Vẻ yên lặng trong phòng làm việc đã trở lại, tầm mắt tôi rơi xuống chỗ cái điện thoại, nó cũng im lặng nằm trên bàn, này, cái văn phòng này hình như im lặng hơi quá thì phải. Như muốn phản đối suy nghĩ của tôi, trong lúc tôi ngẩn người nhìn chằm chằm cái di động, thì nó lại lần nữa reo lên, tôi vồ một phát đã tóm được nó, không thèm nhìn màn hình hiển thị đã bấm nút nghe.
"Lý Nhị Nha, tôi hôm nay bắt đầu tham gia một khóa huấn luyện, cần một tuần, liên hoan cuối năm phải chuẩn bị trước một tháng, cô đi các khách sạn tham khảo trước giá đồ ăn thức uống thuê sảnh các thứ, bảo bọn họ soạn một bảng giá và thực đơn thức ăn gửi sang đây cho tôi." Nghe thấy giọng Ứng Nhan giải quyết việc chung trong điện thoại, lòng tôi ngừng lại một chút, rốt cục cũng có xíu thất vọng.
Ứng Nhan phân phó công việc đến tận ngày chủ nhật, ngừng lại, như nhận thấy tinh thần tôi đang đâu đâu: "Làm sao vậy, có chuyện gì?"
Tôi tỉnh táo lại, công việc là công việc, tình cảm là tình cảm, không thể vì tình cảm nhất thời mà ảnh hưởng tới công việc, tôi lập tức cung kính trả lời: "Không có ạ, tôi lập tức đi liên hệ với khách sạn."
Ứng Nhan ở bên kia do dự một chút, cuối cùng cũng mở miệng với giọng điệu đặc trưng: "Như vầy đi, buổi chiều tôi gọi Tiểu Lí về giúp cô, cô có việc gì thì có thể hỏi anh ta."
Nghe xong chỉ thị của Ứng Nhan, tôi hỏa tốc bắt đầu hành động, chỉ huy Tiểu Vương tuần một vòng giới khách sạn, phong cách trước nay của Ứng Nhan là yêu cầu giá rẻ vật đẹp 0, Tiểu Vương tìm được bảng giá, tôi bắt đầu so sánh giá cả từng thứ đồ ăn thức uống, một ngày này lập tức trôi qua, người thì vội, tôi cũng không còn sức mà suy nghĩ linh tinh tầm phào, một ngày này của tôi quả thật rất yên ổn.
Tôi thấy giờ giấc cũng sắp tới tan tầm rồi, đứng lên đi tới cửa sổ, kéo mành xuống, thấy xe Trình Gia Gia đang lẳng lặng đậu ở con đường trước cửa công ty.
Tôi lập tức đau đầu, tôi còn chưa nghĩ ra được phải đối diện với Trình Gia Gia như thế nào, nếu anh chỉ là hứng lên trêu đùa tôi cho vui, tôi dù tức giận đến thế nào, thì cũng sẽ có lúc nguôi giận, nhưng hiện tại tôi lại không biết lời anh nói có thật hay không, có phải anh với chuyện của em gái anh thật không hề liên quan nhau không, trong lòng tôi mơ hồ cảm thấy anh đối với tôi là thật lòng, chỉ là lời nói của Thôi Nam như mọc rễ trong lòng tôi, nhổ đi chẳng được, thường xuyên làm tôi nghẹn ứ khó chịu.
Hơn nữa, dù anh có nói thật đi, thì giữa tôi và anh lại chen thêm vào mối quan hệ với Thôi Nam và em gái anh, chuyện này thật khiến đầu tôi to ra như cái đấu, quan hệ khó chịu đựng như thế, tôi làm sao mà chung sống được với Thôi Nam và em gái anh chứ, chẳng lẽ muốn tôi thật sự nhận em chồng sao, còn Thôi Nam nữa, anh ta rất có khả năng sẽ thành em rể của chúng tôi.
Chuyện này, tôi vừa nghĩ đến thì đầu đã đau, cái này là loại sự tình gì thế hả, chẳng lẽ muốn tôi thực sự trở thành người nhà với Tiểu Thanh và Thôi Nam sao? Chuyện này quá hoang đường, tôi chả tưởng tượng nổi bộ dạng của mình khi mỗi ngày phải đối mặt với Tiểu Thanh và Thôi Nam, hơn nữa cô Tiểu Thanh kia chưa hề gặp mặt mà đã lên mạng chửi tôi ầm lên như thế, nếu tôi thực sự làm chị dâu cô ta, ngày của tôi làm sao tử tế trôi qua cho được.
Giờ tan sở tới, tôi còn lề mề trong phòng làm việc, Tiểu Vương là người mới, tôi không đi, cậu ta cũng ngượng không dám đi trước, Tiểu Vương nhìn tôi không có ý đi ra, rất chịu khó chạy tới nói: "Chị Nha Nha, chị còn việc gì nữa, em với chị cùng làm."
Tôi nhanh chóng xua tay, thuận miệng bảo: "Không có gì không có gì, chị với An An có việc riêng, hẹn nhau về, em về trước đi, chị ở lại chờ chị ấy một chút."
Tiểu Vương nghe lời đi mất, trong phòng làm việc chỉ còn lại có mình tôi, tôi lại lề mề thêm một lát, thật sự không ngồi yên được, vẫn cứ đi xuống đi, tôi thì trốn đi chỗ nào được, dù gì cũng phải về nhà, kiểu nào cũng phải thấy anh thôi, tôi xách túi chuẩn bị về.
Tay tôi còn chưa đụng tới nắm cửa, thì cửa đã bị đẩy ra, khuôn mặt tươi cười của An An hiện ra ngoài cánh cửa: "Nha Nha, chuyện gì thế? Tiểu Vương nói cô đang đợi chị."
Chương 47
Tôi vô cùng hổ thẹn, lúc tình cảm của An An đại tỷ gặp khó khăn, tôi chỉ bồi cô ấy được có một tháng, sau đó lại vội lo chuyện của mình mà không quan tâm cô ấy thế nào, nửa tháng gần đây hình như cô ấy cũng rất vội, ở nhà ăn cũng ít khi nhìn thấy.
An An đại tỷ thần sắc vô cùng không tệ, bày ra giọng phô phang trước kia như thể đã hoàn toàn vượt qua thương tổn tình cảm, cô ấy đi tới vỗ vai tôi: "Tìm chị có việc gì không, có phải là để bạn trai cô mời chị ăn cơm không đó?"
An An thật là lợi hại, một câu trúng đích, đánh ngay chỗ hiểm, tin giật gân Thôi Nam nói không khiến tôi khóc, khi Trình Gia Gia thẳng thắn tự thú tôi cũng không khóc, thậm chí cả một ngày hôm nay tôi đều lên tinh thần gấp trăm lần hăng hái sống, hiện giờ cô ấy chỉ nói một câu như thế, lòng tôi đau xót, trong mắt thế mà lại dâng lên một cảm giác nóng hổi đáng xấu hổ...
Tôi trừng mắt, cảm giác nóng hổi đã không còn, tôi kéo vai An An qua: "Bạn trai cái gì mà bạn trai chứ, vứt hết qua một bên đi, sư phụ cho em dựa vào tí."
An An đẩy cái đầu đang nghiêng qua của tôi: "Rốt cục có chuyện gì, nói mau, sư phụ cô vội lắm, tối còn có hẹn với người ta nữa."
Khó trách gần đây không thấy bóng lão An, hóa ra là có mùa xuân thứ hai. Tôi ai oán nhìn cô ấy: "Sư phụ, sao chị cao tay quá vậy hử, xuân đến xuân đi, em còn chưa bao giờ gặp chị vắng vẻ được một tháng. Thế mà đồ nhi hàng ế nhiều năm của chị, vất vả lắm mới tìm được một tên, thế mà hắn lại có ý đồ riêng."
"Hóa ra là thất tình." An An bừng tỉnh hiểu ra, cô ấy làm một điệu thủ thế với tôi, sau đó nhanh nhẹn lấy điện thoại ra bắt đầu bấm số, lúc chờ điện thoại reo cô ấy vỗ ngực thật trượng nghĩa, nói với tôi: "Chị đây hoãn hẹn tối, khuya nay đi với cô."
An An, chị đúng là Lôi Phong* sống thời đại mới, tôi cảm động muốn rớt nước mắt nhìn cô ấy, mưa rơi đúng hạn nha, tôi bây giờ rất cần chuyên gia tình yêu An An chỉ điểm nha.
[Lôi Phong: là một chiến sĩ giải phóng quân Trung Quốc hết lòng phục vụ Đảng, phục vụ nhân dân, sống vô cùng giản dị.]
An An ba xạo một hồi đã khuất phục được bạn trai cô ấy, quay đầu chụp mạnh lấy vai tôi: "Không có gì đâu, không phải cũng chỉ là bạn trai thôi sao, chung thân đại sự của cô cứ đổ lên người chị là được. Đi, chúng ta đi ăn cơm trước, vừa ăn vừa nói."
An An hung hăng kéo tôi ra khỏi văn phòng, đi qua cửa sổ thì tôi không khỏi liếc mắt ra ngoài một cái, sắc trời đã tối, bên đường đối diện, chiếc xe kia vẫn chết ở đấy chẳng hề nhúc nhích.
Tôi đây chỉ mới tắt đèn trong văn phòng, còn đang khóa cửa thì di động leng keng reo chuông báo tin nhắn, cái tay khóa cửa của tôi không chút tiền đồ mà ngừng phắt lại.
An An nhìn tôi thở dài, lại chẳng nói gì.
Mặc già của tôi đỏ lên, không lấy di động ra, trực tiếp khóa túi lại, tiến lên khoác lấy cánh tay An An: "Đi thôi, chúng ta đi đâu đó ăn cơm."
Đứa cao lớn tôi đây kề vào An An nhỏ nhắn xinh xắn như chim nhỏ nép vào người, đi theo cô ấy xuống bãi xe, ngồi trên chiếc POLO nhỏ của cô ấy, bấy giờ chuông tin nhắn điện thoại của tôi lại reo lên lần nữa, An An liếc mắt nhìn tôi một cái, nhẹ nhàng lơ đãng nói: "Cô như thế cũng không ổn, nói với hắn ta một tiếng, đi ăn cơm với bạn, đừng để hắn đợi."...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: