phòng. Trường G có một quy định kỳ lạ, nghiêm cấm sinh viên nam ra vào ký túc xá nữ, nhưng buổi tối trước thời gian đóng cửa - mười một giờ ba mươi phút - sinh viên nữ có thể thoải mái đến phòng sinh viên nam. Mặc dù có rất nhiều nam sinh bày tỏ sự phản đối trước quy định bất bình đẳng này nhưng quy định vẫn là quy định, phải chấp hành.
Ký túc xá nam tối nay vắng vẻ hẳn đi, người ở lại trực chốt chắc đều là những kẻ độc thân. Lúc Trịnh Vi đến, trong phòng chỉ còn lại lão Trương đang ngồi chơi điện tử, nhìn thấy cô, câu đầu tiên của lão Trương là, “Ngày vui như thế này mà không đi chơi à?”.
Trịnh Vi bĩu môi, “Em không thích cái trò đó, ngày lễ của bọn Tây có gì là hay?”.
“Hứa công tử vừa nãy không mời được em, có vẻ buồn lắm.” “Anh đừng nói linh tinh nữa, đưa đồ cho em, bản cô nương lập tức đi ngay.”
“Em đợi chút đã, vừa nãy phòng bên mượn rồi, đợi anh sang lấy về cho em”, lão Trương bảo cô ngồi xuống đợi, còn mình thì đi ra ngoài.
Trịnh Vi đâu chịu ngồi yên một chỗ, hai mắt tròn xoe liếc ngang liếc dọc khắp phòng, mọi người phòng 402 đều nói giường của cô bừa bộn như giường sinh viên nam, nhưng họ chưa bao giờ được chiêm ngưỡng nơi ở của sinh viên nam. Cái gì được gọi là ổ chó? Chính là chốn này. Tất hôi quăng khắp nơi, quần áo bẩn thì khỏi phải nói, phòng của lão Trương giống như một đống rác khổng lồ. Chỉ có một chiếc giường hết sức gọn gàng, đồ đạc cũng ít, nổi bật hơn hẳn so với cả căn phòng, trên chiếc bàn học kê trên giường có đặt một mô hình kiến trúc, Trịnh Vi rất muốn xem, bèn lại gần ngó nghiêng, mô hình tòa nhà vừa dùng để kinh doanh vừa dùng làm nhà ở này đã hoàn thành được già nửa, các tấm bìa đã cắt xong xuôi, chỉ còn một phần nhỏ chưa gắn chặt. Cô thử sờ tay vào, phát hiện phần mái trang trí mô hình trên có thể nhấc ra được, cô thấy thú vị, bèn nhấc ra. Đang định xem tiếp còn phần nào nhấc được ra nữa, đột nhiên nghe thấy sau lưng có người nghiêm giọng quát: “Cậu làm gì vậy?”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: