Cơ thể không chút che đậy, Cảnh Mạc Vũ hình như cũng trở nên chân thực hơn, không còn lớp ngụy trang giả dối. Tôi mơ hồ đọc được sự thư thái từ trong đôi mắt sâu thẳm của anh, giống như một tâm tình bị kìm nén rất lâu đột nhiên được giải phóng. “Nhưng sớm muộn cũng có lúc tỉnh dậy, chuyện phải đối mặt kiểu gì cũng phải đối mặt.”
Cảnh Mạc Vũ còn nói, sau khi tỉnh dậy, nhìn thấy tôi nằm bên cạnh anh, giường chiếu hỗn loạn, trên tấm ga trải giường có vết máu, đầu óc anh trống rỗng. Anh nghĩ mãi cũng không hiểu tại sao có thể xảy ra chuyện này, xảy ra như thế nào...
Cho tới khi ba đột ngột đưa người xông vào phòng, anh mới biết mình bị hãm hại.
Tôi hỏi anh: “Vì vậy anh tưởng em là người sắp đặt tất cả những chuyện này?”
“Anh thật sự không ngờ người đó là ba. Anh cho rằng, dù ba không nghĩ đến anh, cũng không thể không quan tâm đến cảm nhận của em... Làm sao ba có thể để em chịu đựng chuyện đó trong khi em không hay biết gì cả.” Cảnh Mạc Vũ cười gượng gạo. Dù sự việc xảy ra lâu rồi nhưng tôi vẫn có thể nhận ra vẻ khổ sở và bất lực nơi đáy mắt anh, đủ thấy lúc đó anh khó chấp nhận âm mưu này như thế nào.
“Đó là bởi ba hiểu rõ, em cần nhất điều gì.”
“Nếu không phải nhìn thấy vết bầm tím trên cánh tay em vào hôm đám cưới, có lẽ anh sẽ vĩnh viễn không biết em từng phản kháng kịch liệt dưới người anh. Anh đã khiến em đau đớn như vậy... Đây cũng là điều em muốn sao?”
Đối với anh, đó là một hành vi đầy tội lỗi. Còn đối với tôi đó là một cuộc ái ân mê loạn, khổ sở nhưng cũng ngọt ngào.
“Vâng.” Tôi gật đầu, nhẹ nhàng tựa vào người anh. “Lúc lấy anh, em thật sự không trông mong cuộc hôn nhân của chúng ta có thể duy trì lâu. Em chỉ muốn lấy anh, em không hề hối hận.”
Cảnh Mạc Vũ ôm chặt lấy tôi, luồn tay vào mái tóc dài cảa tôi, ngón tay anh lướt qua bờ vai trần của tôi. “Ngôn Ngôn, anh chưa từng hối hận vì đã cưới em. Em có biết không? Mấy hôm trước, khi chúng ta làm chuyện đó, anh đột nhiên nhớ đến lần đầu tiên, mùi hương đó, tiếng rên rỉ đó, cảm giác thỏa mãn đó... Còn nữa, anh cảm thấy...” Cảnh Mạc Vũ im lặng, cúi đầu nhìn tôi. “Dù em là em gái ruột của anh, anh cũng không có cách nào dừng lại...”
Đủ rồi, có câu nói này của anh là đủ rồi!
Cảnh Mạc Vũ lại nắm tay tôi một lần nữa, tôi không cự tuyệt. Bất kể là đúng hay sai, bất kể tương lai phải đối mặt thử thách và đau khổ nhường nào, tôi cũng nguyện đánh cược một lần, cược sẽ có một ngày anh yêu tôi.
Nhưng dù sao đây cũng chỉ là một canh bạc, mà tôi không hề có lòng tin vào chiến thắng.
Một năm sau, khi tôi vừa khóc vừa thừa nhận tôi đã thua, thua đến mức trắng tay, Tâm Tâm Mơ Hồ mới tiếc nuối nói cho tôi biết: Tình yêu là một loại niềm tin, khi bạn tin chắc tình yêu của bạn có thể vượt qua mọi phong ba bão táp, bạn mới có thể nhìn thấy cầu vồng. Nếu bạn coi tình yêu là một canh bạc, vậy thì ngay từ đầu, bạn đã thua hoàn toàn.
Tôi lau nước mắt. “Tại sao cậu không nói sớm?”
Tâm Tâm nghiến răng. ‘Cậu có hỏi tớ đâu!”
***
Sau khi tắm xong, tôi tưởng Cảnh Mạc Vũ sẽ bắt tôi thực hiện nghĩa vụ vợ chồng nhưng anh chỉ ôm tôi và nói: “Sắc mặt em rất tệ, chắc tối qua ngủ không ngon à? Anh cùng em ngủ một lát...”
Anh ôm tôi ngủ nửa ngày. Mười đầu ngón tay đan vào nhau, chúng tôi ôm nhau ngủ. Tôi chưa bao giờ có một giấc ngủ ngon và yên bình như vậy. Lúc tôi tỉnh lại, sắc trời một màu xanh thẫm, không thấy bóng dáng Cảnh Mạc Vũ đâu. Tôi cảm thấy người nhẹ nhõm, tim tôi không còn đập loạn, cũng không hoa mắt, chóng mặt, chân không còn mềm nhũn. Tôi đi thẳng xuống tầng dưới mà không hề cảm thấy tức ngực, khó thở.
Ba tôi và Cảnh Mạc Vũ đang uống trà, trò chuyện ở phòng khách.
“Đã hơn sáu giờ rồi, Ngôn Ngôn vẫn chưa tỉnh dậy, không phải con bé cả đêm qua không ngủ đấy chứ?” Ba tôi cất giọng oán trách. “Tuy hai đứa mới kết hôn, tuổi trẻ hùng hực nhưng anh cũng nên tiết chế một chút... nghĩ đến Ngôn Ngôn...”
Cảnh Mạc Vũ ho khan một tiếng. “Ba, chẳng phải ba muốn sớm được bế cháu hay sao?”
Nghe đến từ “cháu”, lòng tôi chùng xuống, bước chân cũng trở nên nặng nề. Ngược lại, hai mắt ba tôi sáng lấp lánh, ông vội vàng truy vấn: “Ừ, thế nào rồi, có động tĩnh gì chưa? Mấy ngày trước, chú Trần cho ba bài thuốc cung đình để có thể sinh con trai, hai đứa có thể thử... À, thật ra cũng không nhất định phải sinh con trai. Con trai tuy có thể thừa kế sản nghịệp của Cảnh gia chúng ta nhưng con gái lại gần gũi hơn. Hay là hai đứa sinh cho ba một trai, một gái đi!”
Ba tôi vui vẻ phác họa viễn cảnh tương lai. Nhìn thấy tôi đứng ngây ra ở chân cầu thang, Cảnh Mạc Vũ lập tức đứng dậy, đi đến bên tôi. “Em ngủ có ngon không? Sao sắc mặt vẫn nhợt nhạt thế?”
Tôi vội vỗ hai má để gương mặt hồng hào hơn. “Đâu có, em ngủ rất ngon. Chắc đồ mỹ phẩm làm trắng da của em hiệu quả quá tốt ấy mà!”
“Xuống ăn cơm đi. Ăn xong anh đưa em đi gặp bạn bè, anh đã hẹn rồi.”
“Bạn bè?” Mấy năm nay, Cảnh Mạc Vũ rất ít khi cho tôi tham gia các buổi tụ tập bạn bè của anh. “Có những ai? Em có quen không?”
“Quen... Có Tề Lâm.”
Tôi đột nhiên cảm thấy thời tiết hôm nay không được đẹp lắm, sắc trời hơi u ám, giống như nội tâm của người đàn ông nào đó...
“Buổi tối chúng ta tụ tập ở đâu? Vẫn ở Hội Hiên à?” Dù sao đây cũng là lần đầu tiên Cảnh Mạc Vũ đưa tôi đi gặp bạn bè của anh kể từ khi kết hôn, tôi phải tùy theo địa điểm để chọn trang phục thích hợp nhất.
“Passion.”
“Hả?”
Passion Pub và Hội Hiên đều là câu lạc bộ tư nhân nổi tiếng ở thành phố A. Điểm khác biệt ở chỗ, Hội Hiên chú trọng đến phẩm vị, môi trường trang nhã, phục vụ chu đáo, thích hợp với giới doanh nhân hơn. Trong khi đó, Passion Pub từ ngoài vào trong chỉ đề cao màu sắc kích tình và giải trí. Ở đó luôn có trò bất ngờ mà bạn chưa nhìn thấy và nghĩ đến bao giờ.
Mấy năm trước, vì hiếu kỳ, tôi bảo Tề Lâm dẫn tôi đến Passion một lần. Nhưng mới chỉ uống hai ly rượu trong phòng VIP trang trí vô cùng lộng lẫy, tôi đã bị Cảnh Mạc Vũ lôi về nhà, dạy dỗ cả buổi tối. Đến khi tôi nhận thức sâu sắc rằng, con gái đến nơi sắc tình đó dễ bị thất thân, đồng thời hứa với anh không bao giờ đặt chân tới Passion, anh mới tha thứ cho tôi. Trong thâm tâm, tôi thấy khinh thường Tề Lâm, người có ý tốt dẫn tôi đi.
Chương 14: Kích tình
Đứng trước cửa Passion Pub, tôi kéo gấu váy ngắn bó sát lần thứ n nhưng vẫn không thể che giấu vết hôn nổi bật trên đùi...
“Khỏi cần che, bên trong đèn rất tối, nhìn không rõ đâu”. Giọng Cảnh Mạc Vũ vang lên bên tai tôi. Tôi trừng mắt nhìn anh ai oán. Bắt gặp nụ cười mang hàm ý sâu xa trên khóe miệng anh, tôi mới ngẩn ngơ hiểu ra, tại sao anh lại giúp tôi chọn kiểu váy tám trăm năm cũng không cho tôi mặc này.
Tôi khoác tay Cảnh Mạc Vũ đi vào cửa. Phong cách trang trí của Passion khác một trời một vực so với mấy năm trước nhưng không khí vẫn cuồng nhiệt như vậy. Bên trong rất đông người nhưng cũng không quá xô bồ. Ánh đèn rực rỡ nhưng do thiết kế khéo léo nên không hề chói mắt. Nhân viên pha chế rượu ở quầy bar thỉnh thoảng lại đốt lên một ngọn lửa nhảy múa đẹp mắt. Tiếng nhạc rock ở sàn giữa sôi nổi bởi hiệu quả của dàn loa chất lượng hàng đầu, kích thích sự nhiệt tình tiềm ẩn trong mỗi người.
Có người trên phòng VIP ở tầng hai vẫy tay. Tôi nhận ra đó là bạn của Cảnh Mạc Vũ nhưng không nhớ họ tên cụ thể.
Cảnh Mạc Vũ ôm vai tôi đi lên phòng VIP trên tầng hai. Bên trong có bốn người đàn ông và ba cô gái, đám đàn ông tôi từng gặp qua nhưng chỉ quen biết một mình Tề Lâm. Anh ngồi ở góc trong cùng của sofa. Dưới ánh sáng mông lung, anh càng nổi bật là playboy. Trong ba cô gái có mặt, tôi từng gặp hai người. Đó chính là hai người đẹp gọi tôi là "Cảnh phu nhân" khi tôi cùng Tề Lâm uống cà phê ở Hội Hiên. Còn cô gái xinh đẹp ngồi bên cạnh Tề Lâm thì đây là lần đầu tiên tôi gặp mặt....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: