- Hầy….. Rồi tại sao lại đổi ý và quay trở lại ?
Tiểu Mai tủm tỉm, đôi gò má cao thoáng ửng hồng:
- Vì giọng nói của anh, em đã lại được nghe một lần nữa, hì !
- Giọng nói ? – Tôi sửng sốt.
- Ừa… lúc đó em biết rằng em đã không sai, vì anh… sẽ là của em !
- Sao tự tin vậy…. ? Anh lúc đó còn quen Vy mà ? – Tôi lại càng ngạc nhiên hơn nữa.
Và rồi Tiểu Mai cười mỉm, nàng nhẹ nói như rót mật vào tai :
- Vì em tin vào tình yêu mình dành cho anh là không sai, em yêu anh thì em lại quay trở về, vậy thôi chàng ạ !
Thề có trời đất, giây phút nhìn Tiểu Mai mỉm cười nói câu ấy, tôi như quên hết mọi thế sự đổi dời, nhân gian tự tại xung quanh mình mà chỉ biết có một điều duy nhất. Đó là tôi yêu nàng quá đi thôi, đời này kiếp này tôi nghĩ rằng mình không còn có thể yêu một ai khác hơn được nữa.
Và sự thật hiện giờ chẳng phải đã chứng mình rằng tình yêu của Tiểu Mai dành cho tôi đã là đúng rồi hay sao ? Bởi lẽ sau mùa hè năm đó, tôi hoàn toàn bị cuốn vào hành trình chinh phục trái tim nàng tự lúc nào mà chính tôi cũng không hề hay biết. Tôi cố học để thể hiện mình, tôi lẽo đẽo theo nàng đi dạo hằng đêm, tôi cố tập Guitar để cho nàng biết rằng tôi không hề phụ lòng nàng, để cho nàng biết rằng tôi không thất hứa.
Như vậy đó, tình yêu của tôi và Tiểu Mai đến lúc này đã hoàn toàn diễn ra một cách tự nhiên và không thể nào đẹp hơn được nữa. Rung động có, say nắng nhau cũng có, lạnh lùng và thử thách, rồi đắng cay và đau khổ cũng đã nếm qua, hạnh phúc vỡ òa rồi tháng ngày êm đềm giờ cũng đang tận hưởng. Có lẽ, tôi phải cảm ơn tạo hóa đã giúp tôi có một tình yêu đẹp đẽ, thuần khiết và mát trong đến như vậy, mọi thứ gần như là hoàn hảo.
Lúc này đây, tôi nhìn sâu vào mắt Tiểu Mai, khi nàng còn đang định mấp máy môi nói thêm gì đó thì….
- Anh biết cả rồi mà, hì…. !
- Ưm…… !
Khi hai cánh mũi chạm nhau, khi bờ mi dài của nàng khép lại thì môi tôi đã chạm vào làn môi mỏng và dịu ngọt như loại kẹo thượng hạng nhất trần gian ấy… và mọi thứ như tan ra, để rồi đắm chìm vào nhịp đập chung của cả hai con tim đang hòa quyện vào nhau.
Và lần này nụ hôn của hai đứa đã diễn ra một cách không thể hoàn hảo hơn được nữa, nồng nàn và cháy bỏng, đắm say… đầy dịu ngọt !
chapter 310 :
Sau bữa cơm tối hôm nay thì theo lời Tiểu Mai lúc chiều, tôi canh lúc bé Trân vừa định trở về phòng là lao ra đứng án ngữ ngay ở cầu thang:
- …… ! – Trân đưa mắt ngạc nhiên nhìn tôi.
- Nè, chiều mai em học xong thì qua nhà chị Mai chơi nhé, vừa rủ đó, chơi xong tới tối anh em mình về chung ! – Tôi đề nghị ngay.
- Em bận rồi ! – Con bé lắc đầu đáp, cố tình đi ngang qua tôi.
- Học xong thì bận gì nữa ? – Tôi ngẩn tò te.
- Bận làm bài ở nhà, anh để em lên phòng đi !
Nói rồi Trân gạt tay tôi ra và bước thẳng lên cầu thang, chẳng thèm đoái hoài gì đến lời đề nghị của tôi thêm nữa. Thầm chán nản vì chả biết làm cách nào để rủ được bé Trân cùng qua nhà Tiểu Mai chơi cho con bé bớt buồn, đến khuya tôi gọi điện sang kể hết với Tiểu Mai:
- Vậy đó, anh chả biết nói gì nữa !
- Ôi… anh rủ như vậy thì con bé không chịu là đúng rồi ! - Tiểu Mai thở dài.
- Chứ sao nữa ? Em dặn vậy mà ! – Tôi ngơ ngác hỏi lại.
- Thì lúc Trân không đồng ý, anh có thể nói là em qua nhà anh cũng được mà ! – Nàng đáp lại, vẻ như hơi bị chán với cái tính ngu lâu dốt bền khó đào tạo của tôi khi ở trước mặt con gái.
- Thế… sao giờ ?
- Em cũng… không biết !
- Uầy…. ấy mẹ anh xuống, thôi cúp máy nha !
- Ừa, hì, anh ngủ ngon !
- Ừ… ừm, em yêu cũng vậy !
Vội cúp điện thoại xuống bàn, tôi mở tủ lạnh lấy chai nước ra rồi phóng ngay lên trên phòng khách khi mẹ tôi vừa đặt chân xuống:
- Ủa ? Mẹ thức à ? – Tôi vờ ngạc nhiên.
- Ừm, sao hơn 12 giờ rồi còn không ngủ đi ? Nãy con nói học bài hết rồi mà ? - Mẹ tôi thắc mắc.
- Dạ… con khát nước, xuống xong rồi lên ngủ lại ! – Tôi gãi đầu lấp liếm.
- Vậy ngủ đi, mai sáng còn đi học ! – Bà lắc đầu nói.
- Dà…dạ… !
Chạy bổ lên phòng rồi nằm phịch xuống giường mà tôi nghe tim mình vẫn còn đập thình thịch vì hú vía, khi nãy mẹ mà phát hiện ra tôi đang nướng điện thoại với Tiểu Mai thì thể nào bà cũng nạt cho một trận, tệ hơn là mách ba tôi biết chứ chẳng chơi. Nằm trong phòng nhưng tôi vẫn chưa thể ngủ được, cứ suy nghĩ vẩn vơ một hồi mà mắt chả thể nào nhắm lại, tôi cứ thế lăn tới lăn lui trên giường. Một lát sau, chợt tôi nghe có tiếng cách vặn chốt cửa phòng bên cạnh, rồi tiếng bước chân ở ngoài hành lang, len lén dòm qua khe cửa thì tôi thấy đó là bé Trân đang đi ra ngoài hướng ban công nhà tôi.
- “Đêm hôm con nhỏ ra ngoài làm gì vậy kìa ? “ – Tôi thắc mắc nhủ thầm trong bụng, nhưng lại nghĩ là không nên tra hỏi quá nhiều.
Thế nhưng nằm thêm một hồi lâu nữa mà hai con mắt vẫn mở thao láo, tôi vẫn chưa hề nghe có động tĩnh gì vẻ là Trân đã quay trở lại phòng. Thế là ôm cái áo khoác ra ngoài phòng hờ sương đêm xuống lạnh, tôi lò dò bước lên sân thượng, y chóc là bé Trân đang ngồi ở trên đó.
Dưới ánh trăng của một đêm xuân, Trân ngồi lặng lẽ đưa mắt nhìn lên bầu trời đầy sao, đôi tay khẽ mân mê chiếc vòng đá đủ màu sắc. Bỗng dưng khoảnh khắc đó, tôi trông con bé đẹp lạ lùng, khắp người như được tắm dưới ánh sáng thanh mát của mặt trăng vậy.
- Nửa đêm không ngủ, bé con lên đây làm gì vậy ? – Tôi mỉm cười hỏi khẽ rồi ngồi xuống bên cạnh Trân.
- ………… ! - Vẫn không trả lời tôi, nhưng bé Trân tròn mắt ngạc nhiên nhìn tôi như thể tôi vừa ở trên trời rớt xuống rồi vội quay sang chỗ khác.
- Gì thế ? – Tôi chưng hửng.
Vừa hỏi xong thì không cần đợi Trân trả lời, tôi ngớ người tá hỏa tam tinh phát hiện ra mình… đúng là thằng đại ngu. Vội cởi áo khoác ngoài ra và tôi chìa về phía Trân, ngượng ngập nói :
- Ừm… mặc vô đi… tối… trời lạnh… !
- ……… !
Một lát sau, khi tôi đang còn lầm bầm chửi rủa loạn xị trong đầu biết vậy đừng có mò mặt lên đây để bây giờ lạnh run cầm cập thì bé Trân đã mở lời trước :
- Anh mệt thì vào ngủ đi… !
- Không, đâu có, mệt gì chứ ! – Tôi vội chối ngay.
- Vậy chứ anh ra ngoài đây làm gì ? – Trân khẽ nhíu mày.
Như được vặn trúng đài, tôi áp dụng ngay câu mà trong phim thường nói:
- Câu này anh hỏi em mới phải, nửa đêm tự dưng lại leo lên trên sân thượng làm gì ?
- Em muốn làm gì cứ phải xin phép anh hay sao ?
Bao giờ cũng vậy, tôi luôn là thằng bị con gái kê tủ đứng vào miệng, cứ ngắc nga ngắc ngứ chả biết nên nói thế nào cho phải. Đã vậy lại còn bị Trân đang nhìn mình chằm chằm, thế là tôi đành nói theo bản năng:
- Ừ thì… em gái có gì buồn cứ tâm sự với anh trai mới phải chứ !
Nào ngờ tôi vừa nói như vậy xong thì Trân đã thở hắt ra cười lạnh:
- Anh nói gì ? Em nghe không rõ !
Thấy thế thì tôi lại càng hoảng vía hơn vì chả rõ Tiểu Mai có truyền tuyệt kỹ “lạnh lùng sương giá “ cho Trân hay không mà lúc này đây tôi đã thấy lạnh gáy, nhưng trót đâm lao phải theo lao, lại một lần nữa tôi để mồm mình nói trước khi trí óc kịp suy nghĩ :
- Thì… em nhỏ tuổi hơn, lại ở chung nhà, nên anh cũng như chị Mai vậy đó, đều xem em là em gái trong nhà mà. Nên… có gì khó nói thì cứ nói ra… ừm… anh biết em còn buồn chuyện của… thằng Sơn. Nhưng mà…. !
Và lần này thì tôi không có cơ hội nói hết câu, bé Trân đã cắt lời ngay:
- Anh thì hạnh phúc sung sướng rồi !...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: