Pair of Vintage Old School Fru



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm


“Vậy sao? Anh cho rằng quan hệ như thế nào mới gọi là “có gì”? Quan hệ vợ chồng bị pháp luật trói buộc một cách miễn cưỡng như mối quan hệ của chúng ta?”

“Trói buộc miễn cưỡng?”

“Em nói không đúng sao? Hai người thích đóng phim tình cảm bi kịch “yêu nhau mà không thể ở bên nhau”, em cũng không có ý kiến. Nhưng đừng lôi em vào cuộc, em mệt mỏi lắm rồi, không còn sức lực để diễn trò với hai người.”

“Em!” Cảnh Mạc Vũ bóp chặt tay tôi khiến tôi đau đến mức toàn thân tê buốt.

Lúc này là giờ đi làm, người qua lại mỗi lúc một đông. Việc chúng tôi tranh cãi giữa đường thu hút sự chú ý của không ít người, thậm chí có người còn thì thầm to nhỏ: “Anh ta chẳng phải là Cảnh Mạc Vũ hay sao?”

“Mới sáng sớm đã lôi lôi kéo kéo con gái nhà người ta, chắc không phải anh ta đâu.”

Được người qua đường nhắc nhở, Cảnh Mạc Vũ mới ý thức anh đã thất lễ. Anh nhanh chóng lấy lại dáng vẻ phong độ thường ngày. “Chúng ta lên xe nói chuyện đi!”

Cảnh Mạc Vũ kéo tôi ngồi lên xe rồi mở đĩa CD. Tiếng dương cầm du dương vang lên. Đó là bản nhạc dương cầm tôi thích nhất. Gió mang ký ức thổi thành những cánh hoa, tiếng nhạc êm ái như cánh hoa, ngập tràn không gian, mang theo bao ký ức đẹp đẽ.

Tôi lặng lẽ quan sát Cảnh Mạc Vũ ở bên cạnh. Anh nhíu mày, hai tay nắm chặt vô lăng, máu đỏ từ ngón tay anh chảy xuống. Trái tim tôi đột nhiên mềm nhũn, tôi im lặng kéo tay anh, dùng giấy ăn nhẹ nhàng lau vết thương của anh. Vết thương sâu và dài hơn tôi tưởng.

Mặc dù đã cố gắng nhẫn nhịn nhưng tôi vẫn không kiềm chế, cất giọng oán trách: “Vì cô ấy, anh để bản thân bị thương đến mức này. Em biết anh thương cô ấy nhưng liệu anh có hiểu, có người càng xót anh...”

Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi, đôi lông mày nhíu chặt mới từ từ dãn ra “Ngôn Ngôn, em hãy tin anh. Quan hệ giữa anh và cô ấy không phải như em nghĩ đâu. Em biết anh không phải ngày một ngày hai, chắc em cũng hiểu tính anh. Anh là loại đàn ông muốn yêu mà không dám yêu sao? Nếu anh thật lòng yêu một người con gái, anh sẽ không bao giờ để cô ấy đi, càng không có chuyện cưới người con gái khác, bất kể vì lý do gì.”

Tôi thừa nhận, Cảnh Mạc Vũ đúng là người đàn ông không dễ dàng thỏa hiệp. Nhưng...

“Anh không yêu Hứa Tiểu Nặc, tại sao anh cứ dây dưa với cô ấy mãi, còn nuôi cô ấy suốt ba năm? Anh đừng nói với em, chỉ là anh gặp dịp mua vui thôi đấy. Nếu chỉ là mua vui thì trò vui của anh có phải quá dài rồi không?”

“Ai nói với em anh nuôi Hứa Tiểu Nặc ba năm? Tề Lâm à?”

“Ai nói không quan trọng.”

Ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ mềm hẳn: “Em thà tin lời đồn đại vô căn cứ từ người khác chứ nhất định không muốn tin anh sao?”

“Em chỉ tin vào mắt mình. Chính mắt em nhìn thấy anh và Hứa Tiểu Nặc ôm nhau ở đám cưới của chúng ta, anh sợ ba gây tổn thương cho cô ấy nên mới đưa cô ấy đi Mỹ. Nghe nói cô ấy mất tích, anh suýt nữa bới tung cả thành phố A…” Tôi vuốt ve bàn tay anh. Tim tôi rất đau, đau đến mức hai mắt ươn ướt. “Em nhìn thấy, anh vì cô ấy mà bị thương đến mức này, còn quên không băng bó...”

Cảnh Mạc Vũ nhìn tôi chăm chú, rất lâu. Ánh mắt sâu thẳm của anh tựa như đưa chúng tôi đến một thế giới tĩnh mịch, chỉ có hai chúng tôi.

“Vậy em có nhìn thấy, cô dâu trong đám cưới của anh là em... Không tìm thấy em, anh chẳng cần lật tung đất trời đề tìm kiếm, bởi anh biết em ở đâu... Vì cô ấy, anh dùng tay cướp con dao, nhưng vì em, anh có thể dùng ngực đỡ đạn... So với em, cô ấy chẳng là gì cả.”

“Vậy sao? Anh không yêu cô ấy thật sao?” Tôi đúng là người không có chí khí, tôi thầm miệt thị bản thân vô số lần.

“Ừ, anh chưa từng yêu cô ấy! Ngôn Ngôn, có một số chuyện, anh không hy vọng em biết tường tận. Tóm lại, em hãy tin anh, quan hệ giữa anh và Hứa Tiểu Nặc không như em nghĩ. Ba năm nay, anh bù đắp rất nhiều vật chất cho cô ấy, vì anh nợ cô ấy, anh hứa sẽ đối xử tốt với cô ấy cho đến ngày cô ấy qua đời...”

Cảnh Mạc Vũ nói anh đối xử tốt với Hứa Tiểu Nặc là vì anh nợ cô ấy. Nhưng hôm qua, vẻ mặt anh khi nghe tin Hứa Tiểu Nặc mất tích, vẻ lo lắng và hoảng sợ đó, chắc chắn không đơn giản là mắc nợ, mà còn có khúc mắc khác. Nhưng anh cố ý nói dối tôi hay anh chưa nhìn thấu trái tim mình? Tôi không thể hiểu nổi, cũng không có cách nào phản bác. Có điều, quyết tâm buông tay của tôi lại bắt đầu dao động.

Tôi nên tin lời anh, hay tin vào điều mình nhìn thấy? Rõ ràng là vấn đề một đứa trẻ lên ba cũng có thể thoải mái trả lời, vậy mà tôi không tìm ra đáp án. Thấy tôi lặng thinh, Cảnh Mạc Vũ vỗ vai tôi. “Được rồi, em đừng nghĩ ngợi nữa, anh đưa em về nhà nghỉ ngơi. Đợi sau khi nghỉ ngơi thoải mái, em hãy quyết định có nên tha thứ cho anh hay không.”

Tôi lặng lẽ gật đầu. Quả thật tôi rất mệt mỏi, dường như tôi lại rơi vào một cục diện khó khăn, không có sức lực để trốn thoát.

Vì áo khoác của tôi sẫm màu nên lúc giúp tôi thắt dây an toàn, Cảnh Mạc Vũ mới để ý bùn đất dính trên áo tôi. “Sao áo em bẩn thế?”

Tôi không muốn cho anh biết bệnh tình của mình, sợ anh lo lắng. Tôi ngập ngừng vài giây rồi mới mở miệng: “Tối qua em không cẩn thận nên bị ngã.”

“Có bị thương ở đâu không? Để anh xem nào!” Thần sắc anh có vẻ hơi căng thẳng, anh giơ tay định cởi cúc áo của tôi.

Tôi vội vàng kéo vạt áo. “Em chỉ bị ngã nhẹ thôi, không bị thương chỗ nào.”

Một tháng không về nhà, tôi hy vọng sẽ mang đến niềm vui bất ngờ cho ba. Kết quả vẫn chưa vào đến cửa, người bảo vệ gác cổng chạy tới, cúi người nói nhỏ với Cảnh Mạc Vũ khi anh hạ cửa kính xe: “Thiếu gia, ông chủ nổi nóng suốt buối tối hôm qua, còn nói với chúng tôi, không cho thiếu gia đặt chân vào cửa Cảnh gia. Hay là đợi ông chủ bớt giận, thiếu gia hãy quay về được không ạ?”

Thấy Cảnh Mạc Vũ không lên tiếng, anh ta vội nói: “Tôi cũng chỉ nhiều chuyện nên hỏi vậy thôi, nếu thiếu gia muốn vào, tôi sẽ lập tức đi mở cổng.”

“Anh hãy đi báo với ông chủ, tiểu thư đã về.”

Lúc này, anh chàng bảo vệ mới để ý tôi đang ngồi ở ghế lái phụ. “Vâng ạ! Tôi sẽ đi ngay!”

Chưa đầy ba phút sau, cánh cổng từ từ mở ra. Ba tôi tươi cười rạng rỡ ra đón tôi. Dưới ánh mặt trời, mấy sợi tóc bạc trên đầu ông càng nổi rõ, dù dáng người không thẳng như ngày nào nhưng vẻ uy nghiêm vẫn không mất đi.

“Ba!” Tôi chạy tới, lao vào lòng ba. “Con rất nhớ ba!”

Câu này tôi đã nói không biết bao nhiêu lần, nhưng đây là lần đầu tiên xuất phát từ trái tim. Ba tôi cười ngoác miệng, kéo tôi vào nhà, còn lên tiếng dặn dò vú Ngọc chuẩn bị đồ ăn ngon cho tôi. Nhớ tới lời dặn của bác sĩ, tôi vội nói: “Gần đây con đang giảm cân nên muốn ăn đồ nhạt thôi.”

“Được, được. Sao đột nhiên con lại nghĩ đến chuyện giảm cân? Mà con có béo đâu!” Ông kéo tay áo của tôi để nghiệm chứng nhận xét của mình. Ông chợt ngây người khi nhìn thấy dấu hôn mờ mờ trên tay tôi.

Tôi nhanh chóng kéo tay áo, giấu tay sau lưng. “Con cảm thấy hơi mệt, con lên phòng ngủ một lát.”

Mới đặt chân lên cầu thang, tôi liền nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Cảnh Mạc Vũ: “Anh lên cùng em.”

Tôi suýt lăn từ trên cầu thang xuống.

Tôi vội vàng đi lên tầng, trong suy nghĩ muốn nhốt Cảnh Mạc Vũ ở ngoài nhưng vừa đẩy cửa phòng ngủ, mùi hương chỉ thuộc về anh xộc tới. Tôi chợt tỉnh ngộ, căn phòng ngủ bây giờ không còn là không gian riêng của tôi. Đây cũng là phòng của anh. Một cảm xúc không nói thành lời bỗng trào lên trong lòng tôi. Dường như chúng tôi đã dần dần thuộc về nhau một cách rất tự nhiên....

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0010 giây