Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mặc dù gã lầm lì và khó gần nhưng điểm lại cao, vở ghi chép trên lớp cũng nổi tiếng rõ ràng, mạch lạc, thường là vở mẫu để đám sinh viên lười trong lớp chuyền tay nhau chép, bài tập đương nhiên cũng trở thành tài liệu tham khảo phổ cập nhất. Mỗi lần đến giờ chia tổ thực hành, thiết kế, ai cũng muốn tranh được ở cùng tổ với gã, không những một công đôi việc mà phần báo cáo cũng không phải lo lắng gì nhiều. Thậm chí đến đợt thi cuối kỳ, dường như những người đòi ngồi gần gã phải dùng đến biện pháp bốc thăm để sắp xếp chỗ ngồi. Nhờ có những thế mạnh lớn đó mà tiếng tăm của gã cũng không đến nỗi quá tệ.
Sau khi tìm hiểu được những điều này, Trịnh Vi nhận ra rằng dường như con người này có đầy đủ mọi điều kiện của kẻ biến thái tâm lý, không phải Hitler và Tiến sĩ Hannibal trong phim Sự im lặng của bầy cừu cũng thuộc mẫu người này đó sao? Cô ghét nhất là những kẻ đạo đức giả, biến thái kiểu này. Vì thế, sau khi nảy sinh mối thù, chỉ cần thấy bóng dáng gã xuất hiện trong tầm nhìn là cô lại xù lông xù cánh lên, bước vào tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Trước vẻ khiêu khích và những hành động gây sự vô cớ đó, lúc đầu Trần Hiếu Chính còn nói nhỏ vài câu trả đũa nhưng nhiều lần như vậy cũng thấy phiền hà, sau đó tránh được thì cố tránh, chỉ cần thấp thoáng thấy bóng cô là vội vàng đi vòng đường khác, lúc nào thực sự không thể tránh được nữa mới lạnh lùng đối mặt. Một lần, thực sự thấy không thể chịu được nữa, gã bèn cáu kỉnh buông ra một câu, “Trịnh Vi, cứ mãi thế này cậu không thấy mệt à, hay là tôi cho cậu đẩy tôi một cái rồi mọi chuyện chấm dứt ở đây”. Trịnh Vi ngửa mặt lên trời cười một tràng dài rồi bỏ đi với vẻ đắc thắng, mấy ngày sau đó đi đường cũng hát thầm, vô cùng hả hê.
Nguyễn Nguyễn nói: “Trần Hiếu Chính cũng thật xui xẻo khi dính phải cậu, người như hắn mà còn nói giọng đó thì cậu đừng hành hạ hắn mãi thế nữa”.
Trịnh Vi đâu chịu, đối với cô, việc gây khó dễ cho Trần Hiếu Chính đã trở thành bản năng, vừa nhìn thấy gã là máu trong người cô lại sôi sùng sục, thậm chí cô còn cảm thấy rất thú vị. Chọc giận gã đã trở thành sở thích của cô, vì thế có một thời gian, câu cô hay nói nhất trước mặt Nguyễn Nguyễn là “Đấu tranh với kẻ biến thái, cảm nhận niềm vui bất tận”.
Đến giờ ăn trưa, Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn cùng cầm bát đến nhà ăn, vừa đi hai người còn hào hứng thảo luận các vụ scandal của các ngôi sao trên tạp chí Bát quái. Nhà ăn trong giờ cao điểm lúc nào cũng chật chội, cửa mua cơm nào cũng có những sinh viên đói khát chen chúc. Thực ra trong trường còn có nhà ăn dành cho giáo viên và các quán ăn nhỏ, ở đó đồ ăn ngon hơn nhưng đắt hơn nhà ăn lớn, thông thường các sinh viên có điều kiện đều chọn hai nơi đó và cũng tránh được cảnh mẻ đầu sứt trán vì xếp hàng mua cơm. Những lần Trịnh Vi đi ăn với Hứa Khai Dương, hai người đều đến nhà ăn nhỏ, Hứa Khai Dương khá kén ăn, không thích ăn cơm tập thể, thường bảo đầu bếp xào một, hai món đơn giản, hai người ăn tạm là xong.
Trịnh Vi không thích lợi dụng người khác, mặc dù lần nào Hứa Khai Dương cũng tranh trả tiền nhưng cô kiên quyết đòi hai người luân phiên trả tiền qua thẻ.
“Ăn như thế sẽ thấy thoải mái.” Lần nào cô cũng nói như vậy, Hứa Khai Dương cũng ngại làm trái ý.
Trịnh Vi và Nguyễn Nguyễn cũng đến nhà ăn nhỏ ăn cơm rất nhiều lần, về vấn đề này, cô và Nguyễn Nguyền đều là người theo chủ nghĩa hưởng thụ, trong hoàn cảnh điều kiện cho phép, ai không muốn ăn ngon? Nhưng tiền chi tiêu hàng tháng có hạn, con gái lại khó tránh khỏi việc mua nhiều đồ lặt vặt, có lúc tiêu nhiều cho quần áo, ăn vặt hoặc sách vở, chắc chắn sẽ có lúc bí tiền. Vì thế, mặc dù nhà ăn nhỏ nấu ăn ngon nhưng cũng không thể đi thường xuyên, phần lớn hai đứa vẫn phải hòa vào dòng người đông đúc ở nhà ăn lớn, đằng nào Trịnh Vi cũng là người thích ồn ào, Nguyễn Nguyễn lại dễ thích nghi với mọi hoàn cảnh, ăn ở đâu cũng thấy ngon như nhau.
Nhà ăn lớn cũng có cái hay, các cô chú chia thức ăn ở đó đều biết gương mặt rạng rỡ của Trịnh Vi, lần nào cũng xúc thêm cho cô một, hai thìa thức ăn, điều này từng khiến Tiểu Bắc - người vốn ăn nhiều hơn Trịnh Vi, một thời hâm mộ vô cùng. Nhưng đau đầu nhất là ở đây phải xếp hàng, để bảo vệ trật tự nhà ăn, có rất nhiều thành viên đeo băng đỏ trong hội sinh viên đi đi lại lại, khiến một người vốn không yên phận như Trịnh Vi đành phải ngoan ngoãn dịch từng bước theo đội hình rồng rắn.
Nhìn đội hình chẳng biết đâu là đầu, Trịnh Vi xoa xoa bụng, “Nguyễn Nguyễn, tớ đói quá”.
Nguyễn Nguyễn cũng tỏ ra đau khổ, “Tớ còn chưa ăn sáng đây này”.
“Ôi, kiếm miếng ăn mà sao khó thế.” Trịnh Vi thở dài, trong lúc uể oải chán chường, liền dùng thìa gõ vào chiếc bát trên tay, khe khẽ hát bài Sen tàn mà Nguyễn Nguyễn dạy cô, Khách hàng đi ngang qua nghe tôi thông báo, í a í a hoa sen tàn, giọng có thấp cũng có cao, thân sen hoa sen đã rụng rồi í a. Lúc có tiền tôi cũng từng khoác gấm vóc cưỡi ngựa trên đường dài, tứ thư ngũ kinh sáng sáng đọc… Giọng cô không to không nhỏ, người xếp phía trước và phía sau đều nghe thấy rõ ràng, thấy đó là một cô sinh viên xinh xắn bèn thi nhau cười.
Nguyễn Nguyễn ôm bụng mà cười, “Cậu có năng khiếu thật đấy”. Trịnh Vi cũng không nhịn được cười, giả vờ nghiêm chỉnh hát tiếp, Nguyễn Nguyễn đang say sưa nghe, chợt phát hiện thấy âm điệu của Trịnh Vi thay đổi đột ngột, từ hào hứng chuyển sang lanh lảnh, ngay cả động tác cũng đằng đằng sát khí. Phản ứng đầu tiên của Nguyễn Nguyễn là, gay rồi, không lẽ oan gia ngõ hẹp lại đụng đầu với Trần Hiếu Chính hay sao? Cô theo hướng nhìn củaTrịnh Vi, quả nhiên, anh chàng mặc áo trắng, vừa mua xong cơm,nghiêng người nói chuyện với người đi bên cạnh kia không phải là Trần Hiếu Chính thì còn là ai.
Trịnh Vi sau khi nhìn thấy Trần Hiếu Chính mới phát hiện ra bên cạnh gã còn có người khác, đó là một cô gái đầy đặn, cao ráo, tóc dài, mặt trái xoan, đôi mắt xinh xắn, mặc dù không quá xinh đẹp nhưng dáng người cân đối, hài hòa, trông cũng ưa nhìn. Không biết Trần Hiếu Chính đang cúi đầu nói chuyện gì với cô gái đó, miệng khẽ mỉm cười. Hai người đi ra phía cửa, giữa đường có người chen lên mua cơm, gã còn cẩn thận che người cho cô ta.
Trịnh Vi nghiến răng nghĩ thầm, với cô lúc nào gã cũng trợn mắt coi khinh, cô còn tưởng đây là bộ mặt vốn có của gã, không ngờ gã cũng biết cười và còn biết cười dâm đãng với các cô gái khác, chắc chắn chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.
Cô thầm nghĩ trong bụng nhưng miệng vẫn không ngừng hát,… cảnh cáo người đời phải ghi nhớ, làm người phải biết giữ chính đạo, sắc đẹp của phụ nữ là con dao giết người, vừa chợt tỉnh giấc phải vào ngục, cuối cùng tay gậy tay bị, cùng đường mạt lộ đi hát bài hoa sen. Nghiến răng hát xong, thấy mình vẫn không chịu nổi, bèn chạy vài bước đến trước mặt một hội viên quản lý trật tự của nhà ăn, nhe răng ra cười, “Anh ơi, em mượn băng đỏ của anh một chút”. Anh chàng sinh viên với vẻ mặt thật thà chưa kịp phản ứng gì, chiếc băng đỏ và cô gái trước mắt đều đồng thời mất hút.
Trần Hiếu Chính và cô gái đó vừa đi đến cửa nhà ăn thì nhìn thấy Trịnh Vi xuất hiện trước mặt với vẻ nghiêm túc, lập tức Trần Hiếu Chính lại thấy cơn đau đầu ập tới, “Cậu lại định làm gì?”....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: