Hôm nay là thứ Bảy, Tử Mặc không đi làm, anh cũng nhân cơ hội ở nhà luôn, như loài côn trùng ăn theo. Cô mỉm cười. Đã sắp hoàng hôn, mặt trời chỉ ló dạng một chốc rồi lại trốn biệt tăm, để lại tàn quang trắng lạnh trên mặt đất. Buổi tối chị Trương không đến, Tử Mặc muốn thế. Thỉnh thoảng cô thích tự nấu ăn, nhìn anh ăn ngon lành, hết sạch những món mình nấu cũng là một niềm hạnh phúc.
Thực ra cô hơi ngốc, luôn trốn trong cái vỏ của mình, không muốn nhìn thẳng vào thế giới bên ngoài. Đến khi được Hình Lợi Phong thức tỉnh, cô mới vỡ lẽ. Trên đường đời, yêu, hận, đau khổ hay sung sướng cũng là một sự hoàn chỉnh. Bây giờ cô chỉ biết yêu anh, thế giới của cô chỉ có một mình anh!
Cô cần dũng cảm hơn, không tự ti, bởi sinh mệnh mỗi người đều là duy nhất, đều là vai chính trong vở kịch của riêng mình. Chỉ có điều cảm thấy mối tình đó là vô vọng, cho nên cô không muốn lao vào. Bây giờ lại có cảm xúc, ý nghĩ khác. Có thể yêu một người được bao lâu, không ai có thể nói rõ. Thực ra cô không biết, cũng không ai biết, có thể ngày mai, ngày kia, cô sẽ không yêu nữa, cũng không ai có thể nói chính xác.
Người ta thường nói, những người ở quanh ta có lẽ đều đang chờ đợi một sự lĩnh ngộ, chờ đợi thời gian thích hợp. Thời gian thích hợp, địa điểm thích hợp, bạn sẽ yêu. Nhưng may là, cuối cùng hai người vẫn gặp nhau.
Anh xuống tầng, thấy phòng bếp sáng đèn, ánh đèn vàng nhạt với quầng sáng óng ánh gợn sóng như sưởi ấm lòng người. Cùng với mùi thơm của thức ăn còn thoang thoảng một mùi hương khác. Anh nhắm mắt hít nhẹ, mùi hương thanh khiết, tươi mát lại như có men say, có thể khiến lòng người bình yên trở lại. Tử Mặc có mùi hương quyến rũ đó, chỉ thoảng qua như hương hoa cỏ nhưng làm anh không thể nào cưỡng lại.
Anh nhẹ nhàng đẩy cánh cửa, cô không nhận ra, miệng đang khẽ hát một giai điệu sôi nổi, quen quen nhưng nghe không rõ. Anh đi đến gần, cô vẫn không biết, lúc đó mới phát hiện cô đang hát bài Doremi, một ca khúc trong vở nhạc kịch The sound of music của Mỹ, bài hát mà nữ tu sỹ Maria dạy cho đứa con nhỏ của nam tước Georg Von Trapp, một giai điệu rất sôi nổi, dễ thương. Từ nhỏ anh đã xem bộ phim đó nên ấn tượng rất sâu sắc, nhưng không ngờ cô có thể hát được ca khúc đó giống hệt như vậy, trong lòng dường như được bàn tay ai nhẹ nhàng ve vuốt, cảm giác lâng lâng êm ái.
Anh nhẹ nhàng ôm từ phía sau, người cô vẫn rất mảnh mai, như có thể bẻ gãy bất cứ lúc nào, anh ngả đầu lên bờ vai đó, khẽ nói: “Đang nấu món gì vậy?”
Chỉ một câu bình thường, nhưng từ miệng người yêu thốt lên sao mà dễ chịu đến thế! Hơi thở của anh phả vào tai nhồn nhột, cô dùng khuỷu tay huých anh: “Ra đi, đừng quấy rầy người ta!”
Không cần nói cũng biết, cô đang nấu canh cá. Từ lâu anh đã để ý cô rất thích canh cá, mặc dù chỉ nấu một, hai lần, nhưng anh rất ấn tượng. Canh cá màu trắng đục như sữa, bốc hơi thơm phức. Anh tin một người tự đi mua sắm, tự nấu ăn để kỷ niệm ngày sinh nhật của mình, nhất định không tầm thường.
Anh càng ôm chặt. Cô bất lực dỗ dành: “Thôi nào! Để em làm đã mới có cơm ăn chứ!”
Bây giờ làm anh khó đối phó nhất chính là viên đạn bọc đường của Tử Mặc, chỉ cần cô nũng nịu nói vài câu là bức tường kiên cố của anh lập tức đổ sụp.
Lúc ăn cơm, cô nhớ lại một chuyện, hỏi: “Dạo em bị mổ, canh cá là anh nấu phải không?”
Giang Tu Nhân ngớ ra, mặt thoáng đỏ, không trả lời, tiếp tục ăn. Cô lườm anh, nhưng miệng tủm tỉm: “Không nói người ta cũng biết, chắc chắn là chị Trương nấu!”
Anh vội phản bác: “Anh cũng có công, chị Trương đứng cạnh hướng dẫn, nhưng... nhưng anh vẫn không làm được...”
Dưới ánh mắt tinh nghịch của cô, giọng anh càng nhỏ. Cô húp liền mấy ngụm canh, ra vẻ trầm ngâm, nói: “Thôi, xét thấy anh thật thà khai nhận, hôm nay anh phụ trách rửa bát, nhớ phải rửa cho sạch đấy!”
Anh mỉm cười, cúi đầu ăn tiếp, không dám phản đối. Một lần Sính Đình đến chơi, nhìn thấy Giang Tu Nhân trong bếp, cô mắt tròn mắt dẹt, cứ như gặp chuyện lạ đời.
Vừa ngồi xuống sofa trong phòng khách, Sính Đình không kìm được, vừa cười vừa lẩm bẩm: “Choáng quá, choáng quá! Không ngờ Giang Tu Nhân cũng có lúc thế này!”
Một thời gian dài không gặp, cả hai rất vui, tranh nhau nói. Vui vẻ bao giờ cũng tốt, tốt hơn nhiều việc lúc nào cũng ủ rũ! Sính Đình uống hết mấy cốc trà mới thổ lộ: “Mình đã gặp bố mẹ Tôn Bình Hoa rồi!” Tử Mặc ngẩng đầu nhìn bạn, sắc mặt Sính Đình vẫn bình thường, có lẽ đây là chuyện tốt. Sính Đình cười nhạt: “Họ rất khách khí với mình.” Đây không phải là dấu hiệu tốt, lần đầu gặp khách khí cũng phải, nhưng nếu gặp bạn gái của con trai, quá khách khí có nghĩa là từ chối!
Sính Đình tiếp tục: “Mình đã mấy lần nhìn thấy bố mẹ anh ấy trên ti vi, rất lịch thiệp, thân thiện, nhưng trên ti vi chỉ là giả dối, hoặc có lẽ họ chỉ lịch thiệp với những người nào đó...”
Cảnh tượng hôm đó Sính Đình vẫn nhớ nguyên, bà ta ngồi trên sofa, giữ một khoảng cách đủ xa với cô, lạnh lùng nói: “Vu tiểu thư chẳng mấy khi đến chơi, ngồi lâu một chút. Bởi vì nhà chúng tôi đây cũng khó vào, nhân tiện tôi nói luôn, cảnh vệ canh gác rất nghiêm. Nào, xin mời dùng trà, đây là loại trà Long Tỉnh ở Hàng Châu, không sản xuất đại trà, cho nên rất đặc biệt.” Trên nền nhà trải thảm đỏ dệt thủ công, rất cầu kỳ, từng đóa hoa xòe nở, đỏ đến nhức mắt.
Sính Đình không hỏi cô và Giang Tu Nhân hòa giải thế nào, Tử Mặc cũng không giải thích. Quá trình tuy có chuyện không hay, nhưng nhìn ánh mắt cảm thông của Sính Đình, có lẽ Sính Đình cũng đã trải qua những đau khổ tương tự. Đời người ta thì ra cũng có những con đường khác nhau đồng quy như vậy, ai cũng có thể lặp lại cảnh ngộ của người khác, nhưng mỗi câu chuyện đều có màu sắc, ý nghĩa riêng.
Hôn nhân của giới thượng lưu thực chất đều là những cuộc trao đổi dưới lớp vỏ ngoài hào nhoáng, chỉ khác nhau ở chỗ trao đổi tốt hay tồi mà thôi. Nhưng cơ bản, đàn ông vẫn đồng ý trao đổi. Cũng có lúc liên quan đến sự liên kết hoặc phân chia quyền lực giữa hai dòng họ.
Trong xã hội, đàn ông thời nào chẳng muốn cưới một người phụ nữ truyền thống, hiền thục, đảm đang? Còn tình yêu, tình dục thì đi tìm phụ nữ bên ngoài, chức năng của người vợ không phải để thỏa mãn tình yêu và tình dục. Những người đàn ông thông minh nhìn chung đều hiểu đạo lý đó.
Con đường của Sính Đình xa lắc và vô vọng. Tại sao không tự rút lui? Vì yêu? Vì lời hứa? Nếu vì yêu, chắc đã quá sâu nặng, không thể xa nhau. Nếu vì lời hứa, lời hứa nào có ma lực lớn như thế?
Nhìn Sính Đình cầm cốc cà phê đưa lên miệng, trông vô cùng tao nhã, Tử Mặc mỉm cười, bỗng thấy khâm phục. Sính Đình có thể khiến Tôn Bình Hoa chống lại bố mẹ, quả là chuyện hiếm có. Chỉ riêng điều này, anh ta đã xứng được Sính Đình yêu và trân trọng. Ít nhất họ từng yêu thực sự, bây giờ, trong lúc này!
Về nhà ăn Tết, lại phải nghe những lời phàn nàn không biết chán của mẹ. Vào bếp giúp mẹ, lại bị truy hỏi đã có người yêu chưa? Rồi thông báo cô nọ cô kia bên hàng xóm đã cưới rồi, vừa được biếu bánh ăn hỏi, con trai nhà ấy lấy vợ, con đã được ba tháng... Tử Mặc chỉ nghe, cuối cùng vẫn không nói gì, lúc này cô chưa muốn nói ra chuyện đó, đành lảng tránh.
Hôm đó Giang Tu Nhân đưa cô ra sân bay, lúc vào cửa làm thủ tục, anh ôm cô, nói nhỏ vào tai: “Nhất định phải nhớ anh đấy!”
...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: