Vừa mỉm cười gật đầu chào hỏi mọi người, tôi vừa bị Cảnh Mạc Vũ ôm ngồi xuống sofa. Còn chưa ấm chỗ, Cảnh Mạc Vũ đã giơ tay kéo gấu váy tôi, ghé sát tai tôi nói nhỏ: “Anh phát hiện bộ váy này không hợp với em.”
Tôi cúi xuống, quả nhiên váy ngắn không thể che hết nét xuân quang. Tôi lại vội kéo gấu váy lần nữa. Cảnh Mạc Vũ còn nói ở đây rất tối, vậy mà đèn trong phòng VIP chói lọi, chiếu rõ những vết tím trên đùi tôi.
“Cảnh thiếu, hôm nay cậu làm chủ xị, vậy mà còn đến muộn, không phải ra vẻ quá đấy chứ!” Cảnh Mạc Vũ vừa giúp tôi chỉnh váy, có người nửa đùa nửa thật kháng nghị.
Cảnh Mạc Vũ mỉm cười giải thích: “Xin lỗi, vợ tôi tối qua ngủ không ngon, phải ngủ bù thì mới có thể ra ngoài chơi. Tôi đến muộn, là tôi không đúng, tôi sẽ tự chịu phạt ba ly.”
Đây vốn là lời giải thích rất bình thường nhưng ở một nơi không bình thường, lọt vào tai những người không bình thường, tự nhiên nó có ý nghĩa khác. Lập tức có người lên tiếng: “Hả? Thế thì cậu càng không đúng. Tuy nói “tiểu biệt thắng tân hôn” nhưng Cảnh thiếu cũng nên thương hoa tiếc ngọc một chút.”
Tôi gặp người vừa nói từ nhiều năm trước nhưng bởi diện mạo của anh ta để lại ấn tượng sâu sắc cho người đối điện nên tôi nhớ anh ta họ Trác, công tử nhà giàu nổi tiếng ở kinh thành. Nghe nói anh ta còn có một người anh trai nên ai cũng gọi anh ta là Nhị thiếu.
“Đúng vậy, đúng vậy!” Đề tài vừa đưa ra, lập tức có người phụ họa. “Trước đây, Cảnh thiếu thương Ngôn Ngôn nhất, cô ấy thiếu một sợi tóc cậu cũng không vui, vậy mà bây giờ cậu giày vò người ta đến mức ngủ không ngon giấc, cậu cũng nỡ lòng…”
Mọi người, anh một câu, tôi một câu, càng nói càng lạc điệu. Người bình thường lắm lời nhất là Tề Lâm hôm nay lại im lặng một cách kỳ lạ. Anh chỉ lặng lẽ nhìn chúng tôi bị đám đông bủa vây. Cảnh Mạc Vũ cũng không giải thích. Sau khi uống cạn ba ly rượu liền một lúc, anh cười tủm tỉm, đặt tay lên đùi tôi, nhẹ nhàng vuốt ve.
“Em đừng để bụng. Bọn họ là vậy đấy, thích ăn nói lung tung.” Cảnh Mạc Vũ ghé sát người tôi, thì thầm vào tai tôi.
“Tại sao em phải để bụng?” Đến nơi này vui chơi, không cần giữ phép tắc quá. Tôi cười híp mắt, cố ý nói rất to: “Chúng ta là vợ chồng hợp pháp, đến Ngọc Hoàng đại đế cũng không thể can thiệp vào chuyện anh giày vò em, liên quan gì đến bọn họ chứ?”
Cảnh Mạc Vũ không kiềm chế nổi, kéo tôi vào lòng. “Nghe thấy chưa? Vợ tôi còn không có ý kiến, đâu đến lượt các cậu lắm lời.”
“Thấy chưa? Người ta anh anh em em, vợ vợ chồng chồng, ngọt ngào quá thể, làm tôi ngứa ngáy trong lòng, cũng muốn tìm một cô em gái đem về nuôi.” Một anh chàng đẹp trai tôi không quen tiếp lời. Người đẹp ở bên cạnh lập tức siết cổ tay anh ta. “Anh thử nuôi xem nào!”
Mọi người cười ồ, Cảnh Mạc Vũ cũng cười. Tôi rất hiếm khi được chứng kiến bộ dạng thoải mái này của anh. Trước mặt bạn bè, anh vui vẻ phóng túng, cùng bọn họ cười đùa, chứ không còn vẻ lạnh lùng, xa cách. Gương mặt nhìn nghiêng của anh dưới ánh đèn rực rỡ chao động, toát ra sức hút đàn ông trí mạng, khiến phụ nữ khó có thể kháng cự...
Mọi người nâng ly chúc tụng, phụ nữ cũng phải uống. Biết rõ mình không thể uống rượu nhưng tôi cũng không thể không nể mặt, đành phải uống xã giao mấy ngụm rượu vang. Nhấp từng hớp rượu không phải phong cách của tôi. Người khác không để ý, chỉ có Cảnh Mạc Vũ lập tức nhận ra. “Em sao vậy? Bữa tối ăn mấy miếng rau, rượu cũng không uống. Em không khỏe sao?”
Tôi vội nói: “Đâu có. Em thấy tửu lượng của bạn anh có vẻ rất tốt. Em định giữ sức…”
“Sợ gì chứ, còn có anh ở đây...”
“Thì em sợ anh say đến mức bất tỉnh nhân sự, không ai đỡ về nên mới giữ sức.”
Cảnh Mạc Vũ véo má tôi, đáy mắt tràn ngập ý cười. Tôi ôm vai anh, đặt một nụ hôn sâu lên má anh. Vừa quay đầu, tôi bắt gặp Tề Lâm cầm ly rượu, ngẩng lên uống cạn một hơi. Tôi biết Cảnh Mạc Vũ đang cố ý khích Tề Lâm. Tôi cũng cố tình phối hợp với anh, bởi tôi là người hy vọng Tề Lâm sớm tỉnh ngộ hơn ai hết. Tôi mong anh sớm buông mối tình đơn phương vĩnh viễn không có kết quả này.
Thấy vợ chồng chúng tôi rất mực tình cảm, có người bắt đầu buôn chuyện về cuộc hôn nhân chớp nhoáng của chúng tôi: “Đợt trước nhận được thiệp cưới của hai anh em nhà này, tôi như bị sét đánh ngang tai. Tình cảm anh em ấm áp nhất, thuần khiết nhất trong lòng tôi tự nhiên biến thành gian tình trong nháy mắt, tôi nghĩ mãi vẫn không thể hiểu nổi. Sau đó đọc tin tức trên báo, tôi còn tưởng Cảnh thiếu “bá vương ngạnh thượng cung [1] ” cơ đấy!”
[1] Bá vương ngạnh thượng cung: có nghĩa là cưỡng gian.
“Bá vương ngạnh thượng cung? Không cần nghĩ cũng biết không có khả năng đó. Ông già nhà bọn họ là người thế nào? Nếu có chuyện như vậy thật, chắc ông già sẽ róc thịt cậu ấy mất!”
“Bây giờ mới thấy, hai người này không chỉ có gian tình ngày một ngày hai!”
Bọn họ vừa nhắc tới, tôi liền nhớ đến lời bàn tán của các đồng nghiệp ở công ty. Tôi ghé sát người Cảnh Mạc Vũ, hỏi nhỏ: “Em nghe nói, báo chí đăng tin anh vì tài sản của Cảnh gia nên mới ép em lấy anh. Sau đó tờ báo bị mua hết sạch, tòa soạn báo còn gặp phiền phức. Là anh cho người làm phải không?”
“Sao em hỏi chuyện này?” Bình thường, lúc nào anh không phủ nhận có nghĩa là anh thừa nhận.
“Tại sao anh phải làm như vậy? Hành vi giấu đầu hở đuôi của anh càng khiến người ta hiểu nhầm.”
“Anh biết, là anh cố ý đấy.”
“Hả?”
“So với chuyện bị bắt ép cưới em, anh thà khiến người khác tin anh cưỡng ép em... Dù sao vế sau cũng có tôn nghiêm hơn.”
Tôi im lặng hồi lâu. Không chỉ đơn giản vì sự tôn nghiêm của anh. Anh có vô số cách để đính chính tin đồn nhưng lại quyết định gánh chịu, để bảo vệ sự tôn nghiêm của tôi. “Anh đã hy sinh quá nhiều vì Cảnh gia, vì em và ba.”
“Đây là việc anh nên làm.”
Tôi nhẹ nhàng tựa vào người anh, hít mùi hương khiến tôi an lòng. Anh đã vì tôi mà gánh quá nhiều trách nhiệm. Tôi thật sự hy vọng một ngày nào đó, tôi cũng có thể chia sẻ gánh nặng cùng anh.
“Tôi rất hiếu kỳ.” Trác Nhị thiếu cong cong khóe môi, gương mặt toát lên sự mê hoặc tà mị. “Ôm ấp, hôn hít cô em gái đã lớn lên cùng mình, rốt cuộc có cảm giác như thế nào? Cậu không cảm thấy cậu đang dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên sao?”
Tôi lau mồ hôi trán, bạn bè đúng là bạn bè, đến lời chế nhạo cũng đánh trúng chỗ hiểm, một nhát đứt cổ họng.
Cảnh Mạc Vũ thong thả vắt một chân lên chân kia, tay nâng ly rượu, nở nụ cười nhàn nhạt với Trác Nhị thiếu. “Tôi nghĩ, chắc cũng giống cảm giác ôm chị dâu của mình... muốn ngừng mà không ngừng được.”
Mọi người cười bò, đến Tề Lâm cũng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Tôi không hiểu câu nói này có gì đáng buồn cười. Nhưng mấy chữ “muốn ngừng mà không ngừng được” lời giản dị, ý sâu xa, khiến tôi miên man suy nghĩ. Sau trận cười, không khí càng nóng hơn. Mọi người bắt đầu chơi trò gieo xúc xắc. Quy tắc rất đơn giản, người có số nhỏ nhất sẽ phải uống một ly rượu mạnh.
Rượu đúng là rất mạnh, là hỗn hợp của rượu vang, rượu Tây, bia và rượu trắng, màu sắc khá kỳ dị, chỉ nhìn thôi cũng đủ đau đầu. Mấy cô gái không lên tiếng phản đối, tôi cũng không tiện phát biểu ý kiến, đành phải chờ đợi thần may mắn thương xót người bị bệnh tim là tôi đây, đừng để cái mạng nhỏ của tôi đi đời trong ly rượu....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: