Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Anh có thích nước Mỹ không - Tân Di Ổ


Mặt Trịnh Vi tái đi một chút nhưng vẻ ngại ngùng thoảng qua vừa nãy của gã khiến cô túm ngay được một chút điểm yếu của kẻ địch, cô cười với vẻ ranh mãnh rồi hét lớn sau lưng gã, “Trần Hiếu Chính, tôi nói lại một lần nữa, anh năn nỉ thế nào với tôi cũng chẳng ăn thua, về sau đừng bám riết lấy tôi như thế”.

Đúng như mong đợi, câu nói này của cô đã khiến mọi ánh mắt đổ dồn vào gã và cô cũng hả hê khi nhận ra rằng gã hơi khựng lại dù chỉ trong tích tắc, tiếp đó gã lại thoăn thoắt bước đi với tốc độ nhanh hơn rồi biến mất ở đoạn rẽ trên giảng đường.

Nhưng cô biết trò chơi khăm của mình đã thành công. Gã trai đáng ghét này cứng mềm không sợ, kiếm dao không ăn thua nhưng lại thích sĩ diện. Quá hay, Trịnh Vi không có nhiều ưu điểm, điều đáng nói nhất là mặt dày, nếu gã không xin lỗi, về sau sẽ cho gã biết tay.

Trong lúc đi về phía giảng đường, Nguyễn Nguyễn thắc mắc, “Cái gã đáng ghét mà cậu nói hôm qua là hắn à?”.

Trịnh Vi hơi sững lại, “Cậu quen tên khốn kiếp đó à?”. Nguyễn Nguyễn lắc đầu, “Không đến mức là quen. Tớ đã gặp hắn mấy lần trong câu lạc bộ tiếng Anh của trường và cũng nói một hai câu với hắn, chỉ có điều không biết tên, chỉ biết hình như là sinh viên năm thứ hai khoa Kiến trúc của Học viện mình, nói tiếng Anh rất tốt, nghe nói môn Ngoại ngữ và chuyên ngành của hắn ở khoa đều rất xuất sắc”.

“Sao cậu lại biết?”, Trịnh Vi nhìn Nguyễn Nguyễn với vẻ lạ lùng.

“Lúc đó tớ nghe các cô bạn khác ngồi cạnh nói, hắn nói tiếng Anh rất tốt, trông lại đẹp trai, chắc là ở đó được khá nhiều người chú ý, chỉ có điều không hay chơi với mọi người lắm, bình thường chỉ nói chuyện với mấy ông thầy nước ngoài.”

“Xí!”, Trịnh Vi tỏ rõ vẻ bất bình, “Càng là loại người học giỏi thì nội tâm càng lập dị, cũng chẳng có gì ghê gớm mà phải kiêu căng như thế? Nguyễn Nguyễn, cậu không được giao lưu với loại người đó đâu đấy”.

“Cậu nói gì vậy? Cậu ngốc quá!” Nguyễn Nguyễn liền cười, “Nhưng nói đi rồi phải nói lại, hãy biết dừng đúng lúc, vừa nãy cậu cũng khiến hắn tức nổ đom đóm rồi, cần gì phải tị nạnh với hắn nữa, coi như hòa rồi nhé”.

Trịnh Vi lấy sách trên tay Nguyễn Nguyễn, “Cũng không hiểu tại sao, cứ nhìn thấy thằng cha đó là tớ lại cáu tiết, tớ chưa bao giờ ghét người nào như thế”.

Nguyễn Nguyễn nói với vẻ điềm nhiên, “Ghét một người sẽ phải mất công suy nghĩ biết bao”.

Giọng Trịnh Vi vẫn tỏ rõ vẻ căm hận, “Mất công suy nghĩ thế nào đi nữa cũng chẳng sao, gã không cho tớ được yên, tớ cũng sẽ không để gã yên ổn”.



Chương 5: Ai yêu trước, người ấy sẽ thua



Có lúc lại kỳ lạ như vậy, trước buổi tối cãi nhau với Trần Hiếu Chính, chưa bao giờ Trịnh Vi nghe nói đến con người này và cũng chưa một lần phát hiện ra sự tồn tại của một người như thế. Đương nhiên, có thể đã từng có vô số lần anh ta đi lướt qua cô hoặc giả cũng có người nhắc đến tên anh ta một cách vô tình hay cố ý trước mặt cô, chỉ có điều lúc đó, con người và cái tên này hoàn toàn vô nghĩa đối với cô, vì thế cô thực sự không có cảm giác gì nhưng đến khi bắt đầu để ý tới hắn, mới phát hiện ra rằng đâu đâu cũng thấy hắn.

Khoa Kiến trúc và khoa Xây dựng vốn ở cùng một Học viện, quan hệ giữa hai khoa khá gần gũi, đồng thời lại nằm cùng khu giảng đường, gần như ra vào chạm mặt nhau luôn. Trịnh Vi còn vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra rằng gã này lại khá nổi tiếng, không ít người ở khoa đã từng nghe nói đến tên hắn, nào là năm ngoái là thủ khoa, thành tích học tập rất khá, đã từng đoạt giải trong cuộc thi thiết kế mô hình kiến trúc. Gần giống với những điều Nguyễn Nguyễn đã nói ông thầy dạy môn Đồ họa Công trình cũng đã từng nhắc đến hắn trong giờ học, giọng rất đỗi tự hào vì có một học trò giỏi như vậy. Ngay cả trong các buổi “tọa đàm” ở phòng, cô cũng từng nghe thấy tên hắn qua lời kể của Duy Quyên, một người vốn cành cao như Duy Quyên mà cũng tỏ rõ vẻ ngưỡng mộ hắn.

Trịnh Vi thầm nghĩ quả đúng là vật hợp theo loài, người hợp theo nhóm, kẻ đạo đức giả như Duy Quyên với gã đó là cùng một giuộc. Vì thế càng là những lúc Duy Quyên ca ngợi hắn, Trịnh Vi lại càng cảm thấy phản cảm, thầm cười nhạt với vẻ khinh bỉ. Đương nhiên Duy Quyên sẽ nói đó là do Trịnh Vi có thành kiến với người khác và cực lực bảo vệ tấm gương sáng trong học tập đó của cô. Trịnh Vi cũng không tranh cãi với Duy Quyên. Chỉ có điều, một ngày nọ, trong lúc đi dạo với Nguyễn Nguyễn quanh trường, vô tình dừng chân trước một bảng thông báo, trên đó dán danh sách và ảnh của các sinh viên có thành tích học tập xuất sắc và đạo đức tốt trong năm học trước, gương mặt khiến cô căm ghét cũng nghiễm nhiên nằm trong số đó.

Lúc đó Trịnh Vi liền nói: “Lạ thật, sao chỗ nào cũng nhìn thấy thằng cha này, chẳng khác gì âm hồn lảng vảng”.

Nguyễn Nguyễn liền nói: “Người ta vốn đã như thế, vì cậu để tâm lưu ý, nên đương nhiên chỗ nào cũng thấy hình bóng hắn”.

Trịnh Vi dứ dứ quả đấm vào gương mặt vô hồn cách một lớp kính đó, “Lại còn nói là học tập giỏi, đạo đức tốt, học thì thôi cho qua, còn phẩm chất đạo đức thực sự không còn gì để nói”.

Nguyễn Nguyễn biết khuyên cũng chẳng ăn thua, bèn không nói gì nữa. Vài ngày sau, vô tình cô lại đi qua bảng thông báo này, phát hiện thấy trên ảnh của Trần Hiếu Chính mọc thêm bộ râu hình chữ bát, bất giác vừa tức vừa buồn cười.

Trịnh Vi cũng không biết tại sao mình lại phản cảm với gã tên Trần Hiếu Chính đó đến thế, vừa nhìn thấy gã liền cảm thấy cảvũ trụ đang hừng hực bốc cháy. Cố nhiên lần gặp đầu tiên ở phòng lão Trương là nguyên nhân khiến cô có ác cảm với gã nhưng trong những cuộc chạm trán tiếp theo, vẻ bất cần, lạnh lùng mà gã thể hiện ra mới là nguyên nhân khiến cô ghét cay ghét đắng.

Trịnh Vi luôn tâm niệm một điều: Hiểu mình hiểu người, trăm trận trăm thắng. Không cần mất nhiều thời gian, mọi chuyện về Trần Hiếu Chính đã được cô nắm hết ngọn ngành.

Theo nguồn tin của lão Trương và những người khác, Trần Hiếu Chính có thể coi là người vùng này, nhà ở một thành phố công nghiệp hạng trung cách thành phố G không xa, không có anh chị em, một số cụm từ miêu tả thành tích học tập của gã đã được cô tự động bỏ qua. Cô chỉ nhớ lão Trương từng nói rằng bình thường Trần Hiếu Chính không phải là một người kiêu căng và cũng không khó sống lắm, thuộc mẫu người mà người ta không động đến mình thì mình cũng không động đến người ta, chỉ có điều bản tính có phần lầm lì, không hòa đồng cho lắm. Vì thế ở trường cũng không có bạn bè nào quá thân, phần lớn thời gian thui thủi một mình, gã không nhiệt tình với các hoạt động tập thể của bạn bè trong lớp hay cùng phòng và cũng rất ít phát biểu ý kiến.

Trần Hiếu Chính ưa sạch sẽ, có phần kỹ tính, giường và phạm vi hoạt động của gã cũng là khu vực sạch sẽ duy nhất trong cả gian phòng, thói quen giặt giũ quần áo hằng ngày đã được bạn bè phòng lão Trương coi là kỳ tích. Nhưng điều khiến bạn bè trong phòng không chịu nổi là gã rất ghét có người hút thuốc trong phòng, mỗi lần có người mơ màng nhả khói là chắc chắn gã sẽ lên tiếng can ngăn hoặc cau mày mở hết cửa sổ. Bất kể có giờ học hay không hoặc đến ngày nghỉ cuối tuần, sáng nào gã cũng dậy sớm, đánh răng rửa mặt, dọn giường, quét nhà, tập thể dục, mặc dù những kẻ ngủ nướng cùng phòng bực mình vì bị đánh thức nhưng lâu rồi cũng thành quen....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây