Sự thật chứng minh, nữ thần may mắn không bao giờ chỉ chiếu cố một người. Sau nhiều lượt chơi, cuối cùng tôi cũng không thể tránh khỏi bị phạt. Một ly rượu có màu sắc kỳ dị được đưa đến trước mặt tôi. Tôi nháy mắt ra hiệu Cảnh Mạc Vũ, anh lập tức hiểu ý, nhận ly rượu trong tay tôi. Nhưng anh vừa định uống, những tiếng phản đối bắt đầu vang lên: “Không được, cậu tuyệt đối không thể uống thay ly rượu này.”
“Cậu muốn làm anh hùng cứu mỹ nhân cũng được” Có người cầm hai ly rượu tương tự đặt trước mặt anh. “Quy tắc cũ! Uống hết ba ly. Còn nữa, lần trước cậu không cho chúng tôi chọc phá đêm động phòng, chúng tôi nhớ đến tận bây giờ…”
“Tửu lượng của Ngôn Ngôn tốt như vậy, đâu cần anh phải làm anh hùng.” Tề Lâm, người từ nãy đến giờ vẫn im lặng, đột nhiên lên tiếng.
“Không cần anh uống thay, em có thể uống.” Bọn họ gây khó dễ thì không sao. Nếu để anh uống ba ly, dù tửu lượng tốt đến mấy cũng sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe. Tôi giơ tay định giằng lấy ly rượu, Cảnh Mạc Vũ đã ngửa đầu uống hết. Sau đó, anh lần lượt uống hai ly còn lại.
Tiếng huýt sáo nổi lên, mọi người hưng phấn hét to nhưng không phải vì ba ly rượu mà là Cảnh Mạc Vũ uống hết ba ly rượu này, chứng tỏ anh đã ngầm ưng thuận nguyện vọng chọc phá đêm động phòng của bọn họ...
Cảnh Mạc Vũ bỏ ly rượu xuống bàn, cởi cúc tay áo sơ mi, xắn lên cao. Sau đó, anh lại cởi cúc thứ hai và thứ ba trên cổ áo. Bình thường, Cảnh Mạc Vũ toàn mặc đồ công sở, vừa nhã nhặn vừa chững chạc. Hôm nay, anh diện quần bò màu cà phê sẫm và áo sơ mi kẻ sọc màu đồng làm nổi bật thân hình cao ráo. Khi anh cởi mấy cúc áo, càng làm lộ vẻ gợi cảm đàn ông. “Các cậu muốn chỉnh tôi kiểu gì!”
Nghe anh nói vậy, đám bạn bè “biến thái” của anh bắt đầu nhiệt tình thảo luận các phương án rồi nhanh chóng xác định ba phương án tốt nhất.
Thứ nhất, bọn họ bắt tôi nằm xuống sofa để Cảnh Mạc Vũ chống tay làm động tác chống đẩy trên người tôi. Tư thế của anh phải chuẩn, không được chạm vào người tôi, chạm vào người tôi một lần, anh sẽ phải chống đẩy thêm mười cái. Sofa rất mềm, tôi nằm thẳng đã lún xuống, muốn có tư thế chống đẩy tiêu chuẩn, chắc chắn tay và vai sẽ phải tốn nhiều sức lực.
Tôi chưa từng nghe thấy yêu cầu biến thái như vậy nên chỉ biết há hốc miệng. Cảnh Mạc Vũ đẩy tôi nằm xuống sofa, chống hai tay xuống hai bên bả vai tôi, nâng người lên cao. Đèn trong phòng tắt hết, chỉ để lại một ngọn đèn màu vàng chiếu xuống người chúng tôi. Tư thế của chúng tôi vốn rất mờ ám, dưới ánh đèn dịu dàng càng gợi trí tưởng tượng.
“Bây giờ em uống rượu, liệu còn kịp không?” Tôi nuốt nước miếng, cất giọng run run.
“Em thử nói xem?” Cảnh Mạc Vũ liếc đám người đang ngồi im lặng chờ xem trò vui. “Em hãy nhắm mắt lại.”
Tôi lập tức nhắm mắt, nhưng khi chẳng nhìn thấy gì, các giác quan sẽ nhạy bén hơn. Trong không gian tối mờ, hơi thở của anh như gần như xa phả vào bờ môi tôi, rất giống cảm giác mỗi khi anh xâm nhập và rời đi. Nhiệt độ trong huyết mạch ngày càng tăng cao, tôi phải nắm chặt hai tay mới có thể kiềm chế không ôm anh...
Mười lần chống đẩy không nhiều, mười mấy giây nhanh chóng kết thúc. Nhưng đối với tôi, đó là sự hành hạ dài dằng dặc.
Tôi vừa ôm ngực ngồi dậy, uống một ngụm nước, nghe đến phương án thứ hai, tôi liền phụt nước ra ngoài. Bọn họ đòi bôi mứt dâu lên ngực và đùi tôi, để Cảnh Mạc Vũ ăn sạch. Chỉ vì một ly rượu mà bọn họ dồn người khác vào chỗ không ngóc đầu lên nổi. Tôi thật sự không thể chịu đựng thêm, chỉ tay vào những người đàn ông vô liêm sỉ. “Anh có chắc chắn họ là bạn anh không?”
Cảnh Mạc Vũ mỉm cười, lau giọt nước đọng lại bên khóe miệng tôi. “Không sao đâu, rồi cũng có ngày bọn họ kết hôn, anh sẽ đợi đến ngày đó!”
Quá trình ăn mứt dâu thế nào, không cần nghĩ cũng biết. Người đàn ông bạn yêu sâu sắc hôn nhẹ lên làn da của bạn, đầu lưỡi anh cuốn sạch mứt dâu, để lại ngọn lửa khó có thể dập tắt trong cơ thể bạn. Nếu đây là màn dạo đầu của cuộc ân ái thì không nói làm gì, nhưng cả quá trình phơi bày dưới ánh đèn, trước mặt bao nhiêu người. Tôi phải bấm móng tay vào sofa mới có thể khống chế bản thân không động đậy, cũng không kêu một tiếng.
Cơ thể bất động nhưng không có nghĩa các giác quan không có phản ứng. Lúc Cảnh Mạc Vũ liếm chút mứt dâu cuối cùng ở giữa đùi, chân tay tôi hoàn toàn mềm nhũn, tôi không thể ngồi dậy. Không cần soi gương cũng biết khuôn mặt tôi lúc này mơ màng diễm lệ.
Tôi nghĩ, trò chơi quá đáng nhất cũng chỉ đến mức đó mà thôi, chắc sẽ không còn trò nào biến thái hơn, nào ngờ, phương án thứ ba là bắt hai chúng tôi diễn lại cảnh lần đầu tiên Cảnh Mạc Vũ thể hiện tình cảm với tôi. Không bàn đến chuyện Cảnh Mạc Vũ thật sự có tình cảm với tôi hay không, đúng là anh từng thể hiện hai lần và chỉ dùng một cách, đó là cách trực tiếp nhất, nguyên thủy nhất.
Nghe đến yêu cầu này, người luôn bình tĩnh như Cảnh Mạc Vũ cũng thay đổi sắc mặt. “Là ai đưa ra ý kiến này?”
Mọi người dồn ánh mắt về phía Tề Lâm. Cảnh Mạc Vũ như ngộ ra điều gì đó, anh nhìn tôi bằng ánh mắt khó tin. Tôi thề, từ đầu đến cuối tôi chỉ muốn tốt cho Tề Lâm, tôi hy vọng khi biết sự thật, anh ấy sẽ hết hy vọng. Đến nằm mơ tôi cũng không ngờ, anh ấy lại quay sang hại tôi.
Dưới sự hò reo cổ vũ của mọi người, Cảnh Mạc Vũ lấy lại vẻ mặt bình tĩnh. Anh quay sang nhìn Tề Lâm. “Nếu cậu đã muốn xem, được thôi...”
Đất trời xoay chuyển, tôi còn chưa kịp bừng tỉnh, Cảnh Mạc Vũ đã ôm tôi, để tôi quỳ giữa hai đùi anh. Sau đó, anh nâng mặt tôi và phủ môi xuống. Đầu lưỡi của anh vẫn còn lưu lại vị ngọt của mứt dâu khiến tôi cảm thấy ngọt ngào vô hạn. Tôi ôm chặt vai anh, say sưa đáp trả nụ hôn kịch liệt của anh.
Chúng tôi hôn nhau quên cả đất trời, hai cơ thể dính chặt vào nhau. Thậm chí tôi còn cảm thấy bộ phận nào đó của anh ở giữa hai đùi tôi đã có phản ứng. Chúng tôi vừa trải qua màn dạo đầu nóng bỏng, lại thêm một nụ hôn mãnh liệt, ngọn lửa dục tình bốc cháy trong giây lát. Bàn tay anh đang đặt trên eo tôi từ từ trượt xuống...
Đúng lúc đó, có người ho nhẹ một tiếng khiến tôi bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Khi ngẩng đẩu, tôi bắt gặp Trác Nhị thiếu đang cầm ly rượu ở phía đối diện, hắng giọng. “Thật sự nhìn không ra, Cảnh thiếu bình thường lạnh lùng, thời khắc then chốt lại ra tay trực tiếp như vậy. Được rồi, chúng ta xem đến đây thôi, sớm muộn cũng có ngày chúng ta kết hôn...”
Mọi người cười cười, coi như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục uống rượu.
“Em... em đi nhà vệ sinh một lát.” Tôi luống cuống từ trên đùi Cảnh Mạc Vũ nhảy xuống đất, chạy một mạch ra cửa phòng VIP. Đầu óc tôi hỗn loạn, tôi không phân biệt nổi phương hướng, đi loanh quanh ngoài hành lang mấy vòng cũng không tìm thấy nhà vệ sinh. Đột nhiên có người ôm chặt lấy tôi, một mùi hương quen thuộc bao phủ người tôi.
“Hãy đứng ngoài gác cửa phòng cho tôi, không cho bất cứ ai vào”. Cảnh Mạc Vũ vừa nói vừa nhét một tập tiền một trăm nhân dân tệ vào tay nhân viên phục vụ bên cạnh. Không đợi người phục vụ có phản ứng, anh đã kéo tôi vào một phòng VIP trống.
Diện tích gian phòng này bằng phòng vừa rồi nhưng không một bóng người nên càng trở nên rộng rãi, trống trải....
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: