Như dự đoán, anh không những không đi, mà còn kéo cánh tay tôi, ngày hôm qua ngủ một giấc, thể lực của tôi đã khôi phục hơn phân nửa, Trình Gia Gia không đề phòng, bị tôi quẫy ra, anh bi thương cúi đầu: "Nha Nha, là anh làm sai, nhưng em có thể đừng một gậy đánh chết anh thế được không, chúng ta khi ở chung thật sự rất vui vẻ mà, em thật sự không cần tất cả sao, em thật sự không thể tiếp tục tin anh được nữa sao?"
"Anh biết sớm muộn gì nó cũng tới nói với em sự thật, nhưng anh luôn sợ em không hiểu, sợ em sẽ lầm thành anh vì Tiểu Thanh nên mới tiếp cận em, mỗi lần muốn nói với em thì đến cuối cùng anh lại sợ hãi, sợ nói với em rồi thì em sẽ không để ý đến anh nữa, anh cứ muốn chờ thêm chút nữa, lần sau nhất định sẽ nói cho em nghe." Giọng anh dần dần nhỏ lại, thì thào như đang nói chuyện với chính mình.
Tôi rất muốn nói với anh, vô dụng, hiện giờ tôi nhìn thấy anh, thì trong đầu hiện lên quan hệ của anh với bọn Thôi Nam, cùng với việc tưởng tượng bộ dáng cà lơ phất phơ của anh trước mấy vi tính nhìn tôi không dụ cũng dính. Tôi không biết khúc mắc này có thể mở ra hay không, nhưng hiện tại tôi không có cách nào vờ như vẫn chưa xảy ra chuyện gì.
Nhưng trải qua tối hôm qua, tôi biết, nói chuyện với Trình Gia Gia, là để anh buông tôi ra mà bình tĩnh một lát, điều này là không có khả năng, chỉ cần tôi nói tách ra, phản ứng của anh chỉ có một, chính là liều sống liều chết ôm lấy tôi kiên quyết không cho rời đi.
Tôi đưa tay nắm lấy áo khoác bên giường, nhảy xuống giường, đi đi ra bên ngoài. "Tôi bị muộn rồi, bất luận chuyện gì cũng để tôi tan tầm rồi nói sau."
Khi rửa mặc tôi thấm thía được một nhận thức, đó là tôi có một thân thể vô cùng mạnh khỏe và một tinh thần vô cùng vững vàng, khi rửa mặt tôi nhìn thấy chính mình trong gương, ngủ một trận thật ngon, gương mặt tôi hồng hào, làn da mịn màng, hai mắt ngời sáng có thần, ngay cả trán tôi cũng hết sức căng bóng. (chẳng lẽ cái này cũng giống "ấn đường tỏa sáng" trong truyền thuyết à?!), chẳng hề có dù chỉ một dấu hiệu tình cảm gặp chuyện, tinh thần so với ngày trước còn muốn tốt hơn.
Người khác thất tình không phải bệnh nặng một hồi thì cũng là uể oải không phấn chấn, tôi ngày hôm qua chóng mặt nhức đầu sổ mũi rất có triệu chứng cảm mạo, vậy mà ngủ xong một giấc, đầu không đau, mũi thông, thân thể thư thái như chẳng có việc gì, có thể thấy thân thể và tinh thần của tôi có bao nhiêu vững vàng cùng khỏe mạnh.
Cô gái tràn đầy tinh thần sáng láng trong kính kia lộ ra ý cười chua xót, nếu tôi ngay cả sinh bệnh trốn tránh cũng không thể, vậy cứ sống như Tiểu Cường đi, nên thế nào thì thế đó, đi làm, tan tầm, ăn cơm, ngủ.
Tôi chỉnh trang hoàn tất, kéo cửa nhà vệ sinh ra, xách túi ở sofa lên đi ngay ra cửa.
Trình Gia Gia vội vàng từ trong phòng theo ra, sắc mặt trắng xanh, cổ áo sơ mi cũng chưa cài lên, cravat nửa thắt nửa không lệch lệch, cầm chìa khóa xe vội vàng nắm tay tôi: "Để anh, anh chở em đi."
Chương 46
"Không cần." Tôi vung tay, nhưng bỏ không ra, Trình Gia Gia thật sự nắm rất chặt.
Anh luôn chủ trương tự cho mình là đúng, mình muốn thế nào thì là thế đó. Oan ức ngộp trong lòng không có chỗ phát tác của tôi ngày hôm qua, không khỏi bùng lên thành ngọn lửa lớn, sức cũng quật cường lên, ngày hôm nay tôi không muốn anh đưa tôi đi, nên nói bừa, hung hăng uy hiếp anh: "Anh nếu không buông ra, nhất quyết muốn một quyết định, thì tôi có thể cho anh một cái ngay lập tức."
Trình Gia Gia nghe vậy ngay lập tức ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch không thể tin nổi nhìn tôi, đồng thời rụt nhanh tay lại như bị điện giật, lần trước lúc anh mới bị nước mì nóng đổ vào tay cũng không rụt lại nhanh như thế. Tầm mắt anh dừng lại trên người tôi một hồi, rốt cục di chuyển, cuối cùng anh tựa vào ngạnh cửa không nói lời nào, từ từ tránh đường cho tôi đi.
Vứt lại Trình Gia Gia đang cúi đầu ở ngạnh cửa, tôi đóng sầm cửa lại. Tôi thấy tôi cũng chẳng phải kẻ vô tư khoan dung gì, thấy Trình Gia Gia ở ngạnh cửa chật vật rút tay về, tôi có chút hả dạ, sớm biết thế này, thì ban nãy đã làm rồi, sao lại chờ đến tận giờ vậy chứ.
Kỳ thật tôi biết tôi đây nói lời không nên, có thể bị lời chia tay này uy hiếp được, chẳng qua là vì trong lòng đối phương có tình mà thôi, chỉ có thể thương tổn người có tình, còn với người vô tình, chia tay thì chia tay, không tổn thương mảy may. Cũng như mấy cô gái xêm xêm tuổi tôi, phần lớn đều chưa tu luyện tới nơi, cãi nhau thường thường không để tổn thương người khác, mà thật ra muốn thông qua cái sự thờ ơ của anh ta để xác nhận lại tình cảm đối với mình.
Trình Gia Gia không đuổi theo tôi, đại khái là bị lời uy hiếp của tôi hù cho sợ. Tôi một mình ngồi xe tới công ty, buổi sáng cãi nhau với Trình Gia Gia một trận, đã trễ rồi, tôi đến công ty thì đã qua giờ làm việc nửa tiếng, tôi nghĩ bét nhất cũng bị Ứng Nhan trừng mắt đẩy ra cửa, ai ngờ văn phòng to như vậy cũng chỉ có mình thực tập sinh Tiểu Vương ngồi trước máy vi tính.
Tiểu Vương thấy tôi, vội vàng nhấp nhấp chuột, thần sắc hơi mất tự nhiên, tay chân luống cuống đứng lên, tôi như thấy được bộ dạng hốt ha hốt hoảng của mình trước kia khi bị Ứng Nhan vuốt gáy, dù trong lòng đang phiền não, tôi cũng bị Tiểu Vương chọc cười.
Để cho Tiểu Vương không trưng ra cái biểu cảm bối rối đó nữa, tôi quay đầu nhìn vào túi xách, nhìn chừng Tiểu Vương đã đóng cửa sổ đó hoàn toàn rồi mới bước tới trước bàn mình, thuận miệng hỏi cậu ta: "Sao lại chỉ mình cậu ở đây? Tiểu Lí không có ở đây à?"
Phản ứng của Tiểu Vương thật không tồi, vừa nãy cậu ta hoảng hốt, sắc mặt thật lộ liễu, hiện tại đã phục hồi tinh thần, trả lời rất khéo: "Đi họp rồi ạ, Tiểu Lí đưa ảnh đi, hai người ban sáng không tới công ty, đi thẳng sang tổng công ty luôn." Cậu nhóc này, đoán lòng người khá ghê, thấy tôi đến muộn, cũng không nhiều lời gì, chỉ là sau khi trả lời xong vấn đề của tôi lại vu vơ bồi thêm một câu buổi sáng không có đến, vừa đáp lời tôi, vừa giải quyết gút mắc trong đầu tôi.
Vừa nghe nói Ứng Nhan đi vắng, tôi quả nhiên thở phào một hơi dài nhẹ nhõm. Lúc này, nếu còn xuất hiện một cái bản mặt ôn thần đen thui như thế, tôi thật muốn chết cho xong. Ứng Nhan một khi không ở trong phòng thì việc cũng ít đi thiệt nhiều, bình thường chỗ này lui lui tới tới không dứt những người tìm Ứng Nhan làm việc, ngày hôm nay Ứng Nhan đi vắng, mấy người đó cũng tùy thời biến mất, trong phòng im lặng cực kì, cũng chỉ còn mình tôi với Tiểu Vương nhàn rỗi, Tiểu Vương vờ cầm quyển sách nhìn nhìn, còn tôi thì tâm loạn như ma suy nghĩ viển vông.
Trong lúc tôi đực mặt ra thế, thì điện thoại di động reo, trong phòng làm việc tĩnh lặng có vẻ chói tai vô cùng, tôi giật thót, bản năng nghĩ là của Trình Gia Gia gọi đến, tôi do dự một chút, rồi vẫn thò tay vào hộc lấy túi xách ra. Cũng không chờ tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, chuông reo hai tiếng đã dứt, trong danh sách gọi nhỡ quả nhiên có tên Trình Gia Gia. Anh cũng có lúc không dám gọi cho tôi sao, tôi nắm chặt di động trong tay, như thể nhìn thấy dáng vẻ anh do dự bấm số rồi lại cúp máy, lòng tôi có chút yếu ớt quái dị nổi lên, không biết mình đang hi vọng anh gọi tới, hay là không muốn nhận điện của anh.
Tiểu Vương đối diện ngẩng đầu liếc nhìn tôi một cái, lại tiếp tục chúi đầu vào cuốn sách từ sáng tới trưa chưa hề lật được một trang, tôi cảnh giác thu hồi biểu cảm si ngốc kia đi, lấy điện thoại bỏ vào túi, rồi lấy túi bỏ lại vào hộc, khi đóng hộc tôi bất giác ngừng lại, rồi lại lấy điện thoại trong túi ra, để lên bàn....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: