Lamborghini Huracán LP 610-4 t



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Yêu nhầm chị hai được nhầm em gái [Ver 2]


- Đâu…. !

Định chối lại vì thật lòng tôi không có ý so sánh rằng giữa tôi và Trân ai sướng hơn ai, nhưng khi thấy mắt con bé đã ngân ngấn nước thì tôi chỉ biết há hốc mồm :

- Sao… sao tự dưng… ?

- Anh chỉ biết đến bản thân anh thôi… ích kỉ … !

Và Trân chạy xuống khỏi sân thượng, vụt vào phòng mặc cho tôi còn đang ngơ ngáo giữa đêm mà chẳng hiểu mô tê gì sất.

Sáng hôm sau, khi đem chuyện này kể lại với Tiểu Mai thì nàng cũng nhíu mày nhưng lại nói một câu không hề ăn nhập gì đến điều tôi đang thắc mắc:

- Lạ thật… em hỏi nhưng con bé nói không có mà !

- Có gì là có gì ? – Tôi lại càng ngạc nhiên tợn.

Tiểu Mai thoáng giật mình rồi nhoẻn miệng cười, bỏ cặp vào giỏ xe rồi ngồi ra đằng sau yên xe :

- Hì, không có gì, đến trường thôi anh !

- Rõ là có gì đó ! – Tôi tò mò.

- Từ từ rồi anh sẽ biết thôi, giờ chưa phải lúc ! - Tiểu Mai nháy mắt nhìn tôi rồi đập nhẹ vào vai. – Không nhanh là trễ học bây giờ đó !

- Ừm…. !

Trên đường đến trường, quả thật là tôi cứ thắc mắc mãi, không phải vì chuyện của Trân tối hôm qua, hay là thái độ lạ lùng của Tiểu Mai sáng nay, mà chính là tôi ngày càng có cảm giác như Tiểu Mai đang giấu tôi một điều gì đó rất mơ hồ, không rõ ràng. Đến cả mối quan hệ giữa Tiểu Mai và Trân nữa, hình như giữa hai người bọn họ như có một điểm chung nào đó mà tôi khó có thể nào biết đích xác được.

Mải suy nghĩ những điều đó mà tôi giật thót tim khi thằng Khang mập đập vai tôi vào giờ ra chơi:

- Ê, chiều nay tới lượt mày trực phòng hành chính đó !

- Nhanh vậy ? – Tôi sửng sốt.

- Nhanh gì nữa, xoay vòng lại đến mày rồi ! – Nó nhún vai đáp.

- Ừm, tao trực với ai ? – Tôi hỏi thừa thãi.

- Hề hề, nhỏ Phương, nhưng tao biết mày sẽ trực với ai cơ mà ! - Thằng mập cười đểu.

Và từ ở dãy bàn trên, tôi trông nhỏ Phương cũng đang hấp háy mắt cầu tài và thì thầm to nhỏ với Tiểu Mai. Thở dài một tiếng, tôi nghĩ thầm trong đầu:

- “Vậy là chiều nay anh lại trực với em rồi, Tiểu Mai ! “

Sở dĩ có chuyện này là vì theo như các bạn đã biết thì đời học sinh ai cũng phải trải qua những lần trực trường, và tôi cam đoan các bạn còn thích trực trường hơn là đi học. Bởi cảm giác bạn thì tự do đi lại trong sân trường vắng lặng, từ dãy các phòng học vang lên tiếng các học sinh đang bù đầu học tập thì đó đúng là một cảm giác rất khoan khoái. Công việc trực trường cũng khá là nhàn hạ, đại loại như quét lá trong sân hay dãy hành lang, hoặc phụ ghi tên với bác bảo vệ, hoặc là đi dọc theo các hành lang mà chấm điểm vệ sinh các lớp. Và khối buổi sáng thì trực buổi chiều rồi ngược lại, khối buổi chiều trực trường buổi sáng.

Thế nhưng đó là ở các lớp từ A3 trở đi thì mới phải trực trường, còn hai lớp chọn A1 và A2 ở trường tôi thì sẽ trực phòng hành chính, tức là… ngồi phòng máy lạnh xem tivi cả buổi đến hết giờ rồi về. Thỉnh thoảng thì có đi bưng bê sổ sách, hay rót nước cho các thầy cô đến phòng hành chính làm việc, còn không thì thường là bọn tôi tót ra ghế đá ngồi chơi tán dóc cho hết buổi.

Và như đã thành lệ, cứ hễ một lần tôi được phân công trực phòng hành chính với ai thì y như rằng đứa đó sẽ lon ton chạy đến mà nhờ Tiểu Mai thay vào vị trí của nó. Dĩ nhiên là Tiểu Mai đồng ý, và tôi cũng đồng ý bởi hai đứa tôi luôn muốn được ở cạnh nhau, và cái đứa thứ ba nhờ cậy thì lại càng vui hơn nữa khi nó không phải đi trực. Bởi thế nên cứ đứa nào nghe đến lượt mình trực phòng hành chính chung với tôi thì lấy làm sung sướng lắm, bởi tụi nó biết tôi sẽ đến nhà Tiểu Mai và rước nàng đi trực cùng, thay vào chỗ của nó.

Chính vì vậy mà chiều hôm nay mới có chuyện Tiểu Mai cầm quyển sổ đánh giá vệ sinh từng lớp mà đi cạnh tôi trên dãy hành lang các lớp học.

- Hây dà… đang ngồi ghế đá mát mẻ thì giờ lại phải lội bộ mỏi chân ! – Tôi vừa đi vừa làu bàu.

- Cằn nhằn hoài, thanh niên trai tráng mà đi có một chút đã than thở ! - Tiểu Mai cau mày.

- Chứ ngồi bóng mát không sướng hởn sao ? Hay là em thích đi bộ à ? – Tôi cười đểu.

- Có sao đâu, đi bộ tốt cho sức khỏe thôi ! – Nàng thản nhiên đáp.

- Vậy em đi một mình nha, anh ra căn-tin ngồi chơi trước !

Dẫu biết là tôi nói đùa nhưng Tiểu Mai vẫn trừng mắt nhìn tôi đầy băng giá :

- Anh giỏi, đi thử em xem !

- Hề hề, giỡn chút mà nàng làm căng quá ! – Tôi vội gãi đầu cười cầu hòa.

- Giỡn hoài… ơ… lớp của Trân đây nè ! – Đang nhíu mày gắt tôi thì Tiểu Mai chợt thốt lên.

Trước mắt hai đứa lúc này là phòng học của lớp 10A1 khối chiều, đúng vậy, đó là lớp mà bé Trân đang theo học.

- Ừ, con bé ngồi ở đâu nhỉ ? – Tôi hỏi nhỏ.

- Bên kia kìa ! - Tiểu Mai khẽ đưa tay về bên trái.

Tính từ vị trí hai đứa tôi đang đứng ở cửa sổ nhìn vào thì bé Trân ngồi ở dãy bàn bên trái của lớp, vừa nhìn theo hướng chỉ tay của Tiểu Mai là tôi nhận ra ngay, bởi không thể nào lầm được bé Trân xinh xắn với mái tóc cột búi cao thanh tú.

Thế nhưng đập vào mắt chúng tôi không phải là hình ảnh một học sinh đang chăm chỉ học hành, mà là bé Trân đang tựa cằm đưa mắt lơ đãng nhìn ra bên ngoài cửa lớp.

- Trời đất… xem nó kìa ! – Tôi chưng hửng.

Tiểu Mai khẽ kéo tay tôi, nàng còn chưa kịp nói câu gì thì từ trong lớp học đã có tiếng giáo viên gọi giật tên bé Trân:

- Trân, em đọc cho cô đoạn hai của bài nhé !

Trái lại với sự chờ đợi của tôi và Tiểu Mai thì bé Trân vẫn cứ ngó đâu đâu, chả có vẻ gì là vừa nghe thấy giáo viên đang gọi tên mình. Và phải đến khi nhỏ bạn cùng bàn lay mấy lần thì con bé mới giật thót người mà hốt hoảng đứng dậy.

- Thấy chưa, anh nói bé Trân dạo này lạ lắm ! – Tôi khẳng định chắc như đinh đóng cột khi hai đứa dắt xe ra về vào cuối giờ.

- Để chút tối em chạy qua nhà anh vậy ! - Tiểu Mai thở hắt ra đáp.

- Mà… lúc nãy, nhìn nó giống em nhỉ ! – Tôi bồi hồi nhớ lại quãng thời gian Tiểu Mai cũng từng lơ đễnh trong giờ học như vậy, chính là sau đêm mưa đầu tiên tôi từ chối nàng.

- Thì… chị em mà, hì ! – Nàng lắc đầu cười gượng gạo.

Chiều hôm đó, đưa Tiểu Mai về nhà xong thì tôi phóng thẳng vào nhà sách khi biết hôm nay truyện Conan có ra tập mới, định bụng mua về tặng Trân để con bé bớt buồn. Với niềm hi vọng rằng tình yêu dành cho truyện tranh của Trân sẽ lấn át đi nỗi buồn trong tim con bé, tôi khấp khởi nhét cuốn truyện vào túi xách rồi hăm hở chạy về nhà.

Thế nhưng khi tôi về nhà, còn chưa kịp dắt xe vô thì mẹ tôi đã gọi giật :

- Nam, chạy sang nhà y sĩ Thanh mời bác qua đây mau lên, con bé Trân bị sốt cao lắm !

- Dạ… mà sao vậy mẹ ? Sao Trân lại sốt ? – Tôi hỏi một câu ngớ ngẩn.

- Cái thằng này, sốt thì sốt, nhanh đi ! - Mẹ tôi gắt.

- Dạ…. dạ…. !

Không dám chần chừ thêm phút giây nào nữa, tôi vội vã phóng xe đi sang con phố bên kia để mời y sĩ Thanh vốn quen biết với nhà tôi để nhờ bác qua khám bệnh giùm bé Trân. Theo như chẩn đoán của bác Thanh thì Trân chỉ đơn thuần là bị sốt, có thể những ngày vừa qua đang ở thời khắc giao mùa nên sức để kháng yếu là dễ bị nhiễm bệnh.

- Chị cần phải túc trực nhé, vì sốt cao thế này dễ có biến chứng bất ngờ lắm, ngày mai tôi sẽ đến khám lại ! – Bác Thanh tháo ống nghe ra rồi dặn dò.

- Dạ… cảm ơn bác ! - Mẹ tôi gật đầu lo lắng.

Tối hôm đó, trong lúc mẹ tôi đang nấu cháo dưới bếp thì Tiểu Mai ngồi trong phòng Trân, nàng nhẹ nhàng đặt từng chiếc khăn chườm mát lên trán con bé. Tôi thì không biết làm gì hơn, chỉ đứng đực mặt ra ở đó để phụ việc lặt vặt, khi thì ra ngoài mua đồ, khi thì chạy lên chạy xuống theo lời mẹ và Tiểu Mai mỗi khi có chuyện nhờ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây