Cô chỉ cười. Mấy ngày nay anh liên tục gọi điện, có lẽ mẹ đã loáng thoáng nghe được, nên ướm lời thăm dò.
Đang suy nghĩ lung tung thì anh lại gọi điện, anh hỏi ngay: “Khi nào em quay lại?”
Lần nào gọi điện cũng có mấy chữ đó, nên cô cũng không thấy lạ, chỉ có điều hôm nay có gì hơi khác, giọng anh hình như mệt mỏi khác thường.
“Ba, bốn ngày nữa!” Chẳng mấy khi cô về nhà, sao chịu đi sớm vậy, còn muốn ở thêm nữa kia. Mặc dù nhớ anh, nhưng thời gian về thăm mẹ quả là quá ít.
“Quay lại sớm một chút được không?”
Khi anh hỏi như vậy, cô càng cảm thấy có gì không ổn. “Sao thế?” Cô nhíu mày.
Anh trầm ngâm một lát, mới nói: “Em cứ quay lại sớm một chút là được!”
“Nhưng... em muốn ở thêm với mẹ vài ngày.”
Cô khẽ nói, mỗi năm cũng chỉ có dịp Tết mới được về với mẹ.
Anh vẫn không nói, một lúc lâu sau mới thầm thì: “Anh nhớ em, rất nhớ...”
Giọng anh chậm rãi, vô cùng trìu mến. Về sau nghĩ lại mới phát hiện đó là lần đầu tiên anh bộc lộ bằng lời, trong lòng bỗng rưng rưng, ba năm rồi, bao ngày tháng, bao sớm chiều, cuối cùng cũng được nghe câu nói đó của anh, tuy hơi muộn nhưng lòng lai láng ngọt ngào.
Hai người nói thêm mấy câu, cô đã buồn ngủ díp mắt, thiếp đi từ lúc nào. Nửa đêm mơ màng tỉnh giấc, tay vẫn cầm điện thoại. Dụi mắt nhìn kỹ lại, thấy vẫn đang có tín hiệu liên lạc, cô giật mình, vội vàng “a lô” một tiếng, nghe tiếng anh khàn khàn vọng lại: “Tử Mặc!” Chắc chắn đã xảy ra chuyện gì, nếu không anh không thể lơ đãng như vậy.
“Sao thế? Anh khó chịu à? Ốm ư?” Cô hỏi dồn.
“Tử Mặc, em mau quay lại đi... nhanh lên...”
Anh nói mập mờ như vậy khiến cô càng cuống: “Giang Tu Nhân, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Anh không nói là em cúp máy đấy!”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi mới nói: “Mẹ anh bị ốm, bác sĩ nói bà bị ung thư...”
Chưa bao giờ thấy anh rầu rĩ như vậy trước mặt cô. Tối hôm đó, khi vừa về tới ngôi biệt thự, anh liền ôm chầm lấy cô, dường như nếu không làm vậy, cô sẽ lập tức bỏ anh mà đi. Đây cũng là lần đầu anh nói với cô về chuyện gia đình.
“Bố mẹ anh hồi nhỏ sống cùng một ngõ phố, hai con người khác hẳn nhau, mẹ dịu dàng, trầm tính, bố nóng nảy, ương ngạnh, nhưng hai người khác nhau như thế lại yêu nhau. Ông nội và ông ngoại anh là bạn chiến đấu nên đương nhiên đồng ý chuyện của hai người. Từ nhỏ đến lớn, anh có trò nghịch ngợm hay phá phách gì mẹ luôn bênh vực, nhưng bố lại khác, bố đã ra tay là đánh không thương tiếc. Mẹ luôn là cầu nối giữa hai bố con, nếu không có mẹ, anh và bố đã từ nhau từ tám năm trước.
Còn nhớ lần xin đi học ở Stanford, cả nhà như có loạn. Bố đã chọn cho anh một trường nhưng anh không chịu, mọi người đều nói anh chỉ cần dựa vào bố mẹ, nhưng anh không muốn, anh thích dựa vào sức mình, vậy là lén nộp hồ sơ thi vào Stanford, sau đó còn giành được học bổng. Bố cương quyết không cho đi, anh chiến tranh lạnh với ông, bỏ cơm hai ngày. Mẹ thương anh đến chảy nước mắt, nhờ cảnh vệ lén đưa cơm cho anh, lại đi nhờ ông ngoại đứng ra thuyết phục mới giải quyết được vấn đề.”
Anh ôm cô, nói mãi rồi ngủ lúc nào không hay! Những quầng thâm mờ dưới mắt lộ ra sự mệt mỏi, lo âu. Cô hiểu tâm trạng anh lúc này, bởi cô cũng từng trải qua. Hồi còn nhỏ, phải chứng kiến bố mắc bệnh hiểm nghèo, cô rất hoảng sợ, sợ cái chết và sợ phải xa bố. Nhưng như ngày xưa bố nói, ngay Thủ tướng Chu cũng không qua được, huống hồ thường dân!
Không ngờ, Giang Tu Nhân đưa cô đến gặp mẹ anh. Càng không nghĩ lại nhanh như thế. Tối thứ Sáu, mới qua tết Nguyên tiêu ba ngày, bên ngoài vẫn có tuyết rơi, không dày lắm, từng bông mỏng manh rơi xuống. Giò ù ù rung những cây phong làm tuyết rơi xuống rào rào.
Anh lái xe đến đón, cô lên xe, đi thẳng một mạch. Trông anh hôm nay có vẻ bình tĩnh, vừa xoay vô lăng vừa hỏi: “Em muốn ăn gì?”
Biết thời gian này tâm trạng anh không tốt, cho nên cô luôn chiều theo ý anh: “Tùy anh!”
Anh không nói, xe chạy trên đường trong mưa tuyết, cả hai đều im lặng.
Xe đi một chặng dài mới dừng, nhìn ra ngoài, chính là bệnh viện. Anh ngoái đầu, nói: “Anh vào thăm mẹ đã!”
Thời gian này, ngày nào anh cũng đến bệnh viện, nhưng không bảo cô đi. Lúc này anh chỉ nhìn cô không nói, trong xe rất yên tĩnh.
Cô hiểu, nhưng không biết trả lời thế nào. Ngoảnh sang, bốn mắt nhìn nhau: “Theo anh, em nên nói thế nào?”
Anh cười, nhưng nụ cười chưa lan tới mắt đã tiêu tan, chỉ để lại đường cong hình cánh cung trên môi: “Anh hy vọng em làm chứ không cần em nói!”
Anh đã muốn thế, cô hà tất phải e ngại? Hơn nữa, cho dù là mẹ của bạn cũng nên đi thăm.
Tháo dây an toàn, mở cửa xe, quay lại đã thấy anh bước ra ngoài. Thang máy mỗi khi dừng lại ở một tầng nào đó lại “ầm” một tiếng rồi mới mở ra, không hiểu sao âm thanh đó khiến Tử Mặc thấy thấp thỏm không yên. Nắm chặt bàn tay phải để trong túi áo khoác, móng đâm vào lòng bàn tay đau điếng. Bước ra khỏi thang máy là khu điều trị. Hành lang rộng và yên tĩnh, hai bên đặt rải rác các chậu hoa tươi.
Anh đi trước, chỉ cách cô một chút. Thỉnh thoảng ngoái nhìn, đoạn đường chỉ mấy bước chân nhưng cô có cảm giác dài mấy dặm. Một cô y tá đi qua, mỉm cười với anh: “Giang tiên sinh đã đến!”
Tới cửa phòng bệnh, anh dừng lại, ngoái đầu nắm tay cô: “Nào, Mặc Mặc!”
Bên trong và bên ngoài, cách một bức tường mà như hai thế giới. Cô vẫn có chút do dự, cũng hơi sợ. Anh đẩy nhẹ cửa, cuối cùng cô vẫn theo anh đi vào.
Một căn phòng rất rộng, cửa sổ và lối đi ra ban công đều có rèm nhung màu cà phê nhạt, khắp phòng đầy hoa tươi. Thảm rất dày, giẫm lên có cảm giác như bước trên mây. Lại qua một cánh cửa nữa mới nhìn thấy giường bệnh.
Mẹ anh nằm trên giường, đeo kính đọc báo, tóc búi sau gáy, lộ ra vầng trán trắng xanh. Trông bà đẹp hơn trên ti vi nhiều, lông mày thanh, mũi cao, rất tao nhã, thần thái tươi tỉnh, nhìn không có vẻ là bị bệnh nặng. Nhìn thấy anh, bà cười hiền hậu: “Đến rồi à!”
Giọng bà rất ấm, lập tức dừng lại khi thấy anh nắm tay cô, nhưng chỉ một thoáng rồi lại tươi cười. Không hiểu sao nụ cười đó làm cô cảm thấy yên tâm đôi chút.
Anh vẫn nắm tay cô, bước đến gọi: “Mẹ!”, rồi ngoảnh nhìn cô giới thiệu: “Đây là Tử Mặc.”
Cô gật đầu: “Cháu chào bác!”
Mẹ anh cũng cười: “À, Tử Mặc! Nào, ngồi xuống đây!” Ngoài một chút ngạc nhiên lúc mới gặp, bây giờ đã hoàn toàn bình thường.
Anh kéo cô cùng ngồi xuống sofa, nói chuyện với mẹ: “Bên ngoài đang có tuyết!”
Mẹ anh hỏi: “Có lớn không? Mẹ tưởng con không đến. Sau này, nếu thời tiết xấu quá thì đừng đến, ở đây đã có các bác sĩ, y tá, rất chu đáo.”
Anh cười: “Vâng, vâng, con vô dụng nhất!” Tử Mặc chỉ ngồi yên, không dám xen vào.
Có vẻ như hai mẹ con họ rất thân thiết. Mẹ anh nói: “Con đi lấy cho mẹ ấm trà. Tử Mặc, cháu uống sữa hay nước ngọt?”
“Dạ, cháu uống trà cũng được ạ!”
Anh “vâng” một tiếng, đứng lên đi ra ngoài.
Cô hiểu, mẹ anh muốn nói chuyện với mình.
Giang Tu Nhân vừa đi, mẹ anh hỏi: “Hai đứa sống ở ngôi biệt thự ấy có quen không?”
Tử Mặc ngạc nhiên, ngẩng đầu, thấy bà đang nhìn cô mỉm cười mới yên tâm, trả lời: “Rất tốt ạ, chỉ có tính anh ấy...”
“Cháu có chịu được không?”
Tử Mặc cười bẽn lẽn, cũng không biết phải trả lời thế nào.
Mẹ anh nói tiếp: “Tính Tu Nhân giống hệt bố nó, ương ngạnh không chịu nổi. Trước đây nhà bác không muốn nó đi du học, cho là học trong nước cũng tốt. Nhưng nó nhất định đòi đi, giấu vợ chồng bác gửi hồ sơ, khi bố nó biết thì giận lắm, vớ cái gạt tàn ném nó, may chỉ vào vai. Ông ấy còn lệnh cho cảnh vệ nhốt Tu Nhân trong phòng, không cho đi. Nó phản đối, không ăn cơm, nhất định không chịu thỏa hiệp...”...
Đánh dấu bài viết để đọc cho lần sau truy cập?
Cảm nhận về bài viết

Cùng chuyên mục
Bài viết ngẫu nhiên
Tags: