80s toys - Atari. I still have



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnhBlog Radio 62: Đời phiếm! xoá
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nguyện yêu em lần nữa


Một câu hét này khiến tôi thật thoải mái, nhìn thấy Trình Gia Gia bất đắc dĩ nhíu mày đứng đó, giận trong lòng tôi lập tức được trút đi, phòng nghỉ dường như cũng không còn u ám nữa.

Cửa đằng sau lại "kẹt" lên một tiếng, tôi tuy đang choáng váng đầu óc, nhưng tôi thấy mình còn chưa say đâu, tôi xiêu xiêu vẹo vẹo xoay người, hóa ra là Ứng Nhan, phía sau còn có hai người đi theo, Ứng Nhan vừa thấy bộ dạng của tôi, thì biểu biện của hắn với Trình Gia Gia giống nhau như đúc, cũng là tới đỡ tôi, cũng là nói một câu không khác nhau cho lắm: "Sao lại say thành thế này rồi?"

Sao lại say thành thế này rồi à, tôi rõ ràng chưa hề say, bọn họ thế nào mà lại một mực bảo tôi say thế, tôi giận, cực kì tức giận, càng kiên quyết phủ nhận: "Tôi không có say!"

Hai người đàn ông đối diện phản ứng cực kì thống nhất, trăm miệng một lời: "Đúng, không say, em không có say."

Cái này rõ ràng là lừa gạt, tôi say đến nhường này rồi mà, tôi càng tức giận, vung tay, chỉ vào Trình Gia Gia, miệng như bắt đầu có ý thức mà thao thao bất tuyệt: "Tôi biết, tôi quá thành thật, nên mới bị các người khi dễ. Anh, Trình Gia Gia, em gái anh là cái loại nào anh không biết sao, không phải là cướp bạn trai người khác à, làm cướp mà còn kiêu ngạo đến thế hử, anh không dạy nó cho đàng hoàng, lại còn đi giúp nó khi dễ người khác, hai anh em yêu thương nhau thì cứ việc, nhưng kẻ khác cũng là người vậy, gì mà khờ dại không hiểu chuyện chứ, khờ dại cũng có thể tùy tiện đi hại người sao? Tôi van anh, anh mang theo em gái anh cút đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."

Tôi nhìn Trình Gia Gia miệng vừa mở lại khép, tựa hồ muốn nói xin lỗi. Xin lỗi à? Có tác dụng cái rắm!

Thật con bà nó thống khoái nha, tôi ngừng nói xong, xoay người, không muốn tiếp tục để ý tới Trình Gia Gia, không ngờ dưới chân mềm nhũn, đảo một cái, thiếu chút nữa là ngã. Ứng Nhan cách tôi gần nhất nhanh chóng xoay người đỡ tôi, lỗ tai hắn ngay trước mắt tôi, hồng hồng, đỏ rực, khiến người ta chỉ muốn nhéo một cái. Tôi nghĩ nghĩ, giơ tay nhéo, nhéo một cái cũng không sao chứ, trước kia hắn khi dễ tôi nhiều như vậy, giờ tôi nhéo có một cái, cũng không tính là có lỗi với hắn nhỉ?

Ngay sau đó, tôi phát hiện tay tôi thật sự đã động tới lỗ tai Ứng Nhan, ừm, sờ vào cũng đã lắm, tiện tay nhéo nhéo: "Còn anh nữa, Ứng Nhan, anh cũng chẳng phải phường tốt lành gì, tôi còn nhớ mồn một anh mỗi ngày đều ức hiếp tôi, bắt tôi làm cái việc trời đánh thánh vật đó, hại tôi xấu hổ muốn chết trong ngân hàng, còn khấu trừ tiền lương của tôi, có phải bắt nạt tôi sung sướng lắm không hả?"

Ứng Nhan bị tôi tập kích đột ngột không biết phải làm sao, thần sắc rất chi là kì quái. Tôi trong lòng nhớ tới Thọ Phương Phương lại càng thêm tức, lực trên tay tăng thêm xoắn lấy tai hắn, còn xách xách đầu hắn lên: "Còn nữa, đều là tại anh, Thọ kinh giờ hận tôi muốn chết, cứ như tôi là thiếp của anh ấy. Mà, Thọ kinh đâu?"

Tôi bắt đầu tìm kiếm Thọ Phương Phương khắp nơi, tôi nhớ vừa rồi cô ta theo sau Ứng Nhan, tôi nhìn nhìn ra ngoài cửa, quả nhiên cô ta đang đứng đó, đang gắt gao tựa vào cửa không chịu đi cùng với Tiểu Lí, Tiểu Lí đang nắm chặt lấy cô ta. Ha ha, được được, tôi buông Ứng Nhan ra, gọi về phía Thọ Phương Phương: "Cô không phải thích Ứng Nhan sao, có bản lĩnh thì đi khiến hắn thích cô đi, ganh với tôi làm gì, còn khó dễ tôi nữa, cô cứ thế thì tôi thực sự ra tay với Ứng Nhan cho cô xem."

Tôi vừa thốt lên xong, thì ba người đang ông ở đây biến sắc, Trình Gia Gia khiếp sợ nhìn tôi, Tiểu Lí há to miệng, Ứng Nhan thì vẻ mặt xấu hổ, tôi lại lần nữa nhéo Ứng Nhan, trừng hắn: "Anh chẳng lẽ không thích tôi sao?"

Tôi bực, Ứng Nhan sao lại lắc đầu, tôi dí sát mặt lại nhìn, mặt Ứng Nhan lại càng đỏ bừng, hắn kéo tôi ra, nhỏ giọng nói: "Nha Nha, cô say rồi."

Khốn, còn dám nói? Mặt Ứng Nhan ngay trước mắt tôi, rất lớn, đối diện mắt tôi là đôi môi hồng thắm của hắn, tên này ngoại hình không tồi nha, tôi cảm thấy đầu mình càng lúc càng choáng, trước khi ngất, tôi còn làm một chuyện khiến về sau phải xấu hổ vô cùng, đó là, kéo mặt Ứng Nhan qua, hôn bẹp một cái lên miệng hắn, sau đó bị ai đó kéo về phía sau, cả người cũng ngã ra sau theo luôn.

Chuyện sau đó tôi cũng không nhớ nổi nữa, chỉ nhớ Trình Gia Gia giận điên người, muốn lôi tôi về nhà, mà tôi lại níu chặt lấy cánh tay Ứng Nhan chết cũng không đi cùng anh, sau đó Ứng Nhan cùng Trình Gia Gia nói gì đó, hai người lớn tiếng cãi mấy câu, cuối cùng tôi nhớ mang máng Trình Gia Gia hỏi tôi một câu, rốt cuộc em có đi theo anh hay không.

Tôi nhớ mình nắm chặt lấy tay Ứng Nhan, nói, sếp ơi, tôi không muốn đi với anh ta.

Ngày hôm say tôi tỉnh lại đã ở trong phòng mình, cơn say khiến đầu tôi muốn nứt cả ra, toàn thân trên dưới một chút sức cũng không có. Sau khi tỉnh lại, chuyện đầu tiên tôi làm là gọi điện thoại cho Tiểu Lí, tôi nằm trong chăn lo lắng bấm số Tiểu Lí, nhằm xác định lại hành vi vĩ đại ngày hôm qua.



Chương 58

Tiểu Lí vừa nghe là tôi, giọng nói trong điện thoại lập tức cao lên khoảng quãng tám, nói từ chuyện tôi giận dữ mắng mỏ Thọ Phương Phương đến cố chấp mà hôn Ứng Nhan, ngữ khí vui sướng khi người gặp họa này thật khiến kẻ khác giận sôi máu.

Nghe Tiểu Lí thêm mắm dặm muối xong, tôi mồ hôi ròng ròng rút về ổ chăn, say rượu thất đức say rượu thất đức mà, theo hình tượng cô gái trẻ luôn thuần khiết tốt đẹp của tôi trước mặt mọi người, sao có thể dữ dằn hùng hổ mắng chửi như bầy gấu được chứ, càng khốn khổ đó là, mắng người cũng chưa tới nỗi, tôi sao lại vô sỉ đến mức đi khinh bạc Ứng Nhan chứ, này này này, tôi còn mặt mũi đâu mà đi gặp Ứng Nhan với Thọ Phương Phương đây.

Tôi đà điểu, lần đầu tiên muốn nghỉ làm vô cớ.

Giữa đông, tôi cuộn mình trong chăn ấm áp không muốn ra, nhìn thấy thời gian trên điện thoại trôi qua từng phút từng phút một, ngượng ngùng gọi điện thoại cho Ứng Nhan xin phép, nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng viện một cái cớ nhắn tin xin phép Ứng Nhan.

Ứng Nhan từ trước đến nay không hồi đáp loại tin nhắn xin phép này, hắn ngại bấm chữ tốn thời gian, vì thế tôi an tâm tiếp tục rúc đầu trong chăn làm đà điểu.

Ứng Nhan quả nhiên không trả lời tin nhắn như dự liệu, cũng không chờ tôi yên ổn được một phút đồng hồ, di động tôi đã reo toáng lên, lần này hắn thay đổi thói thường, trực tiếp gọi điện sang đây luôn.

Di động vùi trong chăn phát ra tiếng chuông nặng nề, da đầu tôi run run nhìn màn hình di động không ngừng lóe lên hai chữ Ứng Nhan, cắn chặt răng, bấm nút nghe, kiểu nào cũng chết thôi, chết thì chết, chết sớm siêu thoát sớm.

"Nha Nha." Ứng Nhan trong điện thoại hồ như do dự một chút, lại tiếp tục mở miệng, giọng nói có vẻ rất ôn hòa, "Cô... cô không sao chứ? Có muốn đi bệnh viện không?"

"Không có gì không có gì, tôi không sao." Toi xấu hổ như phản xạ có điều kiện, vừa nghe thấy giọng của Ứng Nhan đã chối đây đẩy, lời ra khỏi miệng tôi mới sực nhớ là mình xin phép nghỉ với lý do bị bệnh, lại lập tức sửa: "À, tôi đau đầu, đau đầu lắm, nói chung là tại hôm qua uống nhiều quá, cũng không cần tới bệnh viện đâu, nghỉ ngơi là khỏe rồi."

"Cô hôm qua đúng là uống nhiều quá..." Ứng Nhan thuận miệng nói một câu, nói được nửa chừng thì ngừng lại, sau đó trầm mặc thật lâu.

Loại trầm mặc khiến người khác xấu hổ này truyền từ Ứng Nhan, xuyên qua điện thoại tới tận chỗ tôi,
<<1...646566


Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0007 giây