WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nguyện yêu em lần nữa


Tôi ngượng ngùng, lấy điện thoại di động ra, nhìn hai cái tin nhắn rõ ràng của Trình Gia Gia, "Anh ở đường đối diện công ty chờ em", "Nha Nha, xuống ăn cơm đi, cơm nước xong rồi lại giận tiếp."

Cơm nước xong còn giận tiếp thế nào chứ, hôm qua giằng co với anh cả một đêm, mệt đến nửa sống nửa chết, cái vấn đề vẫn cứ tồn tại chẳng giải quyết được, tôi đau đầu, vô cùng không muốn về để phải đối mặt với người này, tôi quay đầu lại nài An An: "Sư phụ, chị thu lưu em vài ngày được không?"

An An trắng mắt liếc tôi một cái: "Cô trốn cái gì mà trốn, nếu có luyến tiếc, thì tha thứ thôi, còn nếu quả thật phải chia tay, thì nói với người ta cho rõ ràng."

Tôi buồn rầu thở dài: "Sư phụ à, em nếu như đã nghĩ kĩ, quyết định xong hết rồi, thì nhất định sẽ nói với anh ấy rõ ràng. Nhưng việc này phát sinh, em bất tài chẳng biết phải làm sao, tên ấy lại mỗi ngày nhìn em chằm chằm, lòng em phiền, không an tĩnh để suy nghĩ được."

An An bĩu môi một cái: "Nếu hắn ta không đến nhìn chằm chằm cô, lòng cô còn phiền thêm thì có."

Tôi không để ý tới lời An An, lạch tạch bấm trên bàn phím điện thoại ra một loạt chữ: "Tôi với sư phụ hẹn nhau đi ăn cơm, buổi tối ở lại nhà cô ấy, anh về nhà đi, đừng ở đó chờ tôi."

Ấn xong nút gửi tin nhắn, tôi quay đầu lại tiếp tục nài An An: "An An, đại tỷ, sư phụ, em đã nói với ảnh là không về rồi, giờ hết chỗ để về thật rồi đó."

"Cái cô này..." An An không biết phải nói gì, giọng nói quá nhẹ, bị tiếng động cơ che lấp nghe không rõ, nhưng tôi nhìn ánh mắt của cô ấy thì biết cô ấy đã đồng ý rồi, cô An An này bề ngoại mạnh mẽ, nhưng kì thật rất dễ mềm lòng, tên bạn trai lần trước của cô ấy chính là dùng chiêu này nên mới chiếm được cô ấy.

An An thuần thục chạy nhanh ra hỏi bãi xe, ngõ ra bãi xe ở ngay cạnh cửa lớn của công ty, vừa ra khỏi bãi xe tôi ghé mắt nhìn ra ngoài, vừa khéo thấy Trình Gia Gia bước vào cổng công ty.

Tuy rằng Trình Gia Gia quay lưng về phía chúng tôi, căn bản không nhìn tới bên này, nhưng tôi vẫn hoảng sợ, theo bản năng cúi thấp đầu xuống. Hèn gì sau khi gửi tin nhắn xong thì điện thoại tôi không reo nữa, tôi còn đang thấy kì lạ, theo cá tính cương quyết của Trình Gia Gia thì làm sao về nhà khi tôi bảo về nhà được chứ, hóa ra lần này anh không gọi điện mà trực tiếp đi lên bắt người.

Tôi tưởng tượng bộ dạng anh phát hiện ra tôi đã bỏ trốn, cảm thấy thật hả giận, nhất định sẽ giận điên, rồi cuồng lên gọi điện thoại cho tôi. Tôi nhanh chóng lấy di động ra, bấm nút tắt nguồn, dù sao đã quyết định là sẽ rời đi hai ngày, vậy thì tắt máy an tĩnh suy nghĩ xem tương lai thế nào mới được.

An An đối với cách làm của tôi thì dè bỉu, mà có muốn cũng không nói tôi được, một tháng tôi bồi cô ấy lần trước, cô ấy còn làm hơn thế này, há có phải là tắt máy không đâu, thậm chí còn đổi cả số điện thoại, vì để cho tên bạn trai kia không tìm được cô ấy, cô ấy chỉ còn thiếu mỗi việc đổi nơi công tác nữa thôi.

An An tuyệt đối không phải là một người dễ dàng lắng nghe, tôi ngồi trên bàn cơm kể chuyện thì bị cô ấy cắt ngang không chỉ một lần, còn bất chợt nói này nói nọ, xỉa xói xóc mỉa, thực là bi kịch, bị cô ấy dập xuống mãi, lập tức có hiệu quả dở khóc dở cười, cuối cùng tôi nổi giận: "Chị rốt cục có còn muốn nghe hay không hả?"

An An lập tức thành thật: "Nghe, nghe, em nói tiếp đi."

An An cũng chẳng phải một người giỏi an ủi kẻ khác, tôi miệng đắng lưỡi khô kể tường tận sự tình, mong mong chờ chờ quay về phía cô ấy để được chỉ điểm thoát khỏi bến mê: "Sư phụ, chị nói xem tiếp theo em phải làm gì?"

Cô ấy nhức đầu, nói thật rõ ràng: "Không biết."

An An đại khái là nhìn hiểu được vẻ thất vọng trong mắt tôi, ho khù khụ, bắt đầu bổ sung: "Việc này của cô ấy, khó khăn là khó khăn chỗ con nhỏ Gia Thanh kia kìa. Nếu muốn tiếp tục với Trình Gia Gia, thì phải nhận cái hàng cực phẩm đó."

Tôi buồn rầu nhìn An An: "Sư phụ, chuyện này em biết, chị không có ý kiến gì mới mẻ hơn hả?"

An An chịu không nổi ánh mắt chờ đợi của tôi, chẳng hề lung tung, chỉ khẽ lắc đầu. Hi vọng của tôi tan biến, An đại tỷ im lặng, chị chả phải là bách khoa toàn thư, chuyên gia tình yêu sao.

Ngay cả chuyên gia cũng không có biện pháp, tôi nản lòng, xem ra chuyện tôi với Trình Gia Gia, thật sự là bế tắc, trừ khi cắt đứt quan hệ, bằng không thì giải thích thế nào cũng còn vướng mắc.

Ánh mắt An An chợt lóe lên, tôi tưởng cô ấy có biện pháp giải quyết, trong lòng lại lần nữa dấy lên hi vọng, đang muốn mở miệng hỏi, lại nghe cô ấy nói ra một chủ ý thế này: "Nha Nha, nếu không thì, cô đừng thèm con rùa kia nữa, em gái rùa vàng đáng ghét thế, cô không trêu vào cũng không trốn đi được, vậy thì tìm niềm vui mới đi, Ứng Nhan chẳng phải thích cô muốn chết sao, tìm hắn cũng không tồi nha."

An đại tỷ này, còn chê tôi chưa đủ rầu sao, tôi mất kiên nhẫn đẩy cô ấy ra: "Chị không tìm được cái nào hữu dụng cả à, động tới tên Ứng Nhan đó làm gì?"

Cái cô An An này cũng dũng cảm thật, vỗ vai tôi, nói tới nỗi nước bọt văng tứ tung: "Cô còn giả bộ cái gì, cả công ty đều biết hắn thích cô đến chết đi được, thật ra là ngại cô có bạn trai rồi nên mới ngại ngùng xuống tay. Bằng không sao cô lại bị triệu sang phòng của hắn làm việc chứ, không phải là vì lần trước Thọ Phương Phương làm khó dễ cô sao, giờ Thọ Phương Phương ghen tị muốn chết, nhưng muốn bắt cô cũng chả bắt được, cô tưởng Ứng Nhan hắn ngồi không thôi đấy à."

Tôi rất bội phục trí tưởng tượng thổi phồng sự việc thành màu hồng cùng sức truyền bá của mọi người, Ứng Nhan thật là vô tội mà, tôi bi ai thay cho hắn. Đối mặt với cô An An càng nói càng hưng phấn, tôi chỉ có thể cười khổ: "Đại tỷ, em không bắt chị nghĩ kế nữa, tự thân em giải quyết vậy, chị cũng tha cho Ứng Nhan đi."

An An chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép mà gõ đầu tôi: "Ứng Nhan làm sao lại nhìn trúng loại thiếu nếp nhăn não như cô hử, nhiều cơ hội tốt thế, cô cứ bỏ quên như vậy, một lòng một dạ nhớ nhung cái anh thượng hạng kia."

An An còn chưa nói xong, thì ánh mắt ngừng ngay cửa quán, bất động, tôi theo ánh mắt của cô ấy nhìn tới, một người đàn ông đang đẩy cửa vào, đích thị là bạn trai trước của An An.

Tôi trợn mắt há mồm nhìn An An nở một nụ cười ngọt ngào, nhìn người đàn ông kia đi tới bên đây rồi ngồi xuống cạnh mình, hóa ra, mùa xuân của cô ấy vẫn chỉ có một cái này. Hóa ra, chính cái cô An An này cũng chẳng buông tay được.




Chương 48

An An thật trượng nghĩa, ăn cơm xong thì đuổi bạn trai mình về nhà, mình thì kéo tôi trở về chỗ ở. Suốt cả buổi ăn cơm, tôi cứ một mực tò mò, trước kia cô ấy sống chết đòi chia tay, sao chỉ mới đảo mắt một cái lại quay về với anh ta rồi.

Đối với nghi vấn của tôi, An An lắp ba lắp bắp nói đông nói tây nửa ngày, cuối cùng vẫn là khai thật, cô ấy nói, không còn cách nào khác, chính lòng mình cũng không buông tay được. Tôi thực sự cảm thấy không đáng cho An An, đây là cái gì chứ, chẳng qua là bỏ không được tấm tình này, vậy giấu giếm lừa gạt trước kia đều xóa bỏ đi sao, cô ấy sao lại vì một tên đàn ông như thế mà đè nén chính mình đến vậy.

Hơn nữa tôi cũng thật buồn bực, theo cái tính nóng nảy của An An, căn bản không dung được tình yêu có tì vết, bây giờ làm thế nào lại có thể bình yên tiếp nhập rồi nén lại như thế chứ....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0008 giây

Teya Salat