Snack's 1967



WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
WWW.HiVN.Hexat.Com

₪ Quảng cáo
wWw.Taptins.CF- Upload Miễn phí, máy chủ nhanh, lưu trữ vv
»WapFtp«- Wap FTP Đa chức năng cấu hình mạnh
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
Nếu không là tình yêu - Diệp Lạc Vô Tâm


Hóa ra đây chính là hôn nhân, là vợ chồng, không chỉ đơn giản là một mối quan hệ, mà còn là một chốn về.

Bước vào phòng, tôi bất giác đảo mắt quanh phòng. Mọi thứ bên trong vẫn y như lúc tôi đi. Máy tính bảng vẫn ở vị trí gần đầu giường, chăn ga gối vẫn là bộ tôi thích nhất... Trên kệ trang trí đặt sáu chiếc cốc dạ quang. Sáu chiếc? Tôi nhớ Cảnh Mạc Vũ chỉ ném vỡ một cái.

Tôi đếm lại, xác định không nhìn nhầm, tôi ngạc nhiên hỏi Cảnh Mạc Vũ đang đi vào phòng: Cốc của em sao thừa ra một cái?”

“Mấy ngày trước anh đi Pháp, nhân tiện mua cho em.”

“Anh đi Pháp làm gì?” Trong ấn tượng của tôi, việc làm ăn của ba tôi không lớn và xa đến tận nước Pháp.

Cảnh Mạc Vũ thản nhiên trả lời: “Anh tới quảng trường cho chim bồ câu ăn.”

Câu trả lời của anh khiến tôi không kìm được bật cười thành tiếng. Bởi dù ngốc đến mấy tôi cũng hiểu, làm gì có chuyện người bận rộn như Cảnh Mạc Vũ đi tận Pháp để cho chim bồ câu ăn, anh cố ý đi để mua cốc cho tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi cảm thấy nụ cười có vẻ không hợp thời, thế là tôi vội vàng cầm bộ đồ ngủ đi vào phòng tắm.

Đang kỳ cọ người, tôi chợt nghe thấy tiếng gõ cửa nhè nhẹ. Tôi còn chưa kịp lên tiếng cự tuyệt, Cảnh Mạc Vũ đã đẩy cửa đi vào.

Lúc không mảnh vải che thân bị một người đàn ông đột ngột xông vào phòng tắm, theo bản năng, tôi giơ tay che ngực. “Sao anh lại vào đây?”

Cảnh Mạc Vũ nhếch miệng. “Anh vào đây có phạm pháp không?”

“…” Quả thực không phạm pháp, lại còn được pháp luật bảo vệ nữa là đằng khác.

“Để anh xem em có bị thương không? Vừa nói, anh vừa tiến lại gần, kéo tay tôi quan sát kĩ lưỡng. Tôi bị ngã không nghiêm trọng, chỉ là trên vai và cánh tay có vết bầm tím, nhưng nhờ những dấu hôn vẫn chưa tan hết nên vết bầm tím trông không rõ lắm.

Thấy tôi không sao, Cảnh Mạc Vũ mới yên lòng.

“Em đã nói không sao rồi mà, không đau chút nào.” Tôi tưởng kiểm tra xong anh sẽ đi ra ngoài, nào ngờ, anh bắt đầu cởi cúc áo.

Tôi nhìn anh bằng ánh mắt cảnh giác. “Anh muốn làm gì?”

“Tối qua ở công viên đội mưa một đêm, người anh vừa bẩn vừa dính nham nháp, anh cũng cần tắm rửa.”

“…” Tôi còn có thể nói gì, tắm chung với vợ không phải hành vi phạm pháp.



Chương 13: Tha thứ


Quần áo lần lượt được cởi bỏ, thân hình nam tính đầy quyến rũ hiện ra trước mắt tôi không chút che đậy. Nước nóng dường như tăng lên mấy độ, không khí bỗng trở nên loãng hơn. Trái tim yếu ớt của tôi làm sao đủ sức chịu đựng sự kích thích này, nó đập nhanh hơn. Để tránh phát bệnh ngay trong phòng tắm, tôi vội vàng xả sạch dầu tắm trên người, chuẩn bị đi ra ngoài.

Một cánh tay chống lên bức tường bên cạnh, chặn đường tôi.

“Xin lỗi, em không có nghĩa vụ phải tắm cùng anh.”" Tôi có lòng tốt nhắc nhở Cảnh Mạc Vũ.

Thấy tôi vẫn chưa hết tức giận, Cảnh Mạc Vũ thở dài bất lực. Bàn tay còn lại của anh kéo tay tôi thăm dò, tôi giật khỏi tay anh nhưng lại bị anh nắm chặt. Anh không dùng sức mà chỉ nắm nhẹ nhàng, như muốn lấy lòng, cũng giống cầu xin tha thứ. Từ nhỏ đến lớn, mỗi khi anh khiến tôi tức giận, muốn giảng hòa với tôi, anh đều cầm tay tôi như lúc này. Khả năng diễn đạt ngôn ngữ của Cảnh Mạc Vũ tuy không tệ, nhưng anh mãi không học được chiêu hạ giọng, khom lưng uốn gối dỗ dành người khác. Nhẹ nhàng cầm tay tôi đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh.

Theo kinh nghiệm, một khi bị Cảnh Mạc Vũ cầm tay, lòng tôi lập tức mềm hẳn, tôi sẽ mỉm cười tha thứ cho anh. Nhưng lần này, tôi không chỉ tức giận, mà còn cảm thấy chua xót, thất vọng, thậm chí... lòng nguội lạnh.

Hơi nước mù mịt làm tôi không nhìn rõ gương mặt Cảnh Mạc Vũ, chậm rãi nhưng rất kiên quyết rút tay về. Tôi đã mất niềm tin vào cuộc hôn nhân này. Cũng có lẽ ngay từ đầu, tôi đã không có niềm tin. Tôi đẩy cánh tay Cảnh Mạc Vũ đang chặn lối đi để rời khỏi phòng tắm. Đột nhiên anh ôm chặt lấy tôi, nâng cằm tôi và đặt một nụ hôn lên môi tôi. Nụ hôn của anh bá đạo và kiên quyết, hoàn toàn không cho tôi cơ hội cự tuyệt

Nước nóng xối xả vào người, rửa trôi giọt lệ ở khóe mắt tôi, chảy qua gương mặt tôi, sau đó từ từ chảy xuống hai cơ thể đang quyện chặt của chúng tôi, khiến làn da tôi trở nên nóng bỏng. Đầu lưỡi Cảnh Mạc Vũ muốn tiến vào khoang miệng tôi. Tôi cố chấp trấn thủ phòng tuyến cuối cùng, nghiến răng, bặm môi không cho anh tiến vào. Mặc dù vậy, tôi vẫn không thể ngăn cản nụ hôn ngày càng mãnh liệt của anh, càng không thể ngăn cản bàn tay anh từ sau lưng tôi di chuyển đến trước ngực, nắn bóp đỉnh đồi mềm mại của tôi.

Sự ma sát từ lòng bàn tay anh khiến cảm giác kích thích lan truyền khắp người. Tôi không thể chịu đựng nổi nên hơi hé miệng, để mặc đầu lưỡi của anh xâm nhập. Đầu lưỡi của Cảnh Mạc Vũ tấn công mạnh mẽ khiến tuyến phòng thủ vốn không mấy vững chắc của tôi sụp đổ trong giây lát, hai cánh tay bất giác ôm chặt thắt lưng anh, dần dần phục tùng, dần dần nghênh hợp trong vòng tay anh.

Vào thời khắc này, tôi không thể không thừa nhận, anh chính là thiên la địa võng mà số phận đã định cho tôi, bủa vây, trói chặt tôi. Anh không buông tay, tôi sẽ không có cách nào thoát khỏi. Dù bị tổn thương hay đau lòng đến mức nào tôi cũng chỉ có thể chịu đựng.

Bị Cảnh Mạc Vũ hôn đến mức nghẹt thở, tôi buộc phải dùng hết sức đẩy anh ra. Sau đó, tôi một tay chống vào tường, một tay ôm ngực thở hổn hển. Tôi sắp tắt thở, vậy mà anh còn vui vẻ thưởng thức bộ dạng thảm hại của tôi. “Em còn cho rằng đây là quan hệ vợ chồng “miễn cưỡng duy trì” hay không?”

Tôi không thể thốt ra lời, chỉ thở hồng hộc, trừng mắt với anh. Nhưng nói thật lòng, chứng kiến bộ dạng chưa thỏa mãn, có thể tiếp tục hành vi ân ái bất cứ lúc nào của Cảnh Mạc Vũ, tôi thật sự không nhìn ra một chút miễn cưỡng.

“Ngôn Ngôn, em muốn anh giải thích thế nào em mới chịu tin, anh không có dù chỉ một chút tình cảm với Hứa Tiểu Nặc.”

Anh muốn giải thích, anh hy vọng tôi tin anh. Được thôi tôi sẽ cho anh cơ hội giải thích. “Anh khẳng định anh không yêu cô ấy, vậy anh hãy nói cho em biết, đêm anh bị bỏ thuốc, tại sao anh lại coi em là cô ấy? Còn...”

“Anh coi em là cô ấy?” Ngữ khí của Cảnh Mạc Vũ cho thấy anh không hiểu ý tôi.

“Anh không nhớ à?” Tôi đành phải nói rõ hơn một chút. “Lúc về nhà, anh đã không tỉnh táo, em đến đỡ anh, anh đã gọi “Tiểu Nặc”...”

Cảnh Mạc Vũ nhíu mày, chìm trong hồi ức. Sau đó, anh nói cho tôi biết, anh thật sự không nhớ rõ chuyện xảy ra tối hôm đó. Anh chỉ lờ mờ có ấn tượng, hôm đó anh uống rượu cùng khách hàng. Trong lúc uống rượu, anh nhận được điện thoại của Hứa Tiểu Nặc, nói có việc tìm anh. Kết thúc bữa ăn, anh lập tức bảo chú Mã đưa anh đến biệt thự ở Dương Sơn. Lúc đó, cả người anh chìm trong trạng thái quay cuồng nên không phát hiện tài xế đã là người khác, càng không biết xe đi về đâu. Vì vậy, khi có cảm giác một người phụ nữ đỡ mình, đương nhiên anh tưởng đó là Hứa Tiểu Nặc. Cho đến khi anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, cơ thể anh như đột nhiên bốc cháy, anh không thể khống chế bản thân, hoàn toàn xuất phát từ bản năng đi chiếm đoạt...

“Nói như vậy, anh không biết người con gái anh ôm lúc đó là ai?” Cảnh Mạc Vũ đã ngửi mùi hương trên người tôi bao nhiêu năm, làm gì có chuyện không thể phân biệt?

Cảnh Mạc Vũ tắt vòi hoa sen khiến phòng tắm trở nên tĩnh lặng. “Có lẽ... anh biết, chỉ là trong lòng anh biết rõ không nên xảy ra chuyện này, nhưng anh không thể khống chế bản thân, vì vậy anh mới không muốn nhớ đến, anh sợ phải đối diện.”...

Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết
↑↑ Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags:
Liên Kết
Tag:
• Home
Email hỗ trợ Email: Anhbonvip@Gmail.Com
Facebook hỗ trợ Facebook: Victor Collins
7/7/2015®
Bản quyền: MrKenShin9x
Thank To: Xtgem.com
Time load: 0.0009 giây