- Vậy… chút nữa em có ném bóng vô mặt anh nữa không nhỉ ?
- Ngốc ạ… dĩ nhiên là……. !
- Là gì ? – Tôi ngẩn người ra thắc mắc.
- Là có rồi, ha ha ! - Tiểu Mai cười tươi rồi chạy vội đến chỗ quả bóng, nhặt nó lên ném về phía tôi.
Lẽ dĩ nhiên là tôi đâu thể bị đường bóng nhẹ hều này trúng vô mặt được, nhưng cũng vờ ôm mặt mà rú lên :
- Ối giồi ôi… vỡ mặt anh rồi…. !
- Hi hi…. chừa nhé, phá hoại nhà người !
- Đau quá… chừa rồi…… !
Chiều mát, bầu trời trong xanh không một gợn mây, bên dưới tán cây xanh um của căn nhà có cổng sắt màu đen, hai đứa tôi vừa chạy giỡn vừa hồi tưởng lại những ngày đầu hai đứa mới quen nhau.
Đúng vậy, cũng gần thời gian này của hơn một năm về trước, ngay tại đây, tôi đã sút vỡ bóng đèn của một ngôi nhà, và có một cô tiểu thư nhặt bóng rồi ném vào mặt tôi…. Cô nàng tiểu thư kiêu kỳ khi ấy, giờ đang cười thật xinh như hoa như ngọc trên từng giọt nắng nhảy nhót trên đôi vai gầy hờ hững. Và tôi dù vờ ôm mặt rú lên khi bị nàng nhéo, nhưng cũng kịp nói thầm một câu trong đầu mình...
Ôi… nàng rất ư là đẹp !
chapter 309 :
Mọi người thường nói rằng, con trai thì vô tâm hơn con gái, nhưng tôi lại nghĩ không phải như vậy. Bởi sự thật thì con trai ý thức được mình là phái mạnh nên không quen yếu mềm, dù cho có đau xót cách mấy họ vẫn giữ kín trong lòng, và chỉ có thể thổ lộ với người mà họ tin tưởng. Còn con gái lại khác, họ không giỏi che giấu cảm xúc bản thân mà luôn bộc lộ ra ngoài khiến ta rất dễ nhận thấy.
Đúng vậy, tôi đang nói về bé Trân đấy các bạn ạ ! Những ngày vừa qua, sau khi Sơn đen mất đi thì tôi nhận thấy Trân không còn vô tư hồn nhiên như hồi trước nữa. Mặc dù hai đứa ở chung nhà nhưng có vẻ như con bé thường cố ý tránh mặt tôi. Mỗi trưa tôi đi học về thì đã thấy Trân đang cặm cụi phụ mẹ tôi dưới bếp, sau đó thì bữa cơm gia đình diễn ra, dù trước mặt mẹ tôi thì Trân vẫn cố gắng rằng con bé không sao cả, vẫn cười nói bình thường tuy là có đôi chút buồn rầu. Thế nhưng chỉ cần mẹ tôi đi khỏi là Trân lại im thin thít, chẳng nói chẳng rằng gì với tôi lấy một câu nào. Thậm chí có lúc hai đứa đi ngang qua mặt nhau mà như chưa hề quen biết, dù rằng tôi đang mở tủ lạnh lấy chai nước, và Trân cũng cần mở tủ lạnh để lấy mấy quả trứng gà. Thế nhưng khi tôi đã lấy chai nước xong, mở cửa tủ lạnh đợi Trân lấy trứng thì con bé lại quay đi chỗ khác, đến khi tôi đóng cửa lại thì Trân mới đến mở ra.
- Em làm sao vậy ? – Tôi chịu không được bèn thắc mắc.
- ……… ! – Trân im lìm không nói, cầm hộp trứng gà đi về phía bếp.
- Anh biết là em còn buồn, nhưng có đến mức không nói với …ai câu nào không ? – Tôi hơi ngập ngừng vì biết là con bé chỉ không nói chuyện với tôi.
- Xin lỗi, em hơi mệt ! – Bé Trân đáp mà vẫn không hề nhìn tôi.
- Ơ…….. ! - Biết không thể làm gì hơn, tôi đành ngán ngẩm bỏ lên nhà trên.
Đấy là ban ngày, còn vào buổi đêm, khi tôi ngồi trên bàn cặm cụi học bài thì chợt thấy như thiếu đi một điều rất quen thuộc, đó là ở bàn phòng khách nơi tôi hay dùng để tụng các môn học thuộc lòng đã không còn bé Trân ngồi đọc truyện ở phía đối diện nữa. Những ly Sting dâu sữa, trà sữa nay cũng mất đi, thay vào đó là những tách trà đắng ngắt và dở ẹc mà tôi tự pha chế.
Bao giờ ăn cơm tối xong, phụ mẹ tôi dọn dẹp rửa chén rồi thì Trân lại bỏ lên phòng riêng mà khóa chặt cửa lại, khi nào cần gì đó thì mới xuống nhà dưới, còn không thì tuyệt nhiên không ai biết con bé làm gì trong phòng. Mẹ tôi thì gật gù khen lấy khen để rằng bé Trân chăm học, nhưng tôi thì đoán phần lớn là Trân vẫn còn rất buồn sau khi Sơn mất, vậy nên con bé khóa cửa phòng lại có lẽ là… gặm nhấm nỗi buồn giống tôi hồi đó.
Những ngày đầu thì tôi còn không chắc lắm, nhưng vài hôm sau thì tôi đã có thể khẳng định rằng đêm nào bé Trân cũng khóc cả. Bằng chứng là vào những buổi sáng sớm tôi dậy đi học, trông thấy con bé mắt đỏ hoe, lờ đờ vì thiếu ngủ, phờ phạc đứng nấu bữa sáng là tôi biết đêm qua Trân lại khóc.
- Em… ổn chứ ? – Tôi đến gần Trân khẽ hỏi.
- Không có gì đâu ! – Trân nhún vai đáp rồi quay đi chỗ khác, tránh nhìn về phía tôi.
Không khai thác được gì hơn, cũng không biết làm cách nào để Trân có thể mở lòng nói ra nỗi buồn, nỗi uất ức cho thanh thản đi, tôi đành lắc đầu bất lực và dự định sẽ nhờ Tiểu Mai giúp chuyện này. Bởi lẽ nếu tình trạng này cứ tiếp diễn thì tôi e là sẽ có ngày Trân đến ngất xỉu đột quỵ vì buồn bã mất chứ chẳng đùa.
Nhưng ngày đó, tôi có tài thánh cũng không thể nào biết rằng sở dĩ Trân cứ luôn tránh mặt tôi là vì con bé luôn bị giằng xé giữa những gì thật sự muốn, và giữa một ràng buộc với người đã khuất. Chiếc vòng đá trên tay bé Trân ngày ấy đã bị con bé vô thức nghĩ rằng đó là di nguyện của Sơn đen, mà không hề biết được ý của thằng Sơn rằng ngàn vạn lần không hề muốn Trân sẽ mãi nhớ về nó bằng những nỗi buồn. Và tôi lại càng không đủ tinh tế để nhận ra những điều này, tôi vẫn cứ lởn vởn trước mặt Trân để hỏi cho bằng được. Lẽ dĩ nhiên, tôi càng hỏi thì Trân càng lánh mặt, tôi càng tỏ ra quan tâm thì con bé lại càng tảng lờ đi chỗ khác.
Thiếu vắng tiếng cười hoạt bát của Trân trong nhà, thiếu đi những bữa sáng bị réo dậy inh ỏi, thiếu luôn cả những cốc trà sữa ban khuya, tôi chợt lờ mờ nhận ra bé Trân thật sự có một vị trí nào đó trong tôi mà không thể thay thế được. Tôi muốn trong thời gian này sẽ bù đắp lại cho con bé bằng tình cảm của một người anh trai dành cho một đứa em gái, đúng vậy, hay chí ít rằng tôi đã từng nghĩ như vậy. Bởi lẽ dù tôi có nghĩ như thế, nhưng những hành động của tôi trong mắt Trân lại luôn được đón nhận bằng một góc nhìn khác. Và có lẽ Trân tự ý thức được điều đó, nên con bé lại càng tránh mặt tôi hơn nữa.
Không biết chơi thân với Tiểu Mai như vậy thì Trân có bị nhiễm luôn tính lạnh lùng của Tiểu Mai hay không, nhưng sự thực là tôi đang có một cảm giác như vậy. Bé Trân bây giờ ở nhà tôi như một chiếc bóng, lặng lẽ đi rồi lặng lẽ về, những buổi nói chuyện với ba mẹ tôi như là những gì được lập trình sẵn trong trí óc con bé, chỉ là đang sống bằng thể xác, còn tâm hồn đã chìm sâu vào một nỗi đau không có đáy.
Đó là nỗi đau về người đã khuất ? Hay là nỗi đau bị giằng xé giữa chân tâm và thề ước ? Và những gì nhận lại được là những cơn thổn thức hằng đêm mà không một bờ vai bên cạnh ?
Nhưng biết làm sao được khi con bé từ chối tất cả những sự giúp đỡ từ bên ngoài. Và rõ là vô ích khi mà cứ mãi chữa trị cho một bệnh nhân đã không còn cầu sống, không, không có một phương thuốc nào cả.
Có chăng chỉ là thời gian có thể xoa dịu nỗi đau, hoặc là phải tự vượt lên bằng chính bản thân mình, hoặc là… có một người khác sẽ mang lại kì tích !
Tôi không biết rằng Trân đã nghĩ gì để chữa lành nỗi đau này, có thể là con bé sẽ chọn tự vượt lên bằng chính bản thân, về phần tôi thì tôi nghĩ rằng thời gian sẽ xóa nhòa tất cả.
Khi đem chuyện này kể với Tiểu Mai, tôi trông thấy trên gương mặt nàng xuất hiện một nụ cười buồn, im lặng một hồi lâu rồi nàng mới nói:
- Em không rõ lắm tại sao Trân tránh mặt anh, nhưng em có thể hiểu được cảm giác này !
- Cảm giác gì vậy ? – Tôi ngơ ngác hỏi.
Tiểu Mai không trả lời tôi ngay, nàng tựa hẳn người vào lòng tôi, khi hương hoa bạch mai còn đang thoảng qua mũi tôi một làn gió thuần khiết, thanh mát thì nàng mới nói:
- Là cảm giác khóc một mình trong đêm ấy !
...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: